Chương 10. Hoá ra là anh

Lục Chiến Đình bị bộ dáng của Vân Vy chọc cho bật cười. Không thể phủ nhận vừa rồi cô xuất thủ rất nhanh và chuẩn xác, nếu là một người đàn ông bình thường, sợ rằng đã bị cô đánh cho ngất xỉu rồi.

Cũng may, anh không phải người đàn ông bình thường.

Tầm mắt anh nhìn vào đôi môi hơi hé mở của cô, bờ môi hồng phớt chúm chím căng tràn đỏ mọng của thiếu nữ tuổi dậy thì, nếu hôn lên đôi môi đó hẳn sẽ ngọt như vị của trái dâu chín căng.

Cô ngoài miệng tuy nói rất hùng hổ nhưng trong lòng có lẽ đang sợ hãi?

Nếu không vì sao phải giả vờ nhắm mắt né tránh?

“Mau buông ra…!” Vân Vy thấy uy hiếp không có tác dụng, liền hung hăng dùng chân đá lên hạ bộ của đối phương.

Cẳng chân thon nhỏ láng mịn tức khắc đã bị bàn tay của Lục Chiến Đình bắt gọn. Bị người lạ đụng vào da thịt, Vân Vy mẫn cảm bỗng nhiên mở to mắt ra. Ngay trước mặt cô là khuôn mặt tuấn tú, cảm giác xa lạ qua đi rất nhanh, cho đến khi cô nhìn thật kỹ lại mới nhận ra đó là Lục Chiến Đình.

Gương mặt vốn nghiêm nghị của Lục Chiến Đình dường như đang che giấu một nụ cười phảng phất: “Ba năm thôi sao? Cả đời còn được nữa là.”

Phải, nếu như đó là ở bên cạnh em.

“A… Đình thiếu! Tại sao lại là anh?” Vân Vy vội vàng co rút chân tay của mình lại, thoát khỏi sự kiềm chế của Lục Chiến Đình.

Da của cô rất mỏng và nhạy cảm, vừa rồi bị anh nắm chặt nên giờ vẫn còn một chút dấu đỏ hồng nơi bắp chân.

Nhận ra người quen nên tâm tình Vân Vy thả lỏng được một chút, Lục Chiến Đình vốn là “thương nghiệp kỳ tài” nổi tiếng hô phong hoán vũ, tài phú hiếm ai so bằng, sao lại có thể đi trộm đồ cơ chứ?

Cô kỳ quái hỏi: “Anh từ đâu tới đây?”

“Em ở đây một mình?” Lục Chiến Đình hơi nhíu mày, không trả lời câu hỏi của cô.

“Đúng vậy. Cũng may là anh.” Nét mặt Vân Vy thở phào nhẹ nhõm, bởi vì nếu là người khác thì…

Lục Chiến Đình có chút không vui: “Ở một mình? Vậy thì có chút nguy hiểm.”

“Sau khi lên đại học thì tôi vẫn luôn ở một mình.” Vân Vy giơ nắm đấm nhỏ của mình lên: “Cũng may là anh, đổi lại là người đàn ông khác thì đã sớm bị tôi đánh cho ngất xỉu rồi!”

Lục Chiến Đình nhíu mày: “Chuyện như vừa rồi thì lần sau nên báo cảnh sát mà không phải dùng quả đấm nhỏ bé này của em, đối với kẻ khác thì chỉ có thể là ngọc nát đá tan thôi.”

“Tôi từng luyện võ ở nhà rồi nha!” Vân Vy nhanh tay giơ nắm đấm sát khuôn mặt anh.

Lục Chiến Đình nhanh nhẹn bắt được cổ tay của cô, nheo mắt: “Muốn mưu sát chồng?”

“Cái gì mà chồng?” Vân Vy nhất thời không kịp phản ứng.

“Cần tôi nhắc em nhớ lại chuyện trong bệnh viện không?”

Vân Vy nhìn chiếc vòng ngọc sáng loáng trên cổ tay, rốt cuộc cũng nhớ ra cô và anh hiện giờ đã là quan hệ đính ước.

Cô kinh ngạc: “Vậy anh tới tìm tôi làm gì?”

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi sẽ ở lại đây.” Lục Chiến Đình thẳng thắn nói.

Vốn dĩ anh đã mang theo cả hành lý, cộng thêm cảnh tượng vừa rồi thì anh chắc chắn sẽ ở lại.

“Vậy sao được?” Vân Vy nghĩ tới mình còn phải đang giả heo ăn thịt hổ, tiếp tục mưu kế trả thù Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa, nếu có thêm sự xuất hiện của Lục Chiến Đình thì sao kế hoạch có thể thành công?

“Đây là nhà của tôi, tôi nói được là được.” Lục Chiến Đình nghiêm túc nhìn cô: “Huống chi tôi là vị hôn phu của em, có nghĩa vụ phải bảo vệ an toàn cho em.”

Vân Vy kinh ngạc, không ngờ đây là bất động sản thuộc quyền sở hữu của anh. Thảo nào Kỷ cô cô muốn mua cũng không ai dám bán. Nhà của Lục Chiến Đình không phải tuỳ tiện nói bán là được, ai mà dám chứ?

Bất quá Vân Vy không muốn mất đi tự do, vẫn nói: “Tôi không cần anh bảo vệ.”

“Em còn nhỏ.” Lục Chiến Đình nhìn lướt qua một lượt trên người cô, hiện tại anh đã trở thành vị hôn phu của cô, chuyện của cô thì anh cũng có trách nhiệm phải gánh vác.

“Tôi không còn nhỏ!” Vân Vy không muốn bị xem thường, vừa ưỡn ngực vừa nói.

Cô đứng thẳng, nghiêm người, thân thể thiếu nữ mang đậm hơi thở thanh xuân tựa như trái cây đang chuẩn bị đến thời kỳ chín mọng. Áo choàng tắm cũng không buộc sát chỉnh tề nữa mà buông lỏng, vô tình để lộ ra những đường cong ẩn hiện mê người.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply