Chương 268. Có người đến làm loạn

Cố Tĩnh Minh cứ như vậy mà đứng trước mặt khiến trong lòng Du Mẫn Mẫn hơi hoảng hốt, vấn đề cô từng nghĩ đã được giải quyết thì giờ lại xuất hiện. Nếu ở trên tivi mọi người nhìn thấy một vị tổng thống thân thiện hoà ái thì ngoài đời thực hoàn toàn khác biệt, ít nhất là lúc này, vị tổng thống trước mặt cô cực kỳ lạnh nhạt và lãnh khốc.

“Tôi từng nói, nếu cô cần tiền thì tôi có thể cho cô, nhưng đổi lại, yêu cầu của tôi là cô không được xuất hiện ở gần tôi. Thế nào, bây giờ cô đã đổi ý?”

Du Mẫn Mẫn ngẩng đầu nhìn anh: “Ngài hiểu lầm rồi, tôi chỉ tới đưa đồ cho Lâm Triệt, tôi không phải muốn đến đây.”

Cố Tĩnh Minh đạm mạc mở miệng: “Đưa cái gì?”

“Là quà sinh nhật cô ấy đã chuẩn bị nhưng lại để quên ở công ty, có lẽ là dành cho ngài.” Cô trả lời một cách nghiêm túc, xoay người định lấy món quà ra thì lại không tìm thấy.

Du Mẫn Mẫn ngẩn người trong chốc lát thì mới sực nhớ ra, vừa rồi khi chạy xe đậu ở bên ngoài, cô sợ sẽ làm rơi mất món quà này và cũng chưa biết tìm Lâm Triệt ở đâu, vậy nên mới để quà ở trong xe.

Cố Tĩnh Minh thấy tay cô trống rỗng, chẳng có vật gì trong tay thì lãnh đạm cười cười: “Xem ra cô chuẩn bị không tốt rồi?”

Du Mẫn Mẫn cau mày: “Ngài muốn tôi phải chứng minh như thế nào, thật sự là tôi đến đây không có mục đích gì cả!”

“Hiện tại người có vấn đề là cô, cô thích thì có thể chứng minh, bằng không thì hôm nay cô phải ở lại chỗ này.”

“Vì sao?” Du Mẫn Mẫn ngoan cường ngước mắt nhìn anh: “Ngài cũng không có chứng cứ gì chứng minh là hôm nay tôi đến đây để tiếp cận ngài, không phải sao?”

Cố Tĩnh Minh nhàn nhạt nói: “Nhưng ở bên ngoài có rất nhiều người, tôi không thể vì một vấn đề rối rắm này mà mạo hiểm, cho nên hôm nay chỉ đành để cô thiệt thòi một chút.”

“Không được! Tôi còn có việc!” Du Mẫn Mẫn kích động bắt lấy tay đối phương.

Cố Tĩnh Minh cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn vào tay của cô đang nắm lấy cổ tay của anh.

Trong nháy mắt thì Du Mẫn Mẫn nhất thời quên mất mình đang nắm tay tổng thống, cô vội vàng buông tay ra, lùi về sau vài bước và nói: “Tổng thống, tôi thật sự không phải cố tình tiếp cận ngài. Tôi đã nói với người của ngài rất nhiều lần rồi, tôi không phải cố ý, dù là chuyện lần đó hay là…”

“Câm miệng!”

Vừa nghe nhắc đến chuyện lần đó thì chân mày Cố Tĩnh Minh tức khắc nhíu lại, không gian trong phòng vốn dĩ đã lạnh lẽo, giờ lại vì ánh mắt của anh mà trở nên lạnh băng đến cực điểm.

Du Mẫn Mẫn cắn răng, bất đắc dĩ nói: “Thật sự tôi chỉ đến đây để gặp Lâm Triệt…!”

“Nếu cô có đồ cần đưa cho Lâm Triệt, tôi sẽ cho người đưa thay cô, còn bây giờ cô bắt buộc phải ở lại đây.”

“Ngài…!” Du Mẫn Mẫn tức giận đến nghẹn lời.

