Chương 308. Cố Tĩnh Dư đối xử với cô thật là tốt

Lâm Triệt ngầm hiểu những lời nói vừa rồi đã vô tình tiết lộ rằng Lục Sơ Hạ hoàn toàn không biết về căn bệnh của Cố Tĩnh Trạch.

Cô hít một hơi thật sâu, cô là người phụ nữ duy nhất mà Cố Tĩnh Trạch có thể chạm vào nhưng lại không phát bệnh, chỉ một nguyên nhân này đã hữu hiệu hơn cả trăm ngàn thủ đoạn. Cũng vì nguyên nhân này, nếu như bệnh tình của Cố Tĩnh Trạch không có tiến triển thì cô không cần phải lo lắng có ai thay thế vị trí của mình.

Trừ phi, một ngày nào đó Cố Tĩnh Trạch có thể chạm vào người phụ nữ khác…

Lục Sơ Hạ ở lại vườn hoa mà mặt mũi xám xịt, cô ta thật sự rất tức giận, đây là lần đầu trong đời cô ta cảm giác mình bị sỉ nhục thế này, nhất là khi đối phương lại là một diễn viên nhỏ nhoi. Bất quá, nghĩ đến Cố Tĩnh Trạch – người đàn ông cao cao tại thượng kia, cô ta vẫn không thể từ bỏ anh!

Chỉ là hiện tại nơi này là Cố gia, cô ta không thể làm gì Lâm Triệt được, nên chỉ đành bỏ về trước.

Cố Tĩnh Nghiên tiễn Lục Sơ Hạ ra về, thấy vẻ mặt Lục Sơ Hạ có vẻ không vui thì cười cười nói: “Được rồi, ngày chị kết hôn thì em nhất định phải đến dự nhé!”

“Dĩ nhiên, đó là hôn lễ của anh hai em, sao em lại không tham gia?” Lục Sơ Hạ cười đáp.

Sau khi chào hỏi Cố Tiên Đức thì Cố Tĩnh Trạch trở lại phòng khách, mọi việc hoá ra cũng đơn giản, vì hôn lễ đã được chuẩn bị đầy đủ nên hai người không cần phải ở lại đại trạch. Anh liền dẫn Lâm Triệt trở về biệt thự của mình.

Suốt quãng đường trên xe, Lâm Triệt vẫn luôn ngồi yên lặng nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Cố Tĩnh Trạch nhận cô bất ổn thì mới hỏi: “Em sao vậy, sao lại thất thần?”

Lâm Triệt nghe tiếng Cố Tĩnh Trạch gọi thì quay lại nhìn anh, người đàn ông mà tất cả phụ nữ đều mơ ước như anh lại là chồng của cô, có lẽ rất nhiều người đều cảm thấy cô đang trèo cao… Ở trong mắt bọn họ nhất định tin rằng hôn nhân của hai người sẽ không thể kéo dài…!

Lâm Triệt lấy tay vuốt vuốt tóc, cười cười nói: “Không có gì, em chỉ nghĩ sắp đến hôn lễ của Tĩnh Nghiên, không biết nên tặng cô ấy món quà gì.”

Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt nói: “Thôi, cũng không có gì có thể làm quà, Tĩnh Nghiên không thiếu gì cả, em đưa tấm thiệp chúc mừng là được.”

“Hơ, vậy có phải là keo quá không?”

“Tĩnh Nghiên kết hôn, gia đình chuẩn bị rất nhiều của hồi môn, hai công ty cổ phần, ba làng du lịch, còn có một mỏ than, em định tặng gì cho Tĩnh Nghiên nữa?”

“Whoaa, của hồi môn nhiều vậy ư…?” Lâm Triệt vô ngữ nói: “Vậy ai cưới được cô ấy đúng là quá may mắn!”

“Không sai, đây cũng xem như là vận may của tên tiểu tử họ Lục kia, bất quá Lục gia cũng chẳng thua kém gì gia đình chúng ta.”

“Quý tộc thượng lưu như nhà anh kết hôn chắc là có thể làm chấn động cả nền kinh tế?” Lâm Triệt ngẩng đầu hỏi.

Cố Tĩnh Trạch nói: “Cũng chưa chắc, nhưng nhất định thị trường chứng khoán sẽ có thay đổi trong vài ngày tới, còn thay đổi đó là tốt hay xấu thì chưa biết.”

“Khó trách người ta nói chỉ cần Cố gia dậm chân một cái thì cả C quốc này đều có thể rung chuyển. À phải rồi, hai gia tộc liên hôn như vậy, có phải sẽ có rất nhiều phóng viên tới không?” Lâm Triệt đột nhiên nhớ đến vấn đề quan trọng.

“Tuy rằng mọi người chỉ cho phép một ít kênh truyền thông vào phỏng vấn, nhưng có lẽ bên ngoài hội trường sẽ có rất nhiều phóng viên và nhà báo.”

Lâm Triệt nghe xong thì vội vàng nói: “Vậy em đi dự chẳng phải là không nên, lỡ như bị chụp hình thì…”

“Không sao, ở giữa sảnh của hội trường thì truyền thông không thể lọt vào được, em có thể ở đó để tránh mặt khi phỏng vấn. Dù sao thì ngày hôm đó có rất nhiều người, chúng ta cứ đi thẳng vào trong, sẽ không ai phát hiện.”

“Được rồi, em sẽ đến nơi ít người một chút để không bị nhìn thấy, nhưng nếu anh biến mất thì nhất định sẽ bị phát hiện đó!” Lâm Triệt ngẫm nghĩ nói.

“Tại sao?”

“Bởi vì…” Lâm Triệt thầm nghĩ, bởi vì anh là Cố Tĩnh Trạch mà, anh đi đến đâu thì cũng đều là tiêu điểm, ánh mắt của mọi người sẽ luôn theo dõi anh: “Vì anh là anh trai của cô dâu, là người nhà Cố gia, đương nhiên mọi người sẽ chú ý đến anh.”

Cố Tĩnh Trạch nhướng mày: “Anh sẽ đi cổng sau để họ không nhìn thấy, không phải vậy là được?”

Lâm Triệt: “…”

Thôi được rồi, người có tiền thì tuỳ hứng sao cũng được, anh dĩ nhiên không để tâm đến việc người khác nhìn anh như thế nào.

Lâm Triệt trở về nhà sửa soạn và trang điểm nhẹ, sau đó lập tức đến phim trường để tiếp tục các cảnh quay. Cô vừa tới nơi thì Dương Lăng Hân và Du Mẫn Mẫn đã liền bước đến hỗ trợ.

Bên trong phim trường, tất cả mọi người đều đang bận rộn, bởi vì Lâm Triệt đã quay lại sau kỳ nghỉ cho nên đạo diễn liền ưu tiên sắp xếp các cảnh quay của cô để diễn trước.

Dương Lăng Hân ở bên cạnh nói: “Lúc chị đi rồi, em nghe mọi người nói Cố Tĩnh Dư đối với chị thật là tốt, chị nói xin nghỉ là anh ấy đồng ý ngay, không làm khó dễ chị chút nào.”

Lâm Triệt khó hiểu hỏi: “Vậy thì có vấn đề gì, xin nghỉ thôi mà… Ai lại không có lúc có việc gấp, không lẽ không thể xin nghỉ?”

Du Mẫn Mẫn nhẹ giọng giải thích: “Cũng không phải không thể xin nghỉ, chỉ là phim của Cố Tĩnh Dư thì đúng là không ai dám tự tiện xin nghỉ. Bởi vì người như Cố Tĩnh Dư tính tình rất khó chịu, lại là đại minh tinh nên yêu cầu rất cao ở đoàn phim và đồng nghiệp, hiếm khi hài lòng việc gì, nếu anh ta thấy ai đó không ưng ý thì sẽ lập tức yêu cầu thay người, đây là chuyện thường xảy ra. Nhưng em không cần lo lắng, rốt cuộc thì em và Cố Tĩnh Dư có quan hệ rất tốt, anh ta sao có thể nổi sùng với em được?”

Dương Lăng Hân lập tức nói theo: “Đúng, đúng! Em nghe mọi người nói dù là diễn viên nổi tiếng cỡ nào nhưng nếu đã nhận một vai trong phim của Cố Tĩnh Dư thì đều phải tuân theo ý của anh ấy. Trong thời gian đang quay thì đừng nói đến là chương trình tiết mục gì khác, nếu bỏ ngang hoặc xin nghỉ giữa chừng đều sẽ chọc giận Cố Tĩnh Dư. Dù cho đối phương có là đại minh tinh thì anh ấy cũng sẽ đòi đổi người, cho nên mọi người mới nói Cố Tĩnh Dư đối với chị thật là tốt!”

Thì ra là vậy…!

