Chương 303. Anh ấy là người rất tốt

Lâm Triệt nghe vậy thì liền quay đầu lại nhìn Cố Tĩnh Trạch, đã thấy anh híp mắt, nhàn nhạt bước đến bên cạnh cô.

“Anh dậy rồi à?” Cô ngẩng đầu hỏi anh.

Cố Tĩnh Trạch hơi hơi nhéo ót của cô: “Đồ ngốc, anh đứng đây nãy giờ mà còn chưa thức dậy sao, không lẽ em nhìn thấy quỷ à?”

Lâm Triệt bĩu môi, ôm đầu phụng phịu nói: “Đáng ghét, em chỉ chào hỏi thôi mà!”

Cố Tĩnh Trạch khẽ cười, liếc mắt nhìn cô một cái.

Mấy người hàng xóm đứng đối diện nhìn cảnh hai vợ chồng ân ái mà không khỏi hâm mộ, ai cũng nhìn chằm chằm Cố Tĩnh Trạch và thầm tán thưởng.

“Ai nha, chúng tôi sống ở đây cả chục năm cũng chưa thấy anh chàng nào đẹp trai như cậu này, bà Khâu này, nhà bà có rể quý, thật là có phúc!”

Khâu Thục Vân ngẩng đầu nhìn cháu gái và cháu rể của mình… bà là một người từng trải, dĩ nhiên chỉ cần nhìn là hiểu được tình cảm của hai người như thế nào, nếu có thể không kiêng kỵ gì ai mà vô tư đùa giỡn như vậy mới là những lúc ân ái thật sự. Bởi vì cả hai đã ở bên nhau như một thói quen, bình thường đến mức không cần phải cố tình diễn xuất làm gì.

Bà rất vui, cười nói: “Hai con mau ra ăn điểm tâm đi.”

Cố Tĩnh Trạch bước đến bàn ăn sáng cùng hai bà cháu Lâm Triệt, sau đó anh ra ngoài vườn đi dạo. Lâm Triệt ở trong nhà phụ giúp bà ngoại của cô dọn dẹp, thi thoảng sẽ ngó ra ngoài vườn nhìn Cố Tĩnh Trạch ở bên ngoài đi dạo và nói chuyện điện thoại công việc một chút.

Khâu Thục Vân nhìn Lâm Triệt, cười nói: “Tĩnh Trạch đúng là người không tệ, vốn dĩ lúc ở thành phố B thì ngoại chưa tiếp xúc nhiều với cậu ấy, nhưng cậu ấy có thể vì con mà đến đây, lại còn không chê bai gì nhà chúng ta, thật là tốt!”

Ánh mắt Lâm Triệt bỗng trở nên ấm áp nhu hoà, nhìn theo bóng dáng anh ở bên ngoài: “Đúng vậy, anh ấy rất tốt.”

Bà tiếp tục cười nói: “Hai vợ chồng sống với nhau thì chỉ cần như vậy thôi, cậu Tĩnh Trạch này ngoại càng nhìn càng thích, tính cách tốt, rất thương con, quan trọng nhất là không chê bai chúng ta, số mệnh của con thật tốt, chẳng bù cho mẹ con, ai da…”

“Ngoại ơi, mẹ con chưa từng kể với ngoại đã quen biết ba con như thế nào sao? Con chỉ thấy lạ vì… hôm qua con xem được album của mẹ lúc trẻ, nhưng không thấy được tấm hình nào chụp chung với ba con cả, không lẽ lúc đó mẹ con chưa quen biết ông ấy?” Lâm Triệt sực nhớ lại chuyện đêm qua nên lập tức hỏi.

Khâu Thục Vân chậm rãi trả lời: “Đúng vậy, sau khi mẹ con bỏ trốn khỏi nơi này mà một mình lang bạt đến thành phố B thì mới quen biết ba của con, trước đó thì ngoại chưa bao giờ nghe mẹ con nhắc đến.”

“Mẹ con trốn nhà đến thành phố B?” Lâm Triệt tròn mắt khi nghe bà ngoại cô nói vậy, trước giờ cô chưa từng nghe mẹ kể về quá khứ của bà, cho đến khi cô lớn lên và ý thức được mọi việc xung quanh thì vẫn không hiểu tại sao mẹ lại bị người ta gọi là kẻ thứ ba, nhưng mẹ lại chấp nhận im lặng, không có một lời giải thích hay biện minh.

Khâu Thục Vân nói tiếp: “Người trong ảnh chụp đều là các giảng viên đến từ thành phố, là thầy giáo của mẹ con, trong đó có một người họ Lục, ông ấy đánh giá mẹ con rất cao và còn đề cử mẹ con vào đại học ở thành phố B. Cuối cùng thì mẹ con cũng thi đậu, chỉ đáng tiếc nhà mình nghèo quá, không có đủ tiền cho mẹ con vào đại học, khi đó ngoại đã khuyên mẹ con hãy chọn một trường đại học gần đây, nhưng mẹ con rất cố chấp, cuối cùng vẫn lựa chọn một mình đến thành phố B, không lấy một đồng nào trong nhà. Thời gian đầu thì thỉnh thoảng còn gọi điện thoại về cho ngoại, nhưng dần dần cuộc gọi cũng thưa đi, mãi cho đến khi mẹ con mất thì ngoại cũng không hay biết…”

Nhớ lại chuyện cũ mà bà không khỏi cảm thán, thở dài một tiếng: “Ngoại luôn nghĩ, giá như lúc đó ráng hết sức để mẹ con có thể vào học ở đại học thành phố B, cho dù phải bán cả căn nhà này cũng được, có lẽ mẹ con đã làm việc cực nhọc quá sức, nhất định mẹ con đã chịu khổ rất nhiều, vì lao lực quá nên mới trẻ tuổi vậy mà… ra đi…!”

Lâm Triệt nắm chặt tay bà, nhàn nhạt nói: “Không ai có thể đoán được chuyện lại có kết cuộc như vậy, lúc ấy nhà mình không có điều kiện, ngoại cũng không muốn mà.”

“Nơi này rốt cuộc vẫn chỉ là một thị trấn nhỏ bé, cả đời ngoại không được học hành gì nên không hiểu biết, đến khi suy nghĩ cẩn thận thì có hối hận cũng đã muộn. Nhưng, ngoại tin tưởng mẹ con không phải kiểu phụ nữ phá hoại gia đình người khác, đám người kia nói mẹ con dụ dỗ người đàn ông họ Lâm đó đều là điều dối trá. Họ có nói gì con cũng đừng tin, mẹ con nhất định đã bị người khác hãm hại!”

“Vâng, con cũng không tin.”

Hai người hàn huyên trong chốc lát, Lâm Triệt liền mở miệng nói: “Vậy, ngoại ơi, tấm hình đó con có thể mang theo được không, con không có tấm hình nào của mẹ cả.”

“Đương nhiên có thể, con cứ giữ đi, giữ thay cho ngoại. Ngoại đã lớn rồi, còn sống được bao nhiêu năm nữa đâu!” Khâu Thục Vân cười nói.

“Sao lại nói vậy, sức khoẻ của ngoại còn tốt hơn cả con, chắc chắn sống lâu trăm tuổi!”

Giữa trưa, khi ba người đang dùng cơm, bỗng nhiên Cố Tĩnh Trạch nói: “Ngoại, con đã sắp xếp cho ngoại một căn nhà ở gần đây. Ngoại ở đây sinh hoạt có chút bất tiện, chi bằng ngày mai ngoại dọn qua đó ở đi, cũng đến lúc an hưởng tuổi già rồi.”

Khâu Thục Vân nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên: “Hả, không cần không cần đâu! Ngoại đã lớn tuổi rồi, còn sống được mấy năm nữa đâu? Ngoại ở đây cũng được, căn nhà này đủ cho một mình ngoại ở.”

“Ngoại, tuy cơ thể ngoại còn khá khoẻ mạnh, nhưng dù sao tuổi cũng đã lớn, chỗ này lại bất tiện, đi toilet hay vào bếp đều không thoải mái. Căn nhà con tìm cho ngoại cũng không xa nơi này, chỉ ở ngay phía sau lưng, nhà không quá lớn, thích hợp để ngoại ở một mình, ngoại dọn qua đó thì hàng xóm vẫn ở đây, vẫn là nơi quen thuộc.” Cố Tĩnh Trạch kiên nhẫn thuyết phục.

“Nhưng vậy thì lãng phí quá, ngoại đâu cần phải ở nhà mới làm gì?” Bà vẫn do dự nói.

Cố Tĩnh Trạch tiếp tục nói: “Lâm Triệt nỗ lực kiếm tiền chính là vì muốn ngoại có cuộc sống tốt hơn. Tụi con sống hưởng thụ nhưng lại để người thân của mình chịu khổ, vậy thì sao có thể sống an tâm được? Lâm Triệt ở thành phố khá xa, không thể mỗi ngày ở bên cạnh chăm sóc ngoại, nếu ngoại sống ở một nơi thoải mái, không mệt nhọc, thì Lâm Triệt ở trên thành phố mới có thể yên tâm vui vẻ, đúng không?”

Lâm Triệt nghe xong, vội vàng gật gật đầu nói: “Đúng vậy đúng vậy, nếu ngoại cứ ở đây thì con không thể nào yên tâm làm việc được!”

Hai người họ, mỗi người một câu khiến đôi mắt già nua của bà đã ươn ướt, cuối cùng bà đành đồng ý.

Sau bữa cơm, Cố Tĩnh Trạch lập tức dẫn Lâm Triệt và Khâu Thục Vân đi xem nhà mới. Căn nhà này nằm ở phía sau, đúng là khá gần nơi này, chỉ đi bộ tầm mười phút là tới, đây là một xóm vừa được quy hoạch, có nhiều căn nhà đang xây dựng và chung cư mới rao bán.

Cố Tĩnh Trạch chọn một căn nhà ở mặt tiền đường, diện tích khoảng hai trăm mét vuông, gồm một trệt và một lầu, nội thất bên trong đã chuẩn bị đầy đủ, có thể vào ở bất cứ lúc nào.

“Phòng ngủ và những phòng khác đều ở tầng dưới, vậy thì ngoại không cần phải chạy đi chạy lại nhiều.” Cố Tĩnh Trạch chậm rãi nói.

Khâu Thục Vân vẫn cảm thấy quá lãng phí, thi thoảng lại chậc lưỡi nói: “Nơi này lớn quá, thật là quá lớn!”

Cố Tĩnh Trạch sai người dọn dẹp vài thứ, anh quay lại thấy Lâm Triệt đang nhìn anh chăm chú thì khó hiểu hỏi: “Em nhìn chằm chằm anh làm gì?”

Lâm Triệt chỉ suy nghĩ trong đầu, thì ra lúc nãy anh ở ngoài vườn gọi điện thoại là chuẩn bị cái này, cô còn tưởng anh đang xử lý công việc nên mới điện thoại cho trợ lý, hoá ra là giúp bà ngoại của cô tìm nhà mới.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 303

Leave a Reply