Ông Xã Hàng Tỷ Dâng Tận Cửa – Chương 5

Chương 5. Chanh chua

Vân Vy nắm chặt tay, cắn chặt răng, giờ thì dù là thẻ tín dụng hay châu báu trang sức cũng được, từ hôm nay trở đi cô nhất định phải lấy lại toàn bộ! Những thống khổ mà cô đã phải chịu, cô muốn hai kẻ đê tiện kia cũng phải nếm trải gấp bội!

Ăn đồ của cô, cô muốn bọn họ toàn bộ đều phải nôn ra trả!

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên khiến Vân Vy hơi hốt hoảng.

Chẳng nhẽ Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa đã về?

Cô lập tức chạy ra cửa, nhìn qua lỗ mắt mèo thì thấy bên ngoài là Kỷ cô cô một thân gió bụi dặm trường đang đứng ở đó.

Nước mắt Vân Vy tức khắc rơi xuống lã chã, cô mở cửa ra nhào vào lòng Kỷ cô cô.

Cảm giác được Vân Vy có điều gì không ổn, Kỷ cô cô liền hỏi: “Sao thế Vy Vy? Ai bắt nạt con? Là Bạch Văn Bình sao? Để cô giúp con đi giáo huấn hắn!”

“Không có, cô cô.” Vân Vy vội vàng trấn tĩnh tâm tình và nói: “Con và hắn đã kết thúc rồi.”

Đúng vậy, từ sau khi xảy ra tai nạn xe đó thì quan hệ yêu đương của cô và Bạch Văn Bình đã kết thúc.

Kỷ cô cô cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Sau này cô sẽ chăm sóc con, cho dù là kẻ nào thì cũng không thể bắt nạt con được.”

“Cảm ơn cô cô!” Vân Vy cười nói, vòng tay vẫn ôm chặt Kỷ cô cô: “Mặc dù con và Bạch Văn Bình đã chia tay, nhưng vẫn còn một ít món đồ chưa lấy lại được. Cho nên cô cô đừng rút dây động rừng, để con từ từ lấy lại từ hắn.”

“Sao con không nói với gia đình để được giúp đỡ?” Kỷ cô cô hỏi.

“Con muốn tự mình đòi lại.” Vân Vy cười cười: “Con đã trưởng thành rồi, không phải sao?”

Kỷ cô cô cũng cười: “Đúng, đã lớn rồi, cao ráo xinh xắn, nhưng trông con gầy đi rất nhiều. Có vẻ cuộc sống đại học của con không thật sự thoải mái.”

Nói xong, bà liền để vali hành lý qua một bên, định đi vào bếp nấu canh tẩm bổ cho Vân Vy.

Vân Vy vội giữ Kỷ cô cô lại: “Cô cô, phiền cô giúp con tìm mua một căn hộ khác trong cùng toà nhà này, con không muốn ở đây nữa. Nhưng chỗ này tạm thời con vẫn muốn giữ lại, nơi đây vẫn còn có ích.”

Nghĩ tới căn hộ này khắp nơi đều đầy dấu vết thông dâm của Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa mà Vân Vy cảm thấy buồn nôn kinh tởm.

“Được, cô sẽ đi tìm mua ngay.” Kỷ cô cô nói xong liền xoay người đi ra ngoài.

Vân Vy thu dọn đồ đạc của mình, chỉ giữ lại những vật dụng quan trọng, còn bao nhiêu đều đem vứt hết. Tất cả đồ trong căn hộ đều giữ nguyên như cũ.

Lát sau Kỷ cô cô trở về, nói: “Vy Vy, toà nhà này mỗi tầng chỉ có hai căn hộ. Những tầng khác đều đã có người ở, chỉ có tầng này còn một căn, nhưng họ không chịu bán, chỉ cho thuê. Cô đã giúp con thuê lại căn hộ đó rồi.”

“Được ạ, đi thôi.” Vân Vy không ngại là mua hay thuê, cô lập tức mang theo hành lý của mình chuyển sang căn hộ ngay cùng tầng.

Thiết kế bày trí của hai căn hộ không có gì khác biệt, chỉ là căn hộ mới này có nhiều ánh sáng và thông thoáng hơn căn hộ mà cô đã ở. Đồ dùng trong nhà còn rất mới, tuy bày biện đơn giản nhưng rất hài hoà.

Đêm nay là đêm đầu tiên Vân Vy ngủ một giấc ngon lành kể từ khi cô gặp phải tai nạn.

Sáng sớm ngày hôm sau, Vân Vy nghe thấy bên cạnh có động tĩnh, thì liền để Kỷ cô cô ở lại trong nhà, một mình bước ra ngoài, tiến đến gõ cửa căn hộ cũ của mình.

Cánh cửa vừa mở ra, Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa nhìn thấy cô thì bọn họ hơi lặng người.

Bạch Văn Bình hỏi: “Vy Vy, sao cô lại ra ngoài?”

“Đầu óc cô ta đần độn như vậy, anh hỏi thì cô ta cũng không biết, lãng phí miệng lưỡi với đồ ngu này làm gì?” Hoa Sa Sa chanh chua nói.

Nếu như không trải qua chuyện lần này, Vân Vy thật khó mà tin đây từng là người ngày ngày đến lấy lòng cô, người đã lôi kéo làm thân với cô từ lúc học cao trung cho đến nay, người mà cô nghĩ là bạn thân nhất của mình.

Vân Vy giả vờ biểu lộ vẻ mặt ngu si như trước, vẫn cười ngọt ngào ngây ngô, nói: “Nhà em có người đến, tới chăm sóc cho em. Em rất vui nên muốn xuống lầu đón, kết quả lại không có ai.”

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply