Chương 273. Tranh cãi với người của Lâm gia

“Cút!” Cố Tĩnh Minh lập tức buông Du Mẫn Mẫn ra.

Du Mẫn Mẫn ngã trên mặt đất, cô ngước mắt nhìn Cố Tĩnh Minh thì mới cảm thấy hơi hối hận vì hành vi kích động vừa rồi của mình, nhất là khi nhìn thấy vết hồng hồng trên gương mặt đối phương. Nhưng quả thật khi nãy cô vô cùng tức giận nên mới thiếu kiềm chế như vậy.

“Thật xin lỗi, tổng thống. Về sau tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt ngài, hy vọng chúng ta nước giếng không phạm nước sông.” Nói xong, cô kiêng dè nhìn Cố Tĩnh Minh, rồi xoay người bỏ đi trước ánh mắt kinh ngạc của các vệ sĩ.

Đôi mắt Cố Tĩnh Minh hơi giật giật, tức khắc phục hồi tinh thần.

Lâm Đạt bước đến bên cạnh: “Chủ nhân, chuyện này…”

“Cho người theo dõi cô ấy, có chuyện phát sinh thì báo cáo.” Cố Tĩnh Minh lạnh nhạt nói.

“Vâng… chủ nhân.” Lâm Đạt nhìn thoáng qua dấu hồng hồng trên mặt Cố Tĩnh Minh rồi nhanh chóng lui ra ngoài.

Người phụ nữ kia… đúng là gan tày trời, nếu thật sự là gián điệp thì hẳn là không thể mạo hiểm tính mạng của mình như vậy, bằng không chỉ cần tổng thống truy cứu tội tập kích nguyên thủ quốc gia thì đã bị ném vào ngục giam rồi.

Lâm Triệt từ làng du lịch đến thẳng công ty, lại nhận được tin Du Mẫn Mẫn xin nghỉ phép nên cô vội vàng gọi điện thoại hỏi han. Một ngày hôm qua Du Mẫn Mẫn không đến làng du lịch, hôm nay cũng không đi làm, chỉ sợ không biết có chuyện gì.

Trong điện thoại, Du Mẫn Mẫn chỉ nói mình có việc gia đình nên không thể đến làng du lịch đưa quà vào tối qua và vô cùng xin lỗi. Lâm Triệt nghe vậy thì không hỏi nữa, cô biết gia đình Du Mẫn Mẫn khá phức tạp, mọi chuyện luôn dựa vào một tay của Du Mẫn Mẫn lo toan.

Sau đó, Lâm Triệt muốn ghé thăm Khâu Thục Vân nên cô dẫn theo Dương Lăng Hân cùng tới biệt thự. Nhưng khi đến nơi thì phát hiện bà ngoại của cô không ở đó.

“Bà ngoại của tôi đâu?”

“Tôi… tôi không biết, lão thái thái bỗng nhiên nói là muốn tới Lâm gia để hỏi thăm về con gái của bà, cho nên…” Người hầu thành thật trả lời.

Lâm gia!?

Đáy lòng Lâm Triệt tức khắc cảm thấy bất an, cô lập tức nói tài xế đưa cô đến Lâm gia.

Xe nhanh chóng đến Lâm gia, trước cửa là cảnh Hàn Thái Anh đang mắng mỏ vào mặt Khâu Thục Vân: “Con gái bà là hồ ly tinh, giờ bà còn dám đến đây đòi nói chuyện phải trái? Tôi nói cho bà biết, tôi để cho cháu gái của bà ra đời đã là tận tình tận nghĩa rồi! Con gái bà chết hay không cũng không liên quan đến chúng tôi, bà còn dám đến đây? Tôi còn đang định hỏi bà dạy dỗ con gái kiểu gì để đi làm kẻ thứ ba xen vào gia đình người khác đó!”

Lâm Hữu Tài ở bên cạnh lôi kéo Hàn Thái Anh, vẻ mặt hơi không đành lòng mà nhìn Khâu Thục Vân: “Được rồi, người đã mất rồi, đừng nói vậy nữa.”

Khâu Thục Vân nhất mực không tin: “Không, con gái tôi sẽ không làm vậy! Con gái của tôi thì tôi hiểu rất rõ, nhất định là có nguyên nhân khác, hoặc là đã bị người ta lừa gạt! Bây giờ tôi phải biết được rốt cuộc con gái tôi đã xảy ra chuyện gì! Các người không thể không cho tôi một lời giải thích!”

Lâm Triệt lập tức xuống xe: “Bà ngoại!”

Tất cả mọi người nhìn thấy Lâm Triệt thì liền sửng sốt.

Cô vội vàng chạy tới kéo Khâu Thục Vân lùi ra sau lưng mình, ánh mắt sắc bén nhìn đối phương, có Hàn Thái Anh, Lâm Lị, Lâm Hữu Tài, phía sau còn có Lâm Dư, cả gia đình họ Lâm đều có mặt ở đây.

“Các người đang làm gì? Nhiều người thế này cùng nhau ức hiếp một bà lão, hay ho lắm sao?” Lâm Triệt lạnh lùng nói.

Hàn Thái Anh cười lạnh: “Lâm Triệt, cô phải nói cho rõ ràng một chút, ai ức hiếp ai? Là bà ta tự mình tìm đến cửa chứ chúng tôi không đi tìm bà ta, huống chi câu nào của tôi cũng là thật, mẹ cô chính là kẻ thứ ba, chúng tôi đã nuôi cô lớn khôn, hoá ra cô cũng giống như mẹ mình, không biết báo đáp công ơn thì thôi, ngược lại còn muốn đối nghịch với chúng tôi!”

