Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 316

Chương 316. Không ngờ lại đụng hàng

Lâm Triệt đỏ mặt, kêu lên: “Không nói chuyện với anh nữa! Anh là người xấu, ở chỗ này mà còn bắt nạt em! Em sẽ tìm mẹ bảo vệ cho em!”

“Lại đây!” Cố Tĩnh Trạch vươn tay kéo Lâm Triệt đang định bỏ chạy ngả vào lòng anh: “Bảo vệ cái gì mà bảo vệ, để sớm có cháu bồng thì mẹ còn hận anh đang bắt nạt em quá ít đó.”

“Anh…!” Lâm Triệt ngượng ngùng, đỏ bừng hai bên mang tai.

Lúc này cô vừa ngẩng đầu lên thì thấy có vài người bước đến cạnh Mộ Vãn Tình, họ nói gì đó với bà giống như đang báo cáo công việc. Trước mặt người khác, bà là một phụ nữ rất kiên cường và quyết đoán, Lâm Triệt từng chứng kiến cách bà trừng trị Lâm Lị, nên cô biết bà không phải kiểu phụ nữ yếu đuối.

Chốc lát sau, có người bước đến bên cạnh Cố Tĩnh Trạch, thấp giọng bẩm báo Cố Tĩnh Dư đã tới.

Lâm Triệt nghe được thì lập tức sửng sốt: “Cố Tĩnh Dư đến? Vậy em…”

Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt nói: “Hôn lễ của Tĩnh Nghiên, dĩ nhiên cậu ấy kiểu gì cũng phải trở về. Không sao, anh sẽ ra ngoài gặp, em ở đây chờ anh.”

“Vâng, cứ vậy đi.” Lâm Triệt gật gật đầu.

Nhìn theo bóng dáng Cố Tĩnh Trạch đi ra ngoài mà Lâm Triệt khẽ nhích người một chút, bỗng nhiên vô tình nghe được người xung quanh đang bàn tán trò chuyện về hôn lễ này.

“Lục gia và Cố gia liên hôn thật là làm người ta hâm mộ. Cô dâu với chú rể nghe nói là bạn học từ thời cao trung, cũng xem như là thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối.”

“Khách đến đông thật đó!”

“Đương nhiên, hôn lễ của Cố gia thì ai lại không muốn tham dự? Tôi có được thiệp mời cũng phải vất vả lắm!”

“Sao lại không thấy ba anh em nhà họ Cố nhỉ?”

“Họ rất kín tiếng và không thích phóng viên, chắc là trốn đi đâu rồi, dễ gì gặp được?”

“Nhìn kìa, vị phu nhân bên kia có phải là Cố phu nhân không?”

“Đúng rồi, là Mộ Vãn Tình, tiểu thư của nhà họ Mộ! Bà ấy từng là mỹ nhân một thời đó, bây giờ nhìn vẫn rất ung dung quý phái, lát nữa chúng ta đến chào hỏi làm quen đi!”

“Coi bộ không có cơ hội đâu, Cố phu nhân xưa nay không thích giao lưu nhiều với người khác.”

“Nhưng hôm nay là hôn lễ của con gái mà, nếu vui vẻ thì không chừng bà ấy sẽ nói một hai lời với chúng ta.”

Theo những gì mà đám người này nói thì có vẻ như người của Cố gia rất lạnh lùng không thích giao tiếp, nhưng trong mắt Lâm Triệt thì cô lại không nghĩ vậy. Trong lúc Lâm Triệt còn đang mông lung suy nghĩ thì nghe có tiếng râm ran nói Lục Sơ Hạ đã tới. Cô dừng một chút, theo phản xạ nhìn ra hướng bên ngoài.

Quả nhiên, ở cổng đại sảnh Lục Sơ Hạ bước vào với một thân lễ phục đỏ tươi xinh đẹp, hoá ra lại cùng một màu với lễ phục của Lâm Triệt.

