Chương 4. Đáng kinh tởm

Không lâu sau, trợ lý đã trở lại, báo cáo: “Thiếu gia, đã tra được. Ba tháng trước Vân tiểu thư bị một tai nạn ô tô làm chấn thương ở phần đầu, khiến trí lực bị suy giảm giống như một đứa trẻ ba bốn tuổi.”

Lục Chiến Đình nhíu mày, vậy ra Vân Vy một mình đến bệnh viện là vì muốn kiểm tra vết thương cũ trên đầu?

Trợ lý tiếp tục nói: “Bạn trai của Vân tiểu thư là Bạch Văn Bình không đưa cô ấy đi chữa trị, cũng không thông báo với Vân gia, mà nhận trách nhiệm chăm sóc cô ấy. Nói là chăm sóc, nhưng thật ra Bạch Văn Bình đã lén lút qua lại với người bạn thân của Vân tiểu thư là Hoa Sa Sa, hai người họ vừa dùng tiền trong thẻ tín dụng của Vân tiểu thư để ăn xài, vừa thông gian làm chuyện nam nữ cẩu thả.”

Chân mày Lục Chiến Đình càng nhíu chặt hơn. Bất quá, nghĩ đến bộ dáng tươi cười như hoa vừa rồi của cô, hẳn là đầu của cô đã ổn rồi?

Trợ lý vẫn tiếp tục nói: “Bác sĩ nói tụ huyết trên đầu của Vân tiểu thư đã tan, hiện tại trí lực gần như hoàn toàn hồi phục.”

Lục Chiến Đình gật đầu: “Đặc biệt quan tâm đến Vân Vy và động tĩnh của hai người kia.”

“Vâng, thiếu gia!” Trợ lý lên tiếng.

Vân Vy trở lại nơi ở của mình gần trường đại học, lập tức bấm điện thoại gọi cho Kỷ cô cô.

Kỷ cô cô là bảo mẫu chuyên nghiệp của Vân gia, là tâm phúc của mẹ Vân Vy, trước đây vẫn luôn chăm sóc Vân Vy từ lúc cô còn rất nhỏ. Năm ngoái khi vừa đậu đại học ở thành phố này thì cô đã một mình đến đây mà không để Kỷ cô cô đi cùng, thời gian đó cô muốn hưởng thụ cuộc sống tự do tự tại của một sinh viên, cộng thêm việc vừa nhận được lời tỏ tình của Bạch Văn Bình nên cô không muốn gia đình sắp xếp bất kỳ ai ở bên cạnh.

Thế nhưng hiện tại, Vân Vy mới biết cô cần Kỷ cô cô ở bên cạnh đến như thế nào.

“Kỷ cô cô, từ hôm nay trở đi, cô có thể tới chăm sóc con được không?” Vân Vy ngọt ngào làm nũng, ở trước mặt Kỷ cô cô thì cô vẫn chỉ là một cô bé ngây thơ vô lo vô nghĩ mà thôi.

Kỷ cô cô lập tức nhận lời: “Được, Vy Vy. Rốt cuộc con cũng chịu để cô đến chăm sóc cho con rồi. Cô sẽ đặt vé máy bay ngay!”

Cúp điện thoại xong, Vân Vy liền tiêu huỷ tất cả hoá đơn chi tiêu của cô trong ngày hôm nay, nhất định không thể để Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa phát hiện cô đã bình phục được. Cô phải tương kế tựu kế, để xem đôi cẩu nam nữ này còn định làm ra chuyện gì nữa.

Cô mở ví tiền ra thì không còn thấy thẻ tín dụng của mình, đó là hai tấm thẻ tín dụng với hạn mức kếch xù, mỗi tháng Vân gia đều sẽ chuyển khoản thanh toán để cô có thể tiêu xài thoải mái. Mặc dù không có thẻ ở đây, nhưng qua ứng dụng trên di động thì cô vẫn có thể kiểm tra lịch sử chi tiêu của thẻ. Quả nhiên suốt ba tháng qua, Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa đã dùng thẻ của cô để mua sắm không ít thứ xa xỉ, thậm chí còn có cả những món đồ chơi kích dục bẩn thỉu.

Thực sự là đáng buồn nôn kinh tởm!

Vân Vy đặt điện thoại di động xuống, bước đến mở ngăn kéo ra, khi rời khỏi nhà thì cô đã mang theo khá nhiều món trang sức. Đối với cô mà nói thì những thứ này cũng không phải quá mức quá trọng, vì từ nhỏ cho đến lớn, ngày lễ hay sinh nhật, cô đều nhận được rất nhiều trang sức. Để tiện sử dụng nên lúc gửi đơn nhập học xong thì cô đã đem toàn bộ trang sức theo.

Bây giờ nghĩ lại, trong thời gian ba tháng qua, Hoa Sa Sa nhân cơ hội cô bị chấn thương nên đã lén lấy trộm những món trang sức châu báu này đem bán. Hiện tại trong ngăn kéo chỉ còn mấy món linh tinh vớ vẩn không đáng giá, chắc chắn là Hoa Sa Sa đã mua đại những thứ giả mạo trên vỉa hè ném vào đây để đánh tráo trang sức bằng vàng thật bạc trắng của cô.

Thảo nào Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa lại không dám để cho Vân gia biết tin tức cô bị thương. Một ngày Vân gia còn chưa biết chuyện, thì ngày đó bọn họ vẫn có thể xem cô như một cái máy rút tiền ATM miễn phí, không ngừng hút máu.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply