Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 300

Chương 300. Em thật sự không muốn anh ở đây?

Cố Tĩnh Trạch ngẩng đầu, lễ phép nói: “Người ở trong nhà rất nhiều nên mới phải tiêu độc, còn ở đây chỉ có người nhà của mình, không tiêu độc cũng không sao. Ngoại, ngoại không cần để ý, con thì sao cũng được.”

Khâu Thục Vân cười nói: “Không sao, đã nói là người nhà, vậy nên nếu con không quen thì nhất định phải nói với ngoại.”

“Không, con thấy rất tốt, ngoại không cần để ý như vậy.” Cố Tĩnh Trạch vừa nói vừa lấy chén và gắp đồ ăn.

Kỳ thật, Cố Tĩnh Trạch đến đây quá đột ngột nên Khâu Thục Vân chưa kịp chuẩn bị đồ mới trong nhà, chén đũa đều là đồ cũ, bà dĩ nhiên biết ở Cố gia thì chắc từ nhỏ đến lớn Cố Tĩnh Trạch cũng chưa từng nhìn thấy chén bát nào cũ nát thế này.

Nhưng, Cố Tĩnh Trạch thật ra không để tâm, anh tiếp tục thưởng thức bữa ăn một cách ưu nhã, lên tiếng tán thưởng rất chân thành: “Món ngoại nấu rất ngon.”

“Ai nha, con không chê là được, nhưng ngoại làm sao nấu ngon bằng các đầu bếp chuyên nghiệp?”

“Không, tất nhiên ngon hơn. Bởi vì họ nấu ăn chỉ là làm theo một thói quen, hương vị đều như nhau, nhưng món của ngoại nấu lại có nhân tình ý vị.”

“Nhìn xem, Tĩnh Trạch nói quá rồi, nhưng ngoại rất vui, hai con thích thì cứ ăn nhiều một chút!” Khâu Thục Vân nghe vậy thì đôi mắt già nua loé lên sự hạnh phúc, cười đến tít mắt.

Lâm Triệt ngồi bên cạnh mỉm cười, cô lấy chén lên cùng gắp đồ ăn, bữa ăn đơn giản của ba người trong chốc lát cũng kết thúc. Khâu Thục Vân nhìn cháu gái và cháu rể vui vẻ ăn uống thì trong lòng bà rất ấm cúng.

Còn Cố Tĩnh Trạch, mặc kệ là ở đâu thì anh vẫn mang một bộ dáng ưu nhã, cho dù chén bát có cũ kỹ thì trông anh vẫn toát lên khí khái sang trọng cao quý, nụ cười ôn nhuận, nhai kỹ nuốt chậm, ngón tay thon dài cầm đũa thong thả, không nhanh không chậm, làm người khác khó mà bắt bẻ được anh điều gì.

Sau bữa cơm thì mặt trời cũng đã xuống núi, sắc trời một màu tối đen.

Khâu Thục Vân lấy chén bát xuống bếp dọn dẹp, Lâm Triệt cũng phụ giúp bà một tay. Cố Tĩnh Trạch ngồi lại tại chỗ nhìn khắp căn nhà, thầm đánh giá.

“Vậy, Tĩnh Trạch, con đến đón Lâm Triệt về nhà sao?” Khâu Thục Vân bước ra nhìn Cố Tĩnh Trạch, chậm rãi hỏi.

Cố Tĩnh Trạch ngẩng đầu lên nhìn, anh nhận ra ánh mắt của bà rất lưu luyến, cả giọng nói cũng đầy mong chờ Lâm Triệt có thể ở lại, dù sao cô cũng đã đi thật xa đến thăm bà như vậy.

Anh nhìn nhìn Lâm Triệt một chút, đúng lúc cô vừa bước ra, anh khẽ cười, trả lời Khâu Thục Vân: “Nếu đã tới thì tụi con sẽ ở với ngoại vài ngày.”

“Thật vậy sao?” Khâu Thục Vân nghe xong thì nếp nhăn trên gương mặt liền giãn ra, nở nụ cười hạnh phúc, bất quá bà vẫn hơi lo lắng mà nói: “Nhưng sợ trời tối, hai con ở đây có thể sẽ không quen, hay là hai đứa ra khách sạn ở đi? Chỉ là, ở đây cũng không có khách sạn nào đủ tốt…”

Cố Tĩnh Trạch nhìn nhìn căn nhà một chút, cười nói: “Tụi con ở đây là được rồi.”

Lâm Triệt ngẩn người, kinh ngạc nhìn anh.

Anh thật sự muốn ở lại chỗ này?

Ở đây thật sự cũ kỹ chật hẹp, một người cầu toàn và có tiêu chuẩn sống cao như anh thì sao có thể ngủ ở căn nhà này được?

Cố Tĩnh Trạch nhìn nhìn Lâm Triệt, nói lần nữa: “Không sao đâu ngoại, con với Lâm Triệt sẽ cùng ở đây. Nếu đã tới nhà của ngoại thì sao còn phải đi khách sạn?”

Khâu Thục Vân nghe anh nói vậy thì càng vui vẻ.

Lâm Triệt liền nói: “Nhưng ngoại ơi, nơi này làm gì còn phòng?”

Căn nhà nhỏ của bà ngoại chỉ có một phòng khách, một phòng bếp cạnh nhau, bên trong chính là một phòng ngủ nhỏ.

Khâu Thục Vân nghe vậy thì vội nói: “Không sao, hai con cứ ở đây, ở ngoài còn một gian phòng nữa, căn phòng đó nhiều năm không ai ở, trước đây đó là phòng của mẹ con, từ khi mẹ con rời khỏi đây thì căn phòng vẫn bỏ trống cho đến giờ.”