Lâm Triệt hơi ngẩn người, liếc mắt đã thấy Lục Sơ Hạ đi thẳng đến chỗ của Cố Tĩnh Trạch thì trong lòng lập tức không vui.

Tại đại sảnh.

Lục gia tiểu thư Lục Sơ Hạ vừa tiến vào, tức khắc khiến đông đảo quan khách chú ý. Vốn dĩ cô ta là một danh viện cực kỳ nổi tiếng trong giới thượng lưu, hiện giờ lại là em chồng của Cố Tĩnh Nghiên thì tất nhiên càng khiến mọi người quan tâm.

Đôi mắt Lục Sơ Hạ nhìn lướt một vòng, nhanh chóng nhận ra Cố Tĩnh Trạch, cô ta bỏ mặc đám thiếu gia công tử vớ vẩn qua một bên, trực tiếp đi về phía của anh.

“Tĩnh Trạch~!” Lục Sơ Hạ gọi một tiếng ngọt lịm, khiến người chung quanh đưa mắt nhìn qua.

Thanh âm ngọt ngào thân mật thế này, đúng là khiến người khác phải mơ màng…

Chẳng lẽ Lục gia và Cố gia còn có mối lương duyên nào khác?

Cố Tĩnh Trạch có lẽ nào có quan hệ tình cảm với Lục Sơ Hạ?

Đây sẽ là tin tức động trời thu hút dư luận nhất!

Cố Tĩnh Trạch bước ra chỉ để tìm Cố Tĩnh Dư, vừa nhìn thấy Lục Sơ Hạ thì anh dừng lại một chút, nhàn nhạt hỏi: “Anh hai của em vẫn chưa tới?”

“Sao em biết được, chắc là chưa đâu. Nhưng anh ấy lúc nào cũng vậy, anh yên tâm đi, cuối cùng sẽ tới thôi. Anh ấy sao lại không cần một cô dâu xinh đẹp và tốt như chị Tĩnh Nghiên được, đây là một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối vô cùng hoàn hảo, đôi mắt anh hai của em rất tinh tường, sao lại bỏ cô dâu danh viện khuê nữ mà đi tìm người khác chứ?”

Mặc kệ ẩn ý trong lời nói của Lục Sơ Hạ thì Cố Tĩnh Trạch vẫn không liếc nhìn cô ta một cái, anh lập tức đáp: “Không đến muộn là được.”

Dứt lời, anh liền xoay người bỏ đi.

Lục Sơ Hạ thấy vậy thì vội vàng chạy theo.

Chỉ là bước chân của Cố Tĩnh Trạch quá nhanh nên Lục Sơ Hạ có hơi chật vật, dù sao cô ta cũng đi giày cao gót, cần phải giữ hình tượng. Sau cùng thì cô ta chỉ đành nhìn anh bỏ đi thật nhanh, còn bản thân thì làm điệu bộ duyên dáng vén tà váy lên, thong thả đuổi theo.

“Tĩnh Trạch, anh chạy cái gì chứ? Anh…” Vừa đuổi kịp anh thì Lục Sơ Hạ đã kêu lên.

Bất quá, lời nói chưa kịp dứt, nhìn lên thì Lục Sơ Hạ đã thấy Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt đang đứng cạnh nhau.

Cố Tĩnh Trạch mặc một bộ âu phục đen tuyền lịch lãm, còn Lâm Triệt mặc lễ phục màu đỏ tươi quyến rũ, hai màu sắc tạo cảm giác âm dương hoà hợp. Đặc biệt khi lễ phục đỏ của Lâm Triệt lại phối cùng với đôi giày cao gót màu đen, đứng bên cạnh Cố Tĩnh Trạch thì chính là lễ phục tình nhân.

Lễ phục đỏ của Lâm Triệt có những đường xẻ táo bạo mê hoặc, nhưng lại không kém phần trang trọng. Gương mặt thanh thuần với chân mày đậm nét, ở Lâm Triệt toả ra một hương vị khiến ánh mắt lẫn tâm người đối diện đều phải khẽ run rẩy.

Hình ảnh này đem so sánh với trang phục sang trọng của Lục Sơ Hạ, lại khiến bản thân Lục tiểu thư trở nên khá nhàm chán vì không có gì mới mẻ.

Lục Sơ Hạ hiển nhiên không thể ngờ cô ta trau chuốt trang điểm và chọn lựa lễ phục, cuối cùng lại đụng hàng với Lâm Triệt, cùng mặc lễ phục màu đỏ. Hơn nữa khi Lâm Triệt đứng bên cạnh Cố Tĩnh Trạch thì không thể phủ nhận một điều, trông họ rất xứng đôi!

Trong nhất thời cả thân thể Lục Sơ Hạ cứng đờ lại, bỗng nhìn thấy Mộ Vãn Tình đang bước đến từ xa xa thì cô ta vội vàng mỉm cười ngoan ngoãn: “Con chào dì!”

“Ái chà, Sơ Hạ đó sao? Làm dì không kịp nhận ra, hôm nay con thật là đẹp!” Mộ Vãn Tình cười nói, nhanh chân bước đến.

Lục Sơ Hạ thẹn thùng cười cười: “Con cảm ơn dì đã khen.”

Mộ Vãn Tình khách khí nói vài câu, sau đó nhìn về phía Lâm Triệt và Cố Tĩnh Trạch, nói: “Tĩnh Trạch, con dẫn Lâm Triệt đi ăn chút gì đi, lát nữa nghi lễ bắt đầu có thể kéo dài hơi lâu, lúc đó sẽ không ăn gì được.”

Lâm Triệt vội nói: “Không sao, mẹ à, con ăn nhiều thì bụng sẽ tròn ra, mặc quần áo khó coi lắm.”

“Sao lại khó coi? Tiểu Triệt, con mặc gì cũng đẹp hết, được rồi, mau đi ăn đi, lát nữa để đói lả thì làm sao? Tĩnh Trạch, dẫn Tiểu Triệt vào đi con.” Mộ Vãn Tình dứt khoát nói.

“Vâng.” Cố Tĩnh Trạch lập tức nắm tay Lâm Triệt và kéo cô đi vào.

Lục Sơ Hạ hoàn toàn không ngờ Mộ Vãn Tình lại thân mật và quan tâm Lâm Triệt như vậy, cô ta chờ đến khi Lâm Triệt đi rồi mới thấp giọng nói: “Dì ơi, Lâm Triệt… hình như là một diễn viên đúng không?”

“Đúng rồi, không sai! Là một minh tinh!” Mộ Vãn Tình lập tức trả lời: “Con cũng xem phim Lâm Triệt đóng rồi sao?”

Lục Sơ Hạ cười nhạt: “Con chỉ nghe nói thôi, chẳng qua là, con không nghĩ… dì thật là tiến bộ, tư tưởng rất thoáng, có thể cho phép con dâu của Cố gia là một diễn viên.”

Nghe xong lời này, chân mày của Mộ Vãn Tình hơi nhướng lên một chút, bà nhìn Lục Sơ Hạ và nói: “Lâm Triệt là một cô gái ngoan, Tĩnh Trạch thích, gia đình của dì cũng thích, huống chi con bé giờ đã là thiếu phu nhân của Cố gia, là nữ chủ nhân tương lai của Cố gia.”

Đáy mắt Lục Sơ Hạ tức thì chấn động!

Rốt cuộc Mộ Vãn Tình có ý gì? Tương lai của Lâm Triệt mà lại là… nữ chủ nhân Cố gia?

Sao Cố gia lại có thể cho phép một đứa con gái xuất thân bình dân thay thế vị trí của Mộ Vãn Tình!?

Lục Sơ Hạ ngàn lần cũng không tin, nhưng rõ ràng hiện tại Cố gia đã cưới Lâm Triệt về làm dâu, lẽ tất nhiên tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai khinh thường Cố gia thiếu phu nhân!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 316

Leave a Reply