Chương 314. Chuẩn bị tham gia hôn lễ

Đi theo phía sau Lâm Triệt là Du Mẫn Mẫn và Dương Lăng Hân, hai người họ có thể nhận ra ánh mắt mọi người trong đoàn phim nhìn Lâm Triệt rất khác lạ, nói đúng hơn là kính sợ hơn trước rất nhiều.

Lâm Triệt vô ngữ nói: “Sao vậy, ai cũng nhìn em như chuột thấy mèo, hôm nay trông em đáng sợ lắm sao?”

Du Mẫn Mẫn cười nói: “Vừa rồi Tân Hiểu Diên bởi vì gây sự với em nên đã bị phong sát, loại khỏi ngành giải trí. Hiển nhiên mọi người cảm nhận được thế lực của em còn lợi hại hơn so với Tân Hiểu Diên, cho nên mới kiêng dè em.”

“Trời ạ… họ chưa biết rõ đầu đuôi thế nào mà đã sợ em…” Lâm Triệt bất đắc dĩ nói.

Dương Lăng Hân ở phía sau liền nói: “Đương nhiên chị Lâm Triệt lợi hại hơn Tân Hiểu Diên nhiều rồi! Tân Hiểu Diên là thứ gì mà đòi so với chị Lâm Triệt? Chị Lâm Triệt có Cố Tĩnh Trạch mà, Cố thiếu gia đã ra tay thì không gì mà không giải quyết được!”

Lâm Triệt yên lặng suy nghĩ, tuy đây đúng là sự thật, có rất nhiều chuyện rắc rối của cô đều do Cố Tĩnh Trạch một tay xử lý, nhưng thật ra cô không muốn như vậy. Cô rất cảm kích sự giúp đỡ của anh, nhưng anh giúp cô càng nhiều thì cô càng tự trách áy náy.

Trong lúc này thì tấm ảnh của Lâm Triệt và Cố Tĩnh Trạch trên mạng cũng đã bị gỡ bỏ, mọi lời đồn đều bị phong toả dần dần, chỉ còn một số ít nhóm nhỏ trên mạng vẫn bàn tán xem ngày đó Lâm Triệt tay trong tay tình tứ với ai.

Để dứt điểm triệt để scandal này thì Du Mẫn Mẫn đã đại diện lên tiếng thanh minh, nói rằng ngày hôm đó trùng vào ngày quay của chương trình Chân Nhân Tú, Lâm Triệt mặc đồng phục học sinh để tham gia chương trình, nơi đó lại rất đông đúc nhiều người qua lại, cô gái trong hình chỉ có dáng người và ngoại hình tương tự Lâm Triệt, căn bản đó không phải là Lâm Triệt.

Câu chuyện này cứ vậy mà dần dần kết thúc, chìm vào quên lãng.

Du Mẫn Mẫn cười nói: Được rồi, Lăng Hân, chị biết em rất sùng bái Cố Tĩnh Trạch! Thôi, chúng ta tiếp tục vào trường quay đi, Tống Thư Hải tốt xấu gì cũng khôn ngoan hơn Tân Hiểu Diên, cô ta sẽ không tự nhiên gây chuyện phiền phức.”

Quả nhiên sau khi đổi diễn viên thì mọi việc đều thuận lợi trôi chảy.

Kết thúc một ngày quay phim, Lâm Triệt trở về thì nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch đang ở trong nhà, hôm nay anh lại về trước cả cô.

Cố Tĩnh Trạch thấy Lâm Triệt, liền nói: “Em vào chọn lễ phục đi, mấy ngày nữa sẽ đi tham dự hôn lễ.”

Lâm Triệt sực nhớ đến cô sắp phải tham dự hôn lễ của Cố Tĩnh Nghiên thì liền đi vào chọn vài món đồ. Kỳ thật không nhất thiết phải chọn đồ quá lộng lẫy, chỉ cần trang trọng lịch sự là được, dù sao hôm đó cô cũng không phải nhân vật chính mà chỉ là khách, không nên bận đồ quá nổi bật, nên làm một phông nền hài hoà vẫn tốt hơn.

