Chương 313. Em thấy anh có già không?

Lâm Triệt khinh thường nhìn đối phương: “Ha, tôi rất mong chờ xem đàn chị Hiểu Diên còn trò gì nữa, màn dạo đầu đã ti tiện vậy rồi, không biết những màn tiếp theo còn dơ bẩn thế nào, thật sự khó mà tưởng tượng ra được!”

“Tôi không phí thời gian đấu võ mồm với cô, cứ chờ xem ai có thể tiếp tục tồn tại trong giới giải trí này! Trước đây tôi gặp nhiều loại khua môi múa mép như cô rồi, giờ thì cô nhìn xem, bọn họ đi đâu? Cô, chính là kẻ tiếp theo nối đuôi bọn họ, từng người đều phải biến mất khỏi mắt tôi!”

Lâm Triệt hừ lạnh: “Được, tôi cũng muốn nhìn xem đàn chị Hiểu Diên còn trò nào nữa, cô cứ bày ra hết đi! Nhưng tôi cảnh cáo cô trước, làm gì cũng nên tự chừa cho chính bản thân cô một đường lui!”

Tân Hiểu Diên bật cười chế giễu: “Đường lui? Thế nào? Cô định chạy về nhờ lão già bao nuôi cô chống lưng sao? Cô thật là ngây thơ! Cô gái nhỏ à, bao nuôi chỉ là bao nuôi mà thôi, lão già đó chỉ chơi đùa với thân xác trẻ trung của cô, đến khi cô héo úa tàn tạ thì cô nghĩ rằng còn thằng đàn ông thèm cô sao?”

“Lão già? Tôi không biết mình đã trở thành lão già từ khi nào?”

Lời Tân Hiểu Diên vừa dứt thì một giọng nói vang lên khiến tất cả mọi người đều chấn động. Cô ta kinh ngạc quay đầu lại, thanh âm này trầm thấp như tiếng đàn cello, dễ nghe mà lại ẩn chứa khí thế bất phàm.

Thời điểm xoay người nhìn lại bên kia ven đường, có một đoàn người đứng đó, người vừa lên tiếng là người đàn ông bước xuống từ chiếc xe.

Trong lúc Tân Hiểu Diên còn đang ngây ngẩn thì người ở phía sau cô ta thấp giọng nhắc nhở: “Cố… Cố Tĩnh Trạch…!”

Ba tiếng này đã khiến toàn thân Tân Hiểu Diên chấn động.

Cố Tĩnh Trạch…? Người anh trai thần bí của Cố Tĩnh Dư!?

Quả thật khuôn mặt đó có vài nét tương đồng với Cố Tĩnh Dư, chưa kể đến phía sau lưng còn có cả đoàn người theo sau, thế lực như vậy thì ở thành phố B này có được bao nhiêu người?

Người này thật sự là Cố Tĩnh Trạch…!

Tân Hiểu Diên như chết điếng đứng ngu ngơ tại chỗ. Lâm Triệt ở phía sau cũng ngẩn người, cô không nghĩ Cố Tĩnh Trạch lại bỗng nhiên đến đây.

Cố Tĩnh Trạch nhìn lướt qua Tân Hiểu Diên, đi qua người cô ta và tiến về phía Lâm Triệt, chỉ vài bước thì anh đã đứng ngay trước mặt cô.

Lâm Triệt ngẩng đầu ngơ ngác nhìn anh mà không biết nói gì: “Anh…?”

Cố Tĩnh Trạch nhìn chằm chằm Lâm Triệt, thậm chí không liếc mắt đến Tân Hiểu Diên dù là một cái, giống như trong mắt anh chỉ có duy nhất Lâm Triệt tồn tại. Tay anh đặt lên vai cô, nhìn cô thật sâu và hỏi: “Vừa nãy nghe có người nói em bị một lão già bao nuôi? Em thấy anh có già không?”

Ánh mắt Lâm Triệt nhìn lướt qua Cố Tĩnh Trạch và thấy được vẻ mặt hãi hùng của Tân Hiểu Diên ở sau lưng anh, cô khẽ mỉm cười nói: “Sao lại già, có người chê anh sao, đừng giận…”

Một câu này không khác gì sét đánh ngang tai Tân Hiểu Diên! Cô ta có tưởng tượng ra đủ màn kịch trên đời cũng không ngờ được chuyện này, Lâm Triệt không phải dây dưa với Cố Tĩnh Dư mà là Cố Tĩnh Trạch… Vậy người đàn ông trong ảnh kia là Cố Tĩnh Trạch!?

Tân Hiểu Diên chớp chớp mắt, vẫn không sợ chết mà liều mạng nói: “Cố thiếu gia, tôi thật sự không biết đó là anh, thật sự không biết! Bởi vì trước giờ Lâm Triệt với Cố Tĩnh Dư có quan hệ rất tốt, hai người họ rất ái muội thần bí, mọi người ai cũng cho rằng cô ta với Cố Tĩnh Dư là…”

Đến lúc này vẫn còn muốn châm ngòi ly gián, thật là hết đường cứu!

Cố Tĩnh Trạch hừ một tiếng: “Chuyện nhà của tôi, khi nào cần một người ngoài như cô bàn tán khua tay múa chân?”

Tân Hiểu Diên tức khắc nghẹn họng, gương mặt cô ta trở nên trắng bệch, bộ dáng quẫn bách cực kỳ xấu hổ.

Tiếp theo thì Cố Tĩnh Trạch đứng xoay người lại đối diện Tân Hiểu Diên, anh lấy tay quàng qua vai của Lâm Triệt và kéo cô đứng dựa vào người anh: “Thật ra tôi đã đồng ý với Lâm Triệt, để cho cô ấy có thể tự phấn đấu trong sự nghiệp, tôi sẽ không can thiệp vào công việc của cô ấy. Nhưng, giờ lại có người chụp lén ảnh của chúng tôi và đăng tin làm loạn, việc này không chỉ là vấn đề của riêng Lâm Triệt, cho nên…”

Một lần nữa cả cơ thể Tân Hiểu Diên như hoá đá!

Nếu cô ta sớm biết đó là Cố Tĩnh Trạch thì có cho tiền cô ta cũng không làm chuyện điên rồ đi chụp lén, đừng nói là đăng ảnh đó trên mạng. Có ai ở C quốc này lại không biết Cố Tĩnh Trạch là người có đời tư kín tiếng, bất kỳ tấm ảnh nào cũng sẽ bị tháo bỏ khỏi truyền thông. Giờ cô ta đăng ảnh thôi thì không nói, còn dám rêu rao rằng anh là “lão già” bao nuôi Lâm Triệt…

Đây không phải là tự tìm đường chết sao?

Mà cho dù không bị xử chết thì cũng đã đắc tội với người phụ nữ của Cố Tĩnh Trạch!

Tân Hiểu Diên tuy sợ hãi, nhưng vẫn không cam lòng yếu thế trước Lâm Triệt, chỉ có thể cắn răng nói: “Tôi… vì Lâm Triệt trước giờ chưa từng nói cô ta có quan hệ với Cố thiếu gia, ngày thường Lâm Triệt rất kiêu ngạo ương ngạnh, đắc tội rất nhiều người chứ không riêng gì tôi. Tấm hình đó đâu thể nào nói là do tôi đăng được!”

Lâm Triệt cười lạnh nhìn đối phương, thật không ngờ đến giờ phút này mà Tân Hiểu Diên vẫn còn có thể nói nhăng nói cuội.

Cố Tĩnh Trạch lãnh đạm nói: “Ý cô là tôi không có chứng cứ mà vu khống cô?”

“Tôi… tôi không có ý đó…” Tân Hiểu Diên run rẩy đáp.

“Huống hồ, cô nghĩ Cố Tĩnh Trạch tôi đây nói chuyện với ai còn cần phải đưa ra chứng cứ sao?”

Tân Hiểu Diên sửng sốt, đứng ngây người.

Bàn tay của Cố Tĩnh Trạch rời khỏi vai Lâm Triệt, anh nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng nói: “Đi thôi, đừng để những kẻ không đâu làm ảnh hưởng tâm tình, chuyện khác cứ để họ xử lý.”

Sau đó, anh quay đầu lại, nhàn nhạt nói với trợ lý: “Cứ theo quy củ thường lệ mà giải quyết.”

Trợ lý đứng sau lưng lập tức cung kính gật gật đầu.

Thân thể Tân Hiểu Diên xịu lơ, lúc này cô ta mới choàng tỉnh, vội vàng nhìn Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt rồi kêu lên: “Cố thiếu gia, có lẽ là do tôi sai, tôi có thể thành tâm xin lỗi anh, được chứ?”

Cố Tĩnh Trạch không buồn quay đầu lại, vẫn tiếp tục nắm tay Lâm Triệt bước đi.

Tân Hiểu Diên vùng chạy theo thì bị các vệ sĩ giữ lại, cô ta giãy giụa kêu gào: “Các người buông tôi ra! Buông ra! Cố thiếu gia, tôi còn lời chưa nói xong!”

Các vệ sĩ của Cố Tĩnh Trạch hiển nhiên sẽ không để Tân Hiểu Diên đến gần anh dù chỉ một bước, vậy nên cô ta chỉ có thể điên tiết đứng đó dậm chân tức tối, nhìn Cố Tĩnh Trạch dẫn theo Lâm Triệt rời khỏi mà trong lòng vô cùng hoảng loạn, tự nói thầm với bản thân chắc là sẽ không sao, không có việc gì…

Khi đoàn người của Cố Tĩnh Trạch đã lên xe rời khỏi, cả đám người của Tân Hiểu Diên vẫn còn chưa hết bàng hoàng, ở phía sau khẽ lên tiếng to nhỏ.

“Chết rồi, chết rồi! Ý của Cố Tĩnh Trạch là gì đây?”

“Đắc tội Cố Tĩnh Trạch không phải là tự đào mồ chôn mình sao, còn có thể là ý gì?”

“Trời ơi, tại sao lại là Cố Tĩnh Trạch!?”

“Cố Tĩnh Trạch rất tàn nhẫn, chưa bao giờ chừa ai con đường sống, chúng ta có bị liên luỵ không?”

“Rốt cuộc Lâm Triệt sao lại quen biết với Cố Tĩnh Trạch vậy? Thật không thể ngờ được!”

Tân Hiểu Diên tức giận quay lại mắng: “Các người loạn cái gì chứ? Tôi không tin anh ta có thể làm gì tôi! Tôi đã sống và làm việc trong cái ngành này bao lâu rồi, không phải con chuột bạch để bị chà đạp!”

Nói xong, cô ta lập tức căng não ra suy nghĩ đủ thứ, sau đó cầm điện thoại lên gọi cho nơi này, lại gọi cho nơi kia để tìm biện pháp.

Đám người phía sau lưng Tân Hiểu Diên thì không thể lạc quan tự tin như cô ta, họ nhìn cô ta quay lưng bước vào công ty thì tụm lại bàn tán với nhau: “Cố Tĩnh Trạch đã nói vậy rồi… hơn nữa, ở C quốc này có ai dám đối đầu với Cố Tĩnh Trạch? Tôi thấy xem bộ lần này Tân Hiểu Diên đã đụng vào cái đinh rất lớn!”

“Đã nói rồi, làm gì cũng phải cho bản thân mình và người khác đường lui…”

“Thảo nào Lâm Triệt lợi hại như vậy, không ngờ người đàn ông sau lưng lại là Cố Tĩnh Trạch…”

Ngày hôm sau.

Lâm Triệt đến phim trường mới biết Tân Hiểu Diên đã bị loại khỏi đoàn phim, vai diễn của cô ta đã được đổi người, diễn viên thay thế chính là Tống Thư Hải.

Cùng với sự thay đổi này thì ánh mắt mọi người nhìn Lâm Triệt lại càng khẩn trương kính sợ.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 313

Leave a Reply