“Dì, mẹ tôi không phải kẻ thứ ba, điều này thì ba tôi là người rõ hơn ai hết!” Cô liếc mắt nhìn Lâm Hữu Tài: “Ông nói đi, mẹ tôi không phải kẻ thứ ba, mẹ vốn dĩ không biết ông đã có gia đình, đúng không!?”

Lâm Hữu Tài lắp bắp, hơi bối rối nhìn Hàn Thái Anh, ông ta dĩ nhiên không dám thừa nhận: “Lâm Triệt, chuyện đã nhiều năm rồi, không nên nói đến nữa…”

Hàn Thái Anh khinh miệt nói: “Lâm Triệt, cô là đứa vong ân phụ nghĩa, tôi còn chưa tính sổ với cô thì thôi, cô còn dám đem bà già này đến đây? Lâm Lị bị Tần Khanh huỷ hôn, cô dám nói việc này không liên quan đến cô?”

“Việc này đúng thật là không liên quan đến tôi, chuyện tình cảm của Lâm Lị mà tôi cũng phải chịu trách nhiệm sao?” Lâm Triệt cảm thấy quá buồn cười vì sự cáo buộc phi lý.

“Ha, cô yêu thầm Tần Khanh nhiều năm như vậy, tưởng không ai biết sao? Nếu không phải cô âm thầm bày trò thì sao Tần Khanh lại bỏ Lâm Lị? Hừ, con gái thì quyến rũ anh rể, mẹ thì làm kẻ thứ ba, đúng là mẹ nào con nấy!”

Khuôn mặt Lâm Triệt tức thì biến sắc: “Tôi tuyệt đối không can thiệp vào chuyện của Tần Khanh và Lâm Lị. Còn cuộc sống của tôi cũng không liên quan gì đến các người!”

Hàn Thái Anh cười lạnh, nhìn Khâu Thục Vân: “Chắc là bà còn chưa biết cháu gái cưng của bà cũng y như con gái bà, bám lấy người giàu có để làm tình nhân cho người ta, vì nổi tiếng mà không từ thủ đoạn!”

Khâu Thục Vân ngẩng đầu lên, có chút nghi hoặc khó hiểu.

Lâm Triệt liền quay sang nhìn bà: “Ngoại, con sẽ giải thích với ngoại sau.”

Hàn Thái Anh hừ một tiếng: “Giải thích? Hay là bịa chuyện nói dối?”

Ở phía sau, Dương Lăng Hân đi theo mà không hiểu rốt cuộc câu chuyện thế nào, chỉ có thể ngơ ngác nhìn.

Lâm Lị từ đầu nhìn thấy Lâm Triệt thì đã bực bội, cô ta căm ghét việc mình bị chiếm lấy vị trí nổi bật, rõ ràng cô ta tham gia ngành giải trí rất lâu mà bây giờ lại không nổi tiếng bằng Lâm Triệt. Cho đến hiện tại thì cô ta chỉ có thể nhận các vai phụ, còn Lâm Triệt thì được chọn vào các vai nữ chính.

Lâm Lị phẫn hận nói: “Lâm Triệt, giờ cô đã được làm nữ chính của các bộ phim rồi, thì thấy đủ chưa? Đủ rồi thì dừng lại đi, không cần kiên trì bám lấy Cố Tĩnh Trạch nữa, bởi vì sớm muộn gì anh ta cũng bỏ cô để kết hôn với một cô gái môn đăng hộ đối mà thôi. Cô cứ dai dẳng đeo bám để làm gì, làm vậy không phải là khiến Lâm gia mất mặt hay sao?”

“Chuyện đó liên quan gì đến cô?” Lâm Triệt lạnh lùng đáp.

“Thế nào? Cô sợ là không có Cố Tĩnh Trạch chống lưng thì cô không thể tiếp tục nổi tiếng? Cô không phải có thực lực sao, tự bước đi đi, sao lại dựa vào đàn ông?” Lâm Lị hoàn toàn không tin Lâm Triệt có thể tự phấn đấu mà không có Cố Tĩnh Trạch.

Rõ ràng đứa con gái này chỉ là một đứa vô dụng, vậy mà bây giờ có thể đi tham dự lễ trao giải Panda TV!? Càng nghĩ thì Lâm Lị càng muốn nổi điên!

“Các người nói bậy gì đó? Tĩnh Trạch chính là chồng của Lâm Triệt!” Khâu Thục Vân không thể chịu được khi có người xúc phạm Lâm Triệt, liền tức giận kêu lên.

Cả nhà Lâm gia nhìn nhau, một giây sau thì cười phá lên: “Được rồi, Cố Tĩnh Trạch có địa vị thế nào thì bà có biết không? Lâm Triệt chỉ lừa bà thôi, vậy mà bà cũng tin! Hừ!”

Khâu Thục Vân vẫn kiên định nói: “Tôi tin tưởng cháu gái của mình, cũng tin tưởng con gái của mình, cả hai đều là người đứng đắn, tuyệt đối không làm ra chuyện bại hoại ảnh hưởng đến bất kỳ ai. Nếu các người không thể cho tôi một câu trả lời đàng hoàng về chuyện của con gái tôi, tôi sẽ không buông tha cho các người!”

Người của Lâm gia nghe xong thì càng cười lớn hơn nữa: “Lão thái thái này, bà chỉ là một bà già ở thôn quê, muốn đấu với Lâm gia như thế nào chứ?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 273

  1. Bọn chó nhà lâm gia đáng chết dám ức hiếp cj và bà t đốt nhà mày h bọn chó chết 😡😡😡

Leave a Reply