Chương 2. Làm vị hôn thê của tôi

Một lúc thật lâu sau đó, thanh âm hoan ái trong phòng khách từ từ chìm xuống, tiếp theo là tiếng sột soạt bận quần áo và tiếng đóng cửa, Vân Vy mới đứng dậy, mặc lại quần áo một cách chỉnh tề và đi tới bệnh viện.

Từ lúc bị thương ở đầu cho đến giờ, cô chưa từng được chăm sóc tử tế, cứ sống một cách ngờ nghệch. Hiện tại thật may mắn và vất vả lắm cô mới tỉnh táo lại được, phải mau chóng đến bệnh viện kiểm tra lại tình hình sức khoẻ của mình.

Nghĩ đến bản thân mình sinh ra ở hào môn, từ nhỏ đã thông minh nhạy bén, lại không ngờ chỉ bởi vì một tai nạn xe mà bị Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa ức hiếp khinh thường suốt ba tháng qua. Việc cấp bách lúc này chính là phải đảm bảo rằng cơ thể cô không có vấn đề gì, sau đó mới nghĩ đến chuyện báo thù đôi cẩu nam nữ kia.

Tại bệnh viện.

Bác sĩ cho Vân Vy thực hiện cuộc kiểm tra sức khoẻ toàn diện.

Vân Vy ôm một đống báo cáo kết quả đo lường ảnh chụp MRI, chụp CT não bộ, cuối cùng thì hàng mi thanh tú vốn dĩ cau có lo lắng cũng từ từ được thả lỏng.

Cô nhớ lại lời bác sĩ nói ban nãy: “Trước kia tiểu thư bị tai nạn chấn thương ở đầu, trong não có một quầng tụ máu chưa tan, dẫn đến thần kinh não bộ bị đè nén, trí lực mới bị ảnh hưởng chậm lại. Thế nhưng hiện tại tiểu thư lại bị một cú đánh khiến đầu bị va chạm, vô tình đã giúp cho quầng tụ máu kia tan ra, cho nên bây giờ không có việc gì nữa. Nhưng sau này vẫn nên đến kiểm tra định kỳ.”

Đúng là trong rủi có may, Hoa Sa Sa dữ tợn đánh cô để thị uy, lại vô ý giúp quầng tụ máu trong đầu cô tan ra!

Lúc này ở cửa lớn của bệnh viện, có một người đàn ông trẻ tuổi thân hình đĩnh bạt đang tiến vào, khí thế của anh bất phàm, bộ vest lịch lãm ôm lấy thân hình khoẻ mạnh, cao ngất tuấn lãng. Anh bước nhanh đi xuyên qua hành lang về phía bên này, nét mặt mang theo thần sắc âm mục, chân mày nhíu chặt.

Trợ lý bên cạnh sốt ruột nói: “Bác sĩ nói lão phu nhân phải lập tức phẫu thuật… nhưng lão phu nhân nói, nếu không thấy ngài dẫn theo vị hôn thê tới, bà sẽ không phẫu thuật.”

Lục Chiến Đình nâng cánh tay lên, ngón tay thon dài day day chỗ mi tâm, hung hăng bóp chặt, cho đến khi mi tâm được miết đến trắng bệch thì anh mới thả tay xuống.

Đúng lúc này Vân Vy ôm trong tay một đống giấy tờ báo cáo, trong lòng đang mải mê suy nghĩ, vô tình lại đâm vào trong lồng ngực của Lục Chiến Đình.

Giấy tờ bay tán loạn khắp nơi, Vân Vy vội vàng cúi đầu xuống nhặt, vừa nhặt vừa nói xin lỗi. Trợ lý thấy Vân Vy va phải Lục Chiến Đình, định lên tiếng định quở trách thì Lục Chiến Đình đã ngăn anh ta lại.

Vân Vy nhặt một đống giấy tờ lên, ngước mắt đã nhìn thấy dung nhan anh tuấn của Lục Chiến Đình. Cô chần chừ một chút mới lên tiếng: “Đình thiếu…?”

Cô nhận ra anh, bởi vì trước đây cô từng tham gia các buổi tiệc xã giao của giới thượng lưu và nhìn thấy anh hai lần. Nghe đồn giới thượng khách người người đều khen anh là thiếu niên thiên tài, mới hơn hai mươi tuổi đã nổi tiếng trên thương trường S quốc. Không ai là không biết, không ai là không hiểu danh xưng “thương nghiệp kỳ tài” là đang miêu tả về anh.

Bất quá, thời gian đó Vân Vy vẫn còn khá nhỏ, lúc gặp gỡ anh ở buổi tiệc thì cô vừa nhập học cao trung, còn anh thì đã tung hoành ngang dọc trên thương trường, cho nên giữa hai người cũng không tính là có quen biết gì mấy.

“Vân Vy?” Lục Chiến Đình nhẹ nhàng mấp môi, gọi ra tên của cô.

Vân Vy không ngờ anh còn nhớ tên mình thì mỉm cười: “Thật trùng hợp gặp được Đình thiếu. Tôi còn có việc, xin lỗi phải đi trước.”

Lục Chiến Đình bỗng nhiên nắm lấy cánh tay của cô: “Vân Vy!”

Vân Vy quay đầu lại nói: “Đình thiếu có chuyện gì sao?”

“Giúp tôi hoàn thành một việc.” Thanh âm của Lục Chiến Đình nghe rất êm tai, từng chữ đều như có ma lực khiến người khác say mê. Lời của anh nói năng rất có khí phách, tựa như không phải lời thỉnh cầu mà là một mệnh lệnh.

Kỳ quái ở chỗ là Vân Vy lại không hề có ác cảm với khẩu khí ra lệnh của anh, đôi mắt xinh đẹp mở to, hỏi: “Chuyện gì?”

“Làm vị hôn thê của tôi.” Lục Chiến Đình trả lời đơn giản mà rõ ràng.

Vân Vy kinh ngạc, đôi mắt mở to khó hiểu, trong mắt cô chính là khuôn mặt tuấn lãng của anh.

Ba phút sau, Vân Vy và Lục Chiến Đình đã đứng trước giường bệnh của Lục lão phu nhân.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

4 thoughts on “Ông Xã Hàng Tỷ Dâng Tận Cửa – Chương 2

  1. Nam họ lục là ta thích rồi, hơn 3000 chương lận kìa, xin cho hỏi có ngược ko vậy chủ thớt =D

    1. Group gồm nhiều editor, truyện này Shi Yao Thanh Bông edit, các bạn ủng hộ nhé 😀 nội dung cũng khá thú vị, nam nữ đều phúc hắc 😀

Leave a Reply