Chương 317. Cô gái bên cạnh Cố Tĩnh Trạch

Lục Sơ Hạ nhận ra cô ta đã nói năng có phần lỗ mãng nên vội vàng cười nhạt, nói: “Đúng, đúng, con chỉ hơi tò mò, vì nhìn Lâm Triệt không giống như kiểu người mà Tĩnh Trạch thích. Mà hai người họ quen nhau từ lúc nào lại không ai hay biết, mới đó đã kết hôn?”

Mộ Vãn Tình cười nói: “Có thể gặp được người phù hợp hay không còn phải xem duyên phận nữa, nếu không thì sẽ chẳng ai biết người thích hợp với mình là người như thế nào. Con nhìn xem, hiện tại Tĩnh Trạch rất yêu thích và cưng chiều Lâm Triệt, sao lại nói Lâm Triệt không phải mẫu con gái mà Tĩnh Trạch thích?”

Lục Sơ Hạ cứng miệng, ngượng ngùng cười cười. Mộ Vãn Tình liếc nhìn Lục Sơ Hạ một cái, thái độ bà hơi trầm xuống, không nói gì nữa mà rời khỏi.

Vốn dĩ Mộ Vãn Tình rất thích chàng rể Lục Bắc Thần của Lục gia, người ta thường nói yêu ai thì yêu cả đường đi lối về, vậy nên bà cũng rất khách khí với Lục Sơ Hạ. Nhưng vừa rồi Lục Sơ Hạ lại nói chuyện thiếu suy nghĩ như vậy, còn nói những điều không hay về Lâm Triệt, rốt cuộc đứa con gái này có dụng tâm gì, không lẽ là có tình ý với Cố Tĩnh Trạch?

Mộ Vãn Tình đang ngẫm nghĩ thì người hầu đã đến thúc giục, nên bà vội vàng đi vào bên trong.

Lục Sơ Hạ đang tức tối cắn răng, bỗng thấy Lục phu nhân lo lắng chạy tới thì cô ta liền hỏi: “Mẹ, mẹ làm gì gấp gáp vậy?”

Lục phu nhân tức giận nói: “Ông anh trai đáng chết của con đó, giờ tự nhiên không tìm thấy ở đâu hết! Mẹ thật là lo muốn chết, con còn đứng ở đây nhàn nhã sao, mau đi tìm anh hai của con đi! Con nhất định là biết ngày thường anh hai của con hay đi đâu!”

Lục Sơ Hạ phủi tay nói: “Mẹ, anh hai không phải con nít, tự nhiên biết đường đến đây. Mẹ lo cái gì?”

“Hôm nay là hôn lễ của nó! Con không nhìn xem bao nhiêu khách khứa đã tới đây rồi, mẹ có thể không lo sao? Còn con nãy giờ đứng đây làm gì?” Lục phu nhân không thể nhẫn nại được nữa, dùng dằng kêu lên.

Lục Sơ Hạ tự tin đáp: “Không phải con đã nói với mẹ rồi sao, con thích Cố Tĩnh Trạch, con sẽ theo đuổi anh ấy!”

Lục phu nhân thở dài: “Mẹ thấy con nên từ bỏ đi, chính con cũng đâu thể nắm chắc phần thắng. Nàng dâu kia gả vào Cố gia đã được một thời gian, nếu cô gái đó không có gia thế nhưng vẫn được gả vào Cố gia, nghĩa là có một nguyên nhân khác quan trọng hơn. Con không nên làm chuyện phí sức.”

“Mẹ! Mẹ biết gì chứ? Cô ta được gả vào Cố gia cùng lắm chỉ vì người của Cố gia không thích Mạc Huệ Linh, cho nên mới chọn đại một người làm bình phong để thúc giục Cố Tĩnh Trạch chia tay Mạc Huệ Linh. Giờ đã chia tay rồi thì Lâm Triệt cũng không còn giá trị, sao có thể so được với con? Con không tin tất cả người trong Cố gia đều thích đứa con gái Lâm Triệt này và đồng ý để cô ta làm nữ chủ nhân tương lai của Cố gia đâu! Con nhất định sẽ khiến Cố phu nhân và Cố lão gia tử thích con, suy cho cùng Cố gia bây giờ vẫn do Cố lão gia tử làm chủ, chỉ cần Cố lão gia tử thích con, vậy thì cơ hội con được gả cho Cố Tĩnh Trạch đã tăng lên hơn một nửa rồi!” Lục Sơ Hạ kiêu ngạo nói tiếp: “Mẹ, mẹ xem thử giữa con và Lâm Triệt, Cố lão gia tử sẽ thích ai hơn?”

Câu này cũng phải hỏi nữa sao?

Lục Sơ Hạ tự tin có thừa, dĩ nhiên sẽ tự trả lời là chính cô ta.

Lục phu nhân biết không thể khuyên được Lục Sơ Hạ, chỉ đành lắc lắc đầu: “Thôi bỏ đi, để mẹ đi tìm anh hai của con.”

