Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 288

Chương 288. Mời em ăn cơm khó vậy sao?

Cố Tĩnh Dư tiến vào, anh kéo một cái ghế dựa ra, ngồi xuống nhìn Lâm Triệt: “Chà, gần đây trông em béo mập ra hẳn, mấy ngày nay ăn uống ngon miệng lắm sao?”

Những lời vừa rồi của Dương Lăng Hân đã khiến Lâm Triệt cảm thấy kiêng kỵ, cô bỗng nhiên muốn tránh xa anh một chút, tránh để cho người bên ngoài dị nghị.

Cố Tĩnh Dư nói tiếp: “Đúng lúc hôm nay tôi có thời gian, buổi tối chúng ta cùng đi ăn cơm đi?”

Lâm Triệt vô ngữ nói: “Không được…”

“Em đã nhiều lần nói muốn mời tôi ăn cơm, kết quả chưa mời lần nào. Lâm Triệt, thế nào, không lẽ giờ tôi mời em bữa cơm cũng khó đến vậy?” Cố Tĩnh Dư làm vẻ mặt khổ sở nói.

Lâm Triệt chỉ có thể bất đắc dĩ đáp: “Được được được, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau ăn cơm, tôi cũng chưa nói là không đi ăn mà, ăn thì ăn thôi.”

Cố Tĩnh Dư nghe vậy mới hài lòng, búng tay một cái, cười nói: “Quay phim xong tôi sẽ đến tìm em, em trang điểm trước đi. Hôm nay là cảnh quay đầu tiên, cố lên!”

“‘Dạ biết rồi đàn anh Tĩnh Dư!” Lâm Triệt lém lỉnh trả lời.

“Biết gọi tôi là đàn anh thì nhớ tôn kính một chút, đừng có làm vẻ mặt ghét bỏ khi nhìn thấy tôi, nhớ chưa?” Vừa nói thì Cố Tĩnh Dư vừa lấy tay nhéo nhéo vào má của cô.

Lâm Triệt phụng phịu xoa xoa má, đàn ông của Cố gia thật kỳ quặc, ai cũng ỷ thế mình cao to mà ăn hiếp cô, thích nhéo má cô vậy sao?

Cố Tĩnh Dư nói xong thì vội vã hấp tấp rời khỏi phòng trang điểm.

Khuôn mặt Tiểu Đào lúc này đã hoa si thốt lên: “Whoaa, Cố Tĩnh Dư thật là đẹp trai~!”

“Nhìn ở khoảng cách gần như thế này mà gương mặt của anh ấy thật là hoàn hảo nha!”

“Cái này là gien di truyền của Cố gia đó, ngài tổng thống không phải cũng rất phong độ sao?”

Dương Lăng Hân nhìn Tiểu Đào, Tiểu Tiêu mà khinh thường nói: “Được rồi, hai cô lo mà trang điểm đi. Vừa rồi Cố Tĩnh Dư vào cũng đâu có thèm liếc mắt nhìn hai người, chỉ tìm chị Lâm Triệt mà thôi!”

Tiểu Đào tiến đến lôi kéo tay Lâm Triệt, thẹn thùng nói: “Chị Lâm Triệt, chị làm tụi em hâm mộ quá, em cũng muốn được ăn cơm với minh tinh Tĩnh Dư!”

Tiểu Tiêu ở bên cạnh chọc ghẹo Tiểu Đào: “Được rồi nha, đàn anh Tĩnh Dư đâu có mời cơm cô, chỉ mời chị Lâm Triệt của chúng ta mà thôi, cô cho rằng mình là chị Lâm Triệt sao?”

Lâm Triệt bị những lời nói này làm cho sởn cả da gà, vô ngữ nói: “Được rồi, mấy em đừng nói bậy, để phóng viên nghe được lại thêm ồn ào, chị chỉ muốn làm một diễn viên, không muốn làm nữ hoàng thị phi đâu, được chứ?”

Gần đây báo chí đều đăng tin về cô, nhất là từ sau khi xảy ra scandal với Cố Tĩnh Dư thì mỗi lần có đề tài liên quan đến cô là đều nóng sốt nhất trong giới giải trí, kể cả chuyện lùm xùm với Tân Hiểu Diên cũng vậy.

Cảnh quay đầu tiên sáng nay vô cùng thuận lợi, bởi vì quen biết với Cố Tĩnh Dư đã lâu nên hai người diễn cặp rất ăn ý. Đạo diễn nhiệt liệt tán thưởng: “Mọi người hợp tác rất tốt, tất cả đều tuyệt vời! Thật vất vả quá rồi!”

Cố Tĩnh Dư nhìn Lâm Triệt: “Gần đây đúng là em rất tiến bộ!”

“Thật sao? Cảm ơn đàn anh Tĩnh Dư đã khích lệ!” Lâm Triệt tươi cười.

“Nếu lúc nào em cũng nghe lời vậy thì hay thật. Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm đi!”

“Được.”

Sau khi kết thúc công việc thì hai người đã rời khỏi trường quay. Đi theo phía sau Cố Tĩnh Dư dĩ nhiên là cả một đoàn nhân viên trợ lý và hậu cần tấp nập, đại minh tinh thì đi đến đâu cũng lôi cuốn ánh mắt xung quanh.

Tiểu Đào và Tiểu Tiêu không khỏi kích động mà thốt lên.

“Nhìn xem, chúng ta thật là oai đúng không?”

“Đúng! Nhìn xem, chị Lâm Triệt có quan hệ rất tốt với Cố Tĩnh Dư, nhìn hai người như hình với bóng, ai lại không hâm mộ chứ?”