Lâm Triệt ngượng ngùng nói: “Thật xin lỗi, hai người không bị bọn họ làm khó dễ chứ…? Lúc ấy em thật sự có chuyện đột xuất nên không suy nghĩ được nhiều như vậy…”

“Đương nhiên không có, Cố Tĩnh Dư chỉ hỏi thăm khi nào em trở về, hoàn toàn không có gì khó chịu.” Du Mẫn Mẫn trả lời.

Không lâu sau thì các thành viên trong đoàn phim đã đến. Tân Hiểu Diên đang ở bên kia uống nước khoáng, nhìn sang phía Lâm Triệt mà hừ lạnh một tiếng: “Ồ, nữ diễn viên chính của chúng ta cuối cùng đã chịu trở lại sao?”

Không ai buồn để ý đến cô ta, mọi người đều tiếp tục đi vào bên trong.

Tân Hiểu Diên thấy mình bị làm lơ thì càng lớn tiếng tức giận: “Còn tưởng tôi không biết cô ngủ với Cố Tĩnh Dư sao, làm vẻ mặt kiêu ngạo đó làm gì!?”

Người bên cạnh liền hùa theo nói: “Được rồi, chị Hiểu Diên, chị đừng nóng, cô ta đúng là cứ ảo tưởng mình là đại minh tinh, cũng không chịu nhìn lại xem bản thân đã nổi tiếng được bao lâu đâu!”

Cố Tĩnh Dư nghe nói Lâm Triệt đã quay lại thì nhanh chân tiến vào, chỉ là chưa kịp thấy Lâm Triệt thì lại nhìn thấy Tân Hiểu Diên trước.

Tân Hiểu Diên vội vàng đứng lên chào hỏi: “Tĩnh Dư!”

Cố Tĩnh Dư lãnh đạm liếc nhìn thoáng qua Tân Hiểu Diên, không đáp câu nào mà lập tức đi vào bên trong. Tân Hiểu Diên bị thái độ này của anh chọc cho tức giận, chỉ có thể thầm nguyền rủa Lâm Triệt mà nắm chặt chai nước trong tay.

Lâm Triệt này có cái gì hấp dẫn chứ? Tại sao đàn ông lại phải yêu chiều lấy lòng Lâm Triệt!? Hừ!

Cố Tĩnh Dư vừa bước vào, nhìn thấy Lâm Triệt thì nói: “Rốt cuộc em cũng chịu về? Tôi còn tưởng em định lâm trận bỏ chạy chứ?”

“Sao có thể, tôi làm sao dám bỏ phim điện ảnh của Cố đại minh tinh?” Lâm Triệt cười nói, cảm kích nhìn anh: “Cảm ơn anh đã cho phép tôi nghỉ ngơi nhiều ngày như vậy.”

“Cũng không phải mới sáu ngày em đã trở về rồi còn gì, đâu phải là quá lâu. Ai lại không có lúc gặp chuyện đột xuất, thế nào, việc của em đã ổn chưa?” Cố Tĩnh Dư trả lời cực kỳ hào phóng khiến các nhân viên trợ lý phía sau đều nghẹn họng trân trối.

Từ lúc nào mà Cố Tĩnh Dư lại dễ dãi trong công việc như thế này?

Lâm Triệt cười nói: “Ừ, ừ, cơ bản cũng xử lý ổn thoả rồi, không có việc gì nữa, chỉ là… về quê giúp ngoại của tôi sắp xếp nhà cửa mà thôi.”

“Vậy sao, thế thì tốt, giờ tiếp tục đóng phim thôi.”

“Ừ, ừ, thật cảm ơn anh, Cố Tĩnh Dư.”

Cố Tĩnh Dư lập tức nở nụ cười: “Nếu thật sự cảm ơn thì em nên tặng chút quà cho tôi, em thật là, lần nào cũng chỉ nói miệng, lại không biết hành động thực tế.”

“Hả… tặng anh… quà?” Lâm Triệt vô ngữ nói: “Nhưng tặng gì bây giờ?”

“Cái này phải xem thành ý của em, còn hỏi tôi phải tặng gì, vậy có khác gì tôi tự đi mua? Ngốc thật, tự mình suy nghĩ đi!” Cố Tĩnh Dư vừa nói vừa cốc nhẹ vào đầu cô.

“Ai nha, biết rồi biết rồi, tặng thì tặng, sao anh lại đánh tôi?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 308

  1. Cảnh nào có con bé Dương j j đấy lại bực. Thoại của con nhỏ nghe đúng kiểu ảo tưởng, não ngắn. Lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào quyền thế, khen toàn mấy câu sáo rỗng, nghe thế mà Lâm Triệt cũng cho là trợ lý thân tín được.

Leave a Reply