Chỉ là Cố Tĩnh Minh không để Du Mẫn Mẫn có hội nói lời nào thì đã bước ra ngoài, cô chỉ có thể ngồi ở đó mà vô ngữ nhìn theo bóng dáng anh bỏ đi.

Bên ngoài.

Lâm Đạt cúi đầu hỏi ý Cố Tĩnh Minh: “Tổng thống, giờ nên xử lý thế nào?”

Cố Tĩnh Minh nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trong đầu nhớ lại bộ dáng vừa rồi của Du Mẫn Mẫn, nhàn nhạt nói: “Trông chừng cô ấy, để khi bữa tiệc kết thúc và mọi người đã rời khỏi thì thả cô ấy đi.”

“Vâng.”

Cố Tĩnh Minh không nghĩ sẽ gặp lại Du Mẫn Mẫn ở đây, nhưng suy cho cùng cô vẫn là người đại diện của Lâm Triệt, quan hệ giữa anh và Lâm Triệt lại là anh chồng và em dâu, nên cũng khó mà tránh được rủi ro này.

Cố Tĩnh Trạch tìm khắp nơi nhưng phải một lúc sau mới nhìn thấy Cố Tĩnh Minh quay trở lại sảnh tiệc, trên gương mặt dường như còn có chút bực bội.

“Anh cả, có chuyện gì sao?” Cố Tĩnh Trạch bước tới hỏi.

Cố Tĩnh Minh khẽ lắc đầu: “Không có, chỉ là chút việc chưa xử lý xong.” Nói xong, anh quay đầu lại nhìn về hướng toà nhà nơi Du Mẫn Mẫn đang bị nhốt.

Lâm Triệt ở xa nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch đang đứng nói chuyện với Cố Tĩnh Minh, cô liền cầm dĩa đồ ăn vặt định bước đến. Bất quá, cô chỉ mới đi vài bước thì đã bị một cánh tay gắt gao túm lấy kéo cô lại.

Lâm Triệt kinh ngạc xoay người nhìn qua, người kéo cô không ai khác chính là Mạc Huệ Linh!? Cô mở to mắt trân trối nhìn Mạc Huệ Linh đang nở nụ cười lạnh, trong đôi mắt đối phương tràn đầy phẫn hận!

“Mạc Huệ Linh, cô muốn nói gì hay làm gì thì đi mà tìm Cố Tĩnh Trạch! Không liên quan đến tôi!” Lâm Triệt cật lực muốn tránh xa cô tiểu thư kênh kiệu này.

Mạc Huệ Linh tức khắc trừng mắt, cô ta vung tay muốn đánh một bạt tai, chỉ là Lâm Triệt đã kịp thời chụp được cổ tay của cô ta!

Mạc Huệ Linh không nghĩ Lâm Triệt lại phản ứng nhanh đến vậy nên hơi bất ngờ, nhưng cô ta không chịu thua, lại tiếp tục vung cánh tay còn lại.

Lâm Triệt lần nữa bắt được cổ tay đối phương, giờ thì hai tay của cô đều nắm lấy hai cổ tay của Mạc Huệ Linh, cô tức giận nói: “Rốt cuộc cô muốn gì, Mạc Huệ Linh? Ở đây đều là người của Cố gia, cô làm loạn như vậy thì không có lợi cho ai cả!”

Mạc Huệ Linh hừ lạnh một tiếng: “Được thôi, để tôi xem náo loạn lên thì ai mới là người bị bất lợi? Cô nói đi, hợp đồng hôn nhân của cô và Cố Tĩnh Trạch, hai người vừa kết hôn đã lo tính chuyện ly hôn, chuyện đó thì người của Cố gia có biết hay không?”

Lâm Triệt sửng sốt, cô có thể hiểu vì sao Cố Tĩnh Trạch lại nói với Mạc Huệ Linh về thoả thuận giữa hai người khi họ vừa kết hôn, chỉ là cô không nghĩ lúc này cô ta lại lấy bí mật đó ra để uy hiếp cô!