Lâm Triệt nhớ đến gương mặt của Cố Tĩnh Nghiên, thầm nghĩ người con gái xinh đẹp như vậy thì khi làm cô dâu nhất định càng rạng ngời đằm thắm.

Cô nhìn Cố Tĩnh Trạch, rồi nhìn mấy bộ lễ phục kia, chọn đại một cái và hỏi: “Bộ này thế nào?”

Cố Tĩnh Trạch nhìn bộ lễ phục màu đỏ, cười nói: “Ừ, đẹp lắm, em tham dự với tư cách là chị dâu, mặc màu đỏ này không quá chói, cũng không phải đỏ thẫm, có khi còn đẹp hơn cả cô dâu.”

Lâm Triệt thất thần nhìn lại, cô không ngờ mình quơ quàng tay chọn thôi mà lại chọn trúng một bộ lễ phục màu đỏ. Thật ra Cố Tĩnh Trạch rất thích nhìn cô mặc trang phục màu đỏ, loại màu sắc rực rỡ này mặc trên người cô hoàn toàn không có chút gì tục tằng, ngược lại mang theo cảm giác tươi mát nồng nàn quyến rũ.

Anh vẫy vẫy tay, cho người mang những bộ lễ phục còn lại tạm cất đi, còn bộ được chọn thì đem giặt ủi chuẩn bị sẵn.

Lâm Triệt ngẩng đầu nhìn Cố Tĩnh Trạch, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn anh.”

Người bận rộn trăm công ngàn việc như Cố Tĩnh Trạch lại không nề hà gì mà đi chuẩn bị cho cô từng thứ nhỏ nhặt thế này. Cả việc của Tân Hiểu Diên cũng là do một tay anh giúp cô dàn xếp.

“Chút việc nhỏ, không cần thiết nói cảm ơn.”

“Còn nhiều việc khác nữa.” Lâm Triệt cười nói.

Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt nói: “Thôi bỏ đi, anh biết chỉ số thông minh của em có hạn, nhất định không nhớ nổi chuyện này. Ai kêu trí nhớ của anh lại tốt đến vậy, đành phải gánh vác một phần việc giúp cô nàng ngốc như em.”

“Làm gì có, em chỉ chưa kịp nhớ tới thôi, em đương nhiên biết mình phải chuẩn bị lễ phục rồi, em…”

“Được rồi, không cần giải thích, dù sao…” Anh lấy tay xoa xoa đầu cô, cười nói: “Trong gia đình thì một người thông minh là đủ rồi, em cứ tiếp tục ngốc cũng không sao.”

Cái gì gọi là trong gia đình… cô và anh như thế này là một gia đình sao?

Tuy rằng trong lòng nghĩ như vậy, nhưng hai tiếng gia đình của anh khiến cô cảm thấy rất ấm áp. Mặc dù “gia đình” này chỉ có thể duy trì trong khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng thời gian ở bên nhau, cô và anh thật sự đã là một gia đình…

Lâm Triệt mỉm cười, cô bước đến kệ giày, vừa nhìn vừa nói: “Hì hì, vậy em sẽ không khách sáo nữa, dù sao cũng là người một nhà thì không cần so đo, đúng không? A, anh xem đôi giày nào đẹp?”

Cố Tĩnh Trạch cười cười, anh chỉ tay vào một đôi giày cao gót màu đen rất hợp với bộ lễ phục vừa rồi, cô mang vào chắc chắn rất đẹp.

Hôn lễ của Cố gia và Lục gia hiển nhiên là sự kiện lớn khiến tất cả giới quyền quý đều phải chúc mừng, đây chính là cuộc liên hôn giữa hai danh gia vọng tộc mà ai ai cũng cực kỳ hâm mộ. Cố Tĩnh Nghiên và Lục Bắc Thần, quả là trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, một đôi trời sinh.

Từ sớm thì phóng viên đã đứng chầu chực canh me bên ngoài, nhưng được phép bước vào để lấy tin tức thì chỉ có ba hãng truyền thông lớn, còn lại những tờ báo nhỏ lẻ không tên tuổi thì đều phải ngồi xổm ngoài cổng khách sạn để hóng tin.

Hôn lễ được tổ chức tại khách sạn Castiglione thuộc sở hữu của Cố thị, bên ngoài là cả trăm siêu xe cùng phóng viên vây kín.

Gia đình nhà gái sẽ xuất phát từ đại trạch Cố gia, vậy nên Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt đã trở về đại trạch vào sáng tinh mơ để khởi hành cùng mọi người.

Cố Tĩnh Nghiên đã yêu cầu bỏ qua nghi thức đón dâu, cô muốn tổ chức một hôn lễ đơn giản. Cô dâu và chú rể sẽ cùng bước đi trên thảm đỏ và tuyên thệ kết hôn trước sự chứng kiến của mọi người. Tuy rằng Cố gia cảm thấy các nghi thức bị lược bỏ khiến hôn lễ đơn giản quá mức, nhưng cuối cùng thì trưởng bối trong nhà vẫn chiều theo ý con cháu của mình. Vậy nên sáng hôm nay, mỗi gia đình đều tự di chuyển từ đại trạch của họ đi đến khách sạn.

Tại đại trạch của Lục gia, mọi thứ đã chuẩn bị ổn thoả.

Từ sáng sớm thì Lục Sơ Hạ đã chuẩn bị rất chỉnh chu, hôm nay cô ta tham dự với tư cách là em chồng, vậy nên trang điểm rất chăm chút sắc sảo.

Lục phu nhân bước ra thấy Lục Sơ Hạ thì mở miệng hỏi: “Anh hai của con đâu? Sao chuẩn bị lâu vậy còn chưa xuống?”

Lục Sơ Hạ nhún vai nói: “Ai mà biết, mẹ cứ kệ anh ấy đi, sớm muộn gì cũng phải xuống thôi. Đúng rồi, mẹ xem, con mặc lễ phục này đẹp không?”

Lục phu nhân nhìn Lục Sơ Hạ xoay tròn người thì mỉm cười: “Đẹp, con gái của mẹ sao lại không xinh đẹp?”

“Bộ này mới lấy từ Paris về, con còn đang suy nghĩ nên mặc lễ phục của Paris Carrey hay là bộ lễ phục mua từ Italy…”

Lục phu nhân vô ngữ nói: “Hôm nay là hôn lễ của anh hai con, con tiêu phí nhiều như vậy làm gì, mọi người chủ yếu là đến nhìn cô dâu, không ai để ý đến con đâu.”

“Sao mẹ biết không có ai? Hôm nay con phải cho Cố Tĩnh Trạch nhìn con, để xem thiên kim tiểu thư như con thì con vịt hoang Lâm Triệt làm sao so sánh được?” Lục Sơ Hạ tự tin nói.

Lục phu nhân khẽ lắc đầu: “Người ta đã có vợ, con nên ý tứ một chút.”

“Nhưng vợ của anh ấy là do Cố gia ép buộc cưới, có hay không thì cũng vậy thôi!”

“Đương nhiên khác nhau, có vợ nghĩa là đã có vợ. Con như vậy chỉ khiến người ngoài chê cười, huống chi chưa chắc Cố Tĩnh Trạch đã để ý đến con.” Lục phu nhân nhẹ nhàng khuyên giải.

“Mẹ! Rõ ràng lúc nãy mẹ nói con gái của mẹ là xinh đẹp nhất! Con có gì không tốt mà anh ấy lại không thích?” Lục Sơ Hạ tức giận kêu lên.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 314

  1. Con có gì không tốt mà anh ấy không thích. Ừ, đúng rồi, chỉ xấu hơn bẩn hơn Lâm Triệt thôi. Ừ, chỉ vậy thoii

Leave a Reply to Minh Ngoc Cancel reply