Dương Lăng Hân ở phía sau yên lặng, âm thầm mím môi nhìn theo bóng dáng của Lâm Triệt và Cố Tĩnh Dư, cứ như vậy nhìn thật lâu.

Trong văn phòng Cố thị.

Cố Tĩnh Trạch ngồi tại bàn làm việc, trên bàn anh là chồng chất từng xấp tài liệu cần phê duyệt.

Ngay lúc này, Tần Hạo gõ cửa tiến vào: “Thiếu gia, có Lục tiểu thư muốn gặp.”

Cố Tĩnh Trạch ngẩng đầu lên, hơi dừng lại một chút: “Lục Sơ Hạ?”

“Vâng, là cô ấy.”

Trầm ngâm một chút thì Cố Tĩnh Trạch mới gật gật đầu: “Mời cô ấy vào.”

Lục Sơ Hạ bước vào cửa phòng, cười nói: “Nhân viên Cố thị đúng là nghiêm khắc thật, vào được đây phải đi qua bao nhiêu vòng kiểm soát!”

Cố Tĩnh Trạch liếc mắt nhìn Lục Sơ Hạ: “Có việc?”

“Mời anh ăn cơm.” Cô ta nhìn Cố Tĩnh Trạch ngồi đó, một thân khí tràng cường đại thì mỉm cười ngọt ngào: “Hay là Cố đại tổng tài mời em ăn một bữa đi, em có ơn cứu mạng với anh mà anh còn chưa chính thức cảm ơn lần nào.”

Cố Tĩnh Trạch cười nhẹ: “Được, tôi sẽ mời cơm.”

Cố Tĩnh Trạch đã mời cơm, dĩ nhiên sẽ chọn một nhà hàng tương đối sang trọng. Suốt buổi cơm, đa phần là Lục Sơ Hạ nói năng náo nhiệt, còn anh chỉ tuỳ ý đáp vài lời cho có lệ.

“Thật không ngờ anh lại chia tay với Mạc Huệ Linh.” Lục Sơ Hạ lập tức đổi chủ đề.

“Ừ, kỳ thật tôi cũng không nghĩ tới.” Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt đáp.

“Vậy thì… Cố Tĩnh Trạch, anh nói xem, hiện tại em có thể có cơ hội thay thế Mạc Huệ Linh để ở bên cạnh anh không?” Thời điểm hỏi câu này, ánh mắt Lục Sơ Hạ vô cùng tự tin.

“Em hỏi một người đàn ông đã kết hôn câu này, thật sự phù hợp sao?” Cố Tĩnh Trạch nghiêm mặt nhìn đối phương.

Lục Sơ Hạ nhún vai nói: “Đã kết hôn thì sao, giờ xã hội là thời đại nào rồi? Không thích thì chia tay thôi, tình yêu mới là quan trọng!”

Cố Tĩnh Trạch nói: “Nếu tôi nói không có cơ hội?”

“Ha…” Lục Sơ Hạ mỉm cười nói: “Nhanh vậy mà đã cự tuyệt, có phải quá vội vàng qua loa không? Em sẽ cho anh thời gian để anh suy xét.”

Cố Tĩnh Trạch cầm lấy khăn ăn lên lau khoé miệng, sau đó thuận tay ném sang một bên: “Không cần, cảm ơn hảo ý của em, nhưng tôi và em không phù hợp.” Dứt lời, anh đã đứng dậy: “Ở công ty còn có việc, em cứ thong thả, tôi đi trước.”

Lục Sơ Hạ dĩ nhiên không cam lòng, cô ta cắn môi nhìn theo bóng dáng Cố Tĩnh Trạch mà tự nói một mình: “Lần sau em sẽ hỏi lại anh, Tĩnh Trạch, chúng ta mới là người phù hợp với nhau! Anh đúng ra phải suy xét cẩn thận việc này!”

Trong lòng Lục Sơ Hạ cực kỳ khinh thường người vợ hiện tại của Cố Tĩnh Trạch, trong mắt cô ta thì người đó cùng lắm chỉ là một con hát, ngoại trừ biết đóng phim thì chẳng có ưu điểm gì hay ho.

Người hầu ở bên cạnh tiến đến, cung kính nói với Lục Sơ Hạ: “Tiểu thư, có thể trở về hay chưa?”

Cô ta hừ lạnh một tiếng: “Có biết người tên Lâm Triệt kia là người như thế nào không?”

“À, Lâm Triệt? Tôi biết!” Người hầu trả lời: “Là một diễn viên rất nổi tiếng gần đây, tiểu thư, cô muốn tìm hiểu về cô ta?”

“Nổi tiếng? Có nổi tiếng thì cũng chỉ là một con hát mà thôi!” Lục Sơ Hạ bĩu môi nói: “Không cần, tôi không có hứng thú gì với mấy loại diễn viên thứ cấp đó, ai cũng một bộ dáng như nhau, có gì đáng nhìn?”

“Nhưng nếu tiểu thư muốn tiến tới với Cố nhị thiếu gia thì cũng nên tìm hiểu một chút, để biết người biết ta chứ?” Người hầu mách lẻo chiến thuật.

“So với cô ta? Không đáng!” Lục Sơ Hạ nói xong thì đứng lên rời khỏi.

Người hầu liền cười cười: “Cũng đúng, thân phận của tiểu thư thì sao Lâm Triệt có thể so sánh được? Người sáng suốt nhìn vào hai người cũng sẽ hiểu nên chọn ai.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply