Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 305

Chương 305. Muốn xem thử Lâm Triệt là thần thánh phương nào?

Hai người chào tạm biệt Khâu Thục Vân rồi cùng lên xe. Cố Tĩnh Trạch đã cho người chuẩn bị xe để di chuyển, không cần phải ngồi xe lửa vì xe của anh sẽ đi thẳng đến sân bay và trở về thành phố B.

Hàng xóm xung quanh nhìn cả đoàn siêu xe rời khỏi mà cực kỳ hâm mộ, ánh mắt của họ đối với Khâu Thục Vân đã thay đổi rất nhiều. Mà cũng phải, ai nói bà lại có cháu ngoại ngoan thế này, tuổi đã lớn, đến lúc nên hưởng phúc để bù đắp cho một đời cơ cực.

Khi đã lên máy bay, Cố Tĩnh Trạch thấy Lâm Triệt vẫn ngồi yên, luôn nhìn chăm chú vào ảnh của mẹ cô, anh nhìn cô rồi nói: “Phần mộ của mẹ em được chôn cất ở đâu?”

“Ở nghĩa trang Nam Sơn, mỗi năm em đều đi viếng mộ mẹ hai lần.”

“Lần sau nhớ dẫn anh cùng đi.”

Nghe câu này thì Lâm Triệt ngẩng đầu lên, trố mắt nhìn anh.

Thấy vẻ ngạc nhiên của cô thì Cố Tĩnh Trạch lập tức nói: “Em đã gả cho anh, chẳng lẽ anh không nên đến gặp mẹ vợ?”

Anh tuyệt đối không thừa nhận người của Lâm gia là ba mẹ vợ, nhưng, nếu đối phương là mẹ ruột của Lâm Triệt thì khác. Anh nhìn vào người phụ nữ xinh đẹp trong tấm hình thì cũng có một cảm giác tin tưởng, mẹ của cô nhất định không phải như những gì đồn đại bên ngoài, không phải kẻ thứ ba phá hoại gia đình người khác, bên trong chắc chắn có nguyên nhân bất đắc dĩ gì đó!

Hai người vừa xuống máy bay thì phía Cố gia đã gọi điện thoại đến, mọi người đang bàn bạc việc chuẩn bị hôn sự cho Cố Tĩnh Nghiên và nói Cố Tĩnh Trạch phải về nhà ngay.

Cố Tĩnh Trạch liền nói với Lâm Triệt: “Chúng ta về đại trạch đi, có lẽ đêm nay sẽ ở lại đại trạch.”

Lâm Triệt vâng một tiếng, trong lòng hơi lo lắng vì cô tuỳ hứng mà đã rời khỏi thành phố nhiều ngày như vậy, không ngờ Cố Tĩnh Trạch cũng đi theo cô, hai người ở lại thị trấn hơi lâu thì không biết có ảnh hưởng gì công việc của anh hay không?

Nhưng nhìn lại thì có vẻ như Cố Tĩnh Trạch không để tâm đến việc phải ở lại thị trấn, Lâm Triệt chỉ đành yên lặng nhìn anh, trong lòng cảm thấy áy náy.

Lúc này tại đại trạch Cố gia.

Lục Sơ Hạ đang ở đại trạch làm khách, bởi vì chuẩn bị cho hôn sự giữa Lục gia và Cố gia cho nên nhiều ngày nay thì cô ta đều ở lì tại đây với tư cách là người của Lục gia. Chỉ đáng tiếc, mặc cho cô ta chờ đợi mòn mỏi thế nào cũng không thấy Cố Tĩnh Trạch xuất hiện.

Cố Tĩnh Nghiên và Mộ Vãn Tình bước vào phòng khách, thấy Lục Sơ Hạ đang ngồi đó uống nước nghỉ ngơi thì Mộ Vãn Tình vui vẻ nói: “Sơ Hạ và Bắc Thần đúng là tình cảm anh em tốt thật, hôn nhân của anh hai mà em gái còn quan tâm hơn nữa kìa!”

Cố Tĩnh Nghiên than nhẹ một tiếng, cô quả thật muốn nói cho bà biết thật ra Lục Sơ Hạ quan tâm Cố Tĩnh Trạch thôi chứ chẳng phải quan tâm gì hôn lễ sắp tới…

Mộ Vãn Tình dĩ nhiên không có gì chán ghét Lục Sơ Hạ, bà cũng rất có thiện cảm với anh trai cô ta là Lục Bắc Thần, chỉ là bà hơi giận một chút, bởi vì ngay cả khi sắp kết hôn mà Lục Bắc Thần lại chưa từng ghé đến nhà vợ tương lai dù chỉ một lần!

Cố Tĩnh Nghiên cười cười: “Anh ấy là người thừa kế của Lục gia, nhất định bận rộn hơn Sơ Hạ nhiều, vả lại hôn sự cũng đã quyết định xong xuôi rồi mà mẹ.”

Mộ Vãn Tình nhẹ nhàng nói: “Con và Bắc Thần kết hôn, mẹ ủng hộ vì hai đứa rất xứng đôi. Gia đình họ rất tốt, ba mẹ cậu ấy là người không tệ, cậu ấy đôi khi có hơi kiêu ngạo nhưng cũng khó trách, ai bảo Lục gia lại là gia đình bề thế, xét trên nhiều phương diện thì mẹ thấy cậu ấy là một chàng trai tốt, lại là người có tài, tự mình mở công ty nữa chứ. Sau này hai đứa cùng nhau giúp đỡ trong công việc, đồng vợ đồng chồng, thật là hay, chỉ là… cậu ấy có vẻ không để tâm nhiều đến con, nên đương nhiên mẹ phải có chút lo lắng…”

Cố Tĩnh Nghiên cười nói: “Mẹ, con đâu phải kiểu người yếu đuối cần đàn ông luôn ở bên cạnh chăm sóc, chỉ là kết hôn thôi mà, không có gì quá nghiêm trọng. Anh ấy bận rất nhiều việc, con cũng vậy, chúng con cứ vậy cũng rất tốt, con cũng không phải bà chủ nhàn rỗi ở nhà mà cần ai chăm sóc.”

Mộ Vãn Tình bất đắc dĩ khuyên bảo: “Con dù sao cũng là con gái, không cần phải mạnh mẽ như vậy…”

“Con thích vậy mà, cuộc sống ở nhà chán lắm, không có ý nghĩa gì! Con thích được ra ngoài xã hội làm việc!”

Mộ Vãn Tình chỉ đành thở dài nhìn Cố Tĩnh Nghiên, sau khi cô rời khỏi thì bà quay sang nhìn Lục Sơ Hạ, rõ ràng là em gái mà còn quan tâm hôn sự này hơn cả anh trai, hỏi sao trong lòng bà không lo lắng cho hạnh phúc của con gái?

Cố Tĩnh Nghiên thầm nghĩ trong lòng, đây chính là cuộc hôn nhân mà cô đã lựa chọn, dù kết quả có ra sao thì cô cũng không oán trách bất cứ ai. Kỳ thật từ lúc học chung với nhau thời cao trung, Cố Tĩnh Nghiên và Lục Bắc Thần thường xuyên bị bạn bè ghép đôi, bất quá thời điểm đó hai người họ chính là đối thủ của nhau, tranh giành vị trí hạng nhất toàn khối.

Mà Cố Tĩnh Nghiên lại là một cô gái mạnh mẽ, luôn luôn áp chế Lục Bắc Thần, từ năm đầu tiên của cao trung cho đến tận khi tốt nghiệp cao trung đã khiến anh phải ba năm liền đứng thứ nhì, chưa bao giờ vượt qua cô được một lần!

Thời gian đó, hai người họ vừa là bạn bè, vừa là đối thủ. Họ chơi chung trong một nhóm bạn gồm cô – Cố Tĩnh Nghiên, Phó Thần Hy, Lục Bắc Thần, Nguyễn Thanh Sơn, Quách Tuấn Ngôn. Năm người họ không lúc nào tách rời, có thể nói là như hình với bóng, nhưng lại không ai biết tâm tư của cô đối với Lục Bắc Thần, mãi cho đến sau này…

Bởi vì gia cảnh của Phó Thần Hy không tốt nên Lục gia không đồng ý quan hệ giữa hai người họ, sau khi Phó Thần Hy và Lục Bắc Thần chia tay thì chuyện tình cảm giữa Cố Tĩnh Nghiên và Lục Bắc Thần mới từ từ bắt đầu.

Có người từng nói với Cố Tĩnh Nghiên rằng cô rất ngốc, nếu có tình ý với Lục Bắc Thần thì đúng ra thời gian học cao trung, cô nên nhường anh ít nhất một lần, để anh chiến thắng trong cuộc tranh đua vị trí hạng nhất toàn khối. Đằng này cô lại để anh là kẻ bại tướng dưới tay mình liên tục trong ba năm, thử hỏi sau này khi đã kết hôn thì có khi nào anh quên được nỗi niềm của kẻ thua trận?

Cũng có người nói với Cố Tĩnh Nghiên rằng, sau khi kết hôn rồi thì đừng quá háo thắng, không nên trước mặt chồng mà thể hiện bản lĩnh quá cường đại, một người phụ nữ khôn ngoan phải biết yếu đuối cúi đầu trước người đàn ông của mình.

Cố Tĩnh Nghiên biết cô và Lục Bắc Thần rất hợp nhau, dù là ở trên giường hay trong công việc, và cuộc sống thường nhật, chỉ duy nhất… trong chuyện tình cảm thì hai người họ lại có cái tôi quá lớn, không biết cách biểu lộ cho đối phương biết suy nghĩ của mình.

Cố Tĩnh Nghiên nghe từng lời góp ý mà chỉ cười nhạt, rồi trả lời cô là người như vậy rồi nên sẽ không thể thay đổi. Thực chất, cô chưa từng nói với ai một điều – cô biết dù cho mình có tỏ vẻ yếu đuối cần che chở thế nào thì người đàn ông kia cũng sẽ không đoái hoài đến cô! Bởi vì ở trong lòng anh, cô gái tốt nhất trên đời vẫn chỉ có một mình Phó Thần Hy, mà Cố Tĩnh Nghiên cô vĩnh viễn sẽ không bao giờ trở thành một bản sao của Phó Thần Hy được!

Lát sau, Cố Tĩnh Nghiên bước đến nhìn Lục Sơ Hạ, nhẹ giọng khuyên: “Sơ Hạ, chị cảm thấy em nên bỏ cuộc đi. Chị chắc chắn em không thể lay động được anh hai của chị đâu, người như anh ấy đã quyết định thì sẽ không thay đổi.”

Lục Sơ Hạ mỉm cười tự tin: “Con người của em khi đã quyết định thì cũng sẽ không thay đổi, để xem thử em và anh ấy ai cứng đầu hơn nào!”

Lục Sơ Hạ tin rằng đây chính là cơ hội duy nhất của cô ta, bởi vì ở bên cạnh Cố Tĩnh Trạch bây giờ không phải Mạc Huệ Linh mà là một cô gái bình dân hoàn toàn không xứng với anh. Nếu bây giờ cô ta không tranh thủ tiếp cận chiếm lấy tình cảm của anh, ngộ nhỡ có một ngày anh ly hôn thì khẳng định tất cả danh viện tiểu thư trong giới thượng lưu sẽ điên cuồng bám lấy anh, cô ta cần phải chớp thời cơ mà đánh đòn phủ đầu. Bằng không đến lúc có quá nhiều đối thủ thì làm sao còn đến lượt cô ta?

Ngay lúc này, người hầu bên ngoài cung kính lên tiếng, nói nhị thiếu và thiếu phu nhân đã trở về. Lục Sơ Hạ nghe được thì bừng tỉnh, trí óc lập tức quay lại hiện tại, cô ta nhanh chóng đứng lên đi theo Cố Tĩnh Nghiên ra ngoài.

Lâm Triệt kia cũng theo Cố Tĩnh Trạch về đây sao?

Cố Tĩnh Nghiên nhìn cô ta, nói: “Chị dâu nhỏ của chị cũng về cùng anh hai.”

Lục Sơ Hạ mỉm cười đắc ý: “Vậy nên em mới muốn đi xem đó!”

Cô ta muốn coi thử Lâm Triệt rốt cuộc là người có vẻ ngoài như thế nào mà lại có thể làm cho Cố Tĩnh Trạch từ bỏ Mạc Huệ Linh. Mặc dù cô ta biết hôn nhân của hai người họ ban đầu là bị gia đình thúc ép, nhưng cũng phải nhìn xem người phụ nữ có thể buộc Cố gia phải ép Cố Tĩnh Trạch kết hôn là người ra sao!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 305

Leave a Reply