Mạc Huệ Linh nhận ra vẻ mặt sợ hãi của Lâm Triệt, cô ta hừ lạnh một tiếng: “Cô không phải được yêu thích lắm sao? Đợi đến lúc người của Cố gia biết được cô vì tiền nên mới chấp nhận kết hôn, ngay cả khi không có tình yêu mà cũng đồng ý gả cho Tĩnh Trạch, để xem họ có còn yêu thích cô hay không?”

Lâm Triệt còn đang thất thần thì bỗng nhiên Mạc Huệ Linh đổi thái độ, từ nét mặt hung dữ đã tức tốc trở thành cô gái ngoan hiền thút thít.

Một giây sau thì Mạc Huệ Linh nức nở kêu lên: “Tĩnh Trạch, anh nhìn xem, Lâm Triệt lại đối với em như vậy…!”

Cố Tĩnh Trạch!?

Lâm Triệt kinh ngạc quay đầu lại, Cố Tĩnh Trạch đã đứng sau lưng cô từ bao giờ.

Anh không chút do dự, tiến đến đẩy Mạc Huệ Linh ra!

Mạc Huệ Linh bị đẩy lảo đảo nghiêng ngả một chút mới đứng vững lại được.

Khoảng cách từ chỗ này đến trung tâm sảnh tiệc khá xa nên không có mấy ai chú ý, Cố Tĩnh Trạch nhìn thoáng qua khu vực của người Cố gia, cảm thấy sẽ không ai nhìn đến nơi này thì anh mới yên tâm một chút.

Ánh mắt Cố Tĩnh Trạch lạnh băng, tràn đầy vẻ chán ghét: “Cô đến đây làm gì?”

Mạc Huệ Linh không ngờ anh một câu cũng không hỏi, đã sấn đến đẩy cô ta ra và đứng bên cạnh Lâm Triệt, cô ta tức giận đến lắp bắp: “Anh…! Cô ta đánh em mà anh không hỏi câu nào sao?”

“Đủ rồi, Huệ Linh! Cô ấy sẽ không đánh cô, nếu muốn làm loạn thì mau rời khỏi đây! Trở về nhà của cô rồi muốn làm loạn thế nào thì làm!”

Cảm nhận Cố Tĩnh Trạch tin tưởng và đứng về phía của mình thì đáy lòng Lâm Triệt ẩn nhẫn xúc động, cô ngẩng đầu nhìn anh, khó mà diễn tả được cảm giác lúc này.

Mạc Huệ Linh nở nụ cười lạnh nhìn anh: “Cố Tĩnh Trạch, anh thật là nhẫn tâm!”

Hiện tại đối với cô ta thì Cố Tĩnh Trạch không còn một chút tin tưởng nào, anh chỉ muốn cô ta lập tức rời khỏi chỗ này: “Ai đưa cô vào đây?”

“Em thân là Mạc gia tiểu thư, chẳng lẽ không thể đến đây?”

“Tôi cho cô thời gian để tự rời khỏi.” Cố Tĩnh Trạch trực tiếp đuổi người.

Mạc Huệ Linh dĩ nhiên sẽ không ngoan ngoãn nghe lời như vậy: “Ha, dựa vào cái gì? Em không đi!”

“Cô không đi? Tôi không muốn làm cô mất mặt, Huệ Linh, hoặc là cô tự đi, không thì tôi sẽ cho người đưa cô đi, cô tự lựa chọn.”

“Anh…!” Mạc Huệ Linh kinh hãi nhìn Cố Tĩnh Trạch, hiện tại anh có thể tuyệt tình đến vậy sao… Cô ta không cam tâm kêu lên: “Được, anh dám cho người đuổi em, em sẽ la lên tại đây, em phải hỏi xem người của Cố gia có biết hôn nhân giữa anh và Lâm Triệt là một hợp đồng hay không? Lâm Triệt đã lừa bọn họ ra sao? Bọn họ có biết anh chỉ vì đối phó tạm thời nên mới cưới Lâm Triệt và luôn đóng kịch cho đến bây giờ hay không?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 268

Leave a Reply