“Là phòng của mẹ?” Lâm Triệt ngạc nhiên nhìn bà.

“Đúng vậy, khi mẹ con lớn lên một chút thì bà đã sửa sang căn phòng đó, hồi trước nó là căn bếp cũ, nhưng đã được sửa lại thành phòng ngủ.”

Lâm Triệt lập tức nói: “Vậy, ngoại ơi, tụi con sẽ ở phòng đó.”

“Không được, không được!” Khâu Thục Vân vội vàng nói: “Phòng đó nhiều năm không ai ở nên rất ẩm thấp, hơn nữa còn nhỏ hơn phòng của ngoại.”

“Không sao, ngoại ơi, con chỉ muốn ở phòng đó. Con muốn ở căn phòng trước kia của mẹ.” Lâm Triệt thầm nghĩ, nếu cô có thể ngủ trong căn phòng của mẹ, thì đây chính là lúc khoảng cách giữa cô và mẹ đã được rút ngắn, cảm tưởng như mẹ đang ở bên cạnh.

Cố Tĩnh Trạch nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn thất thần của Lâm Triệt thì ngẩng đầu nói: “Ngoại, cứ để tụi con ngủ căn phòng đó.”

Khâu Thục Vân nhìn hai người họ, cuối cùng bà đành gật gật đầu: “Được, để ngoại đi dọn dẹp chuẩn bị phòng cho hai con.”

Một lát sau thì bà đã sắp xếp căn phòng rất tươm tất. Tuy căn phòng khá nhỏ và đơn sơ, nhưng chỉ cần dọn dẹp sạch sẽ một chút, quét tước kỹ lưỡng là có thể vào ở.

Lâm Triệt cùng Cố Tĩnh Trạch bước vào bên trong, quả nhiên căn phòng nhỏ hơn rất nhiều so với phòng của bà ngoại, nhưng nếu chỉ có hai người họ ngủ thì cũng vừa vặn, không quá chật chội.

Lâm Triệt nhìn Cố Tĩnh Trạch mà cảm thấy hơi ngần ngại, có vẻ như anh đã hạ mình uỷ khuất khi phải ở đây. Rốt cuộc thì anh là một người cao cao tại thượng thế này, sao lại phải chịu khổ cực? Cô cũng không chịu được khi nhìn anh phải ở đây với cô trong căn phòng chật hẹp.

Trong cảm nhận của cô, anh là một điều hoàn mỹ không tì vết, mặc dù anh gây ra cho cô rất nhiều buồn phiền, nhưng với cô thì anh vẫn là điều tốt đẹp nhất trên đời. Vậy nên, cô không muốn anh phải miễn cưỡng chịu thiệt ở chỗ này.

Lâm Triệt nhỏ giọng nói: “Hay là anh đi khách sạn ở đi, ở thị trấn này cũng có khách sạn, lúc chiều trên đường về em có thấy. Có thể không đủ tiêu chuẩn như khách sạn bảy sao nhưng tốt xấu gì cũng tốt hơn nơi này.”

Cố Tĩnh Trạch nhíu mày nhìn cô: “Em thật sự không muốn anh ở đây với em?”

Nhìn ánh mắt lạnh lẽo trừng trừng của anh mà Lâm Triệt hơi hốt hoảng: “Không, không phải, em không có ý đó, ý em là… nơi này hơi dơ, lại nhỏ, anh… anh sẽ ở không quen…”

Cố Tĩnh Trạch xoay người một cái, lập tức ngả lưng phịch xuống giường: “Anh đã từng ở nơi như thế này rồi. Lại đây, lại đây với anh.”

Lâm Triệt khó xử nói: “Nhưng anh…”

Cố Tĩnh Trạch ngồi trên giường, tựa lưng vào góc tường: “Ở mấy ngày vẫn được, anh cũng không muốn làm ra vẻ gì, không cần thiết phải ở khách sạn bảy sao, chỉ cần sạch sẽ gọn gàng là được. Nếu anh đến đây mà còn đi khách sạn, chẳng phải ngoại sẽ coi anh là người ngoài? Đã là người một nhà thì chỗ này vậy là được, có ai tới nhà thân thích mà lại đòi đi khách sạn? Có ở thì phải ở nhà mình.”

Lâm Triệt há hốc miệng thật lâu vẫn chẳng nói được gì: “Anh… Cố Tĩnh Trạch…”

Ngay sau đó, cô liền mỉm cười nhìn anh, lại một lần nữa anh mang lại cho người khác cảm giác ấm áp an toàn, cảm giác được săn sóc và nâng niu.

Kỳ thật, trong tư duy của hầu hết mọi người, những người ở địa vị như anh thì không cần phải suy nghĩ vì ai, chỉ cần đứng ở góc độ của chính anh là được. Nhưng, trước giờ anh lại luôn luôn quan tâm đến cô, lúc nào cũng khiến cô cảm thấy được che chở.

Nhìn cô vẫn đứng ngơ ngác thì Cố Tĩnh Trạch nhíu mày, vẫy vẫy tay: “Không phải đã nói em qua đây hay sao?”

Lâm Triệt giật mình, tròn mắt nhìn anh mà không nhúc nhích.

Anh lại muốn gì nữa đây, kêu cô qua làm gì?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 300

  1. Kêu qua để cùng nhau lăn giường, tiếp tục cuộc vui đang dang dở khi nãy :))

Leave a Reply