Lục Sơ Hạ không quan tâm nhiều đến mẹ của mình, cô ta rảo bước một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy Lâm Triệt và Cố Tĩnh Trạch, nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch đang dìu Lâm Triệt, tay trong tay đứng bên nhau thân mật mà cô ta vô cùng tức giận.

Lâm Triệt này có tư cách gì đứng bên cạnh Cố Tĩnh Trạch chứ?

Nhưng điều khiến cô ta tức giận nhất, chính là Lâm Triệt đứng ở đó lại cực kỳ thu hút, hoàn toàn không hề bị khí thế của Cố Tĩnh Trạch áp đảo như những người khác.

Ngay lúc này lại có vài lời bàn tán vang lên bên cạnh.

“Cô gái xinh đẹp đứng cạnh Cố Tĩnh Trạch là ai vậy?”

“Không biết nữa, nhưng có thể đi theo Cố Tĩnh Trạch, còn đứng chung với Cố phu nhân và thân thích của Cố gia thì thân phận nhất định không bình thường!”

“Không phải là bạn gái của Cố Tĩnh Trạch chứ? Trông cô ấy đẹp quá, rất xứng đôi với Cố Tĩnh Trạch.”

“Đúng nha, bộ lễ phục đỏ kia quyến rũ thật, lúc trước tôi còn nghe đồn Cố Tĩnh Trạch có quan hệ gì với tiểu thư của Lục gia, có người còn nói hai nhà dự định thân sẽ càng thêm thân. Bây giờ xem ra chỉ là lời đồn thôi, cô nàng này mới là người yêu của Cố Tĩnh Trạch đây!”

“Tôi cũng nghĩ vậy, dù xét vẻ đoan trang không bằng Lục tiểu thư, nhưng trông cô ấy xinh đẹp quyến rũ hơn Lục tiểu thư nhiều!”

“Nhìn cô ấy quen quá, hình như tôi thấy ở đâu rồi…”

“Thôi, thôi, bạn gái của Cố Tĩnh Trạch mà tưởng muốn gặp là gặp sau? Nằm mơ đi!”

“Nhưng, nói thế nào thì nói, nếu có thể thân cận với người của Cố gia như vậy thì địa vị nhất định không bình thường. Nhìn thử đi, ở khu vực đó, ngoại trừ người của Cố gia, còn ai tiến vào được?”

Lục Sơ Hạ nhíu mày, tay cầm ly rượu đặt ‘cạch’ một tiếng xuống mặt bàn thuỷ tinh. Tiếng động này khiến đám người đang bàn tán kia chú ý, nhất thời bọn họ xấu hổ liền giải tán đi nơi khác.

Lục Sơ Hạ hừ lạnh một tiếng, cao ngạo ngẩng mặt lên trời rồi đi thẳng vào bên trong.

Dám nói đứa con gái Lâm Triệt kia xinh đẹp hơn tôi sao!?

Các người đúng là bị mù hết rồi!

Lâm Triệt thấy đã gần 12 giờ trưa nhưng hôn lễ vẫn chưa bắt đầu thì cảm giác hơi kỳ quái. Khách khứa đều đang xôn xao to nhỏ nhìn về phía người của Cố gia và Lục gia. Bất quá nét mặt bình tĩnh đạm nhiên của Cố Tĩnh Trạch khiến người khác rất khó hiểu, vừa cảm giác an toàn, vừa có chút hoảng loạn.

Lâm Triệt cảm nhận dường như mọi người đều đang chờ đợi phản ứng của Cố Tĩnh Trạch thì cô hơi khẩn trương, liền lôi kéo tay anh: “Sao hôn lễ còn chưa bắt đầu?”

Cố Tĩnh Trạch hơi liếc mắt nhìn ra bên ngoài, nói: “Không có gì, chờ thêm một chút.”

Lâm Triệt lo lắng hỏi: “Không phải có vấn đề gì chứ?”

“Tên tiểu tử Lục Bắc Thần kia dám gây ra chuyện gì thì Cố gia nhất định không bỏ qua, cho nên hiện tại chỉ cần chờ là được.”

Lâm Triệt nghe anh nói vậy thì hơi mỉm cười, ngước nhìn khuôn mặt cuồng vọng của Cố Tĩnh Trạch. Đúng vậy, anh là người rất có uy quyền và luôn tự tin vào bản thân, và dĩ nhiên là anh hoàn toàn có cơ sở cho sự tự tin này.

Bỗng nhiên lúc này, Mộ Vãn Tình từ bên trong bước ra, bà vội vàng đi về phía Cố Tĩnh Trạch, nói: “Tĩnh Trạch, có chút việc!”

Lâm Triệt liền có cảm giác bất an, dự cảm có chuyện không tốt.

Mộ Vãn Tình đến bên cạnh Cố Tĩnh Trạch, thấp giọng nói: “Người của Lục gia nói không tìm thấy Lục Bắc Thần, không biết cậu ta đi đâu. Con nói bây giờ hôn lễ này…”

Cố Tĩnh Trạch ngẩn người trong chốc lát, lập tức kéo tay Lâm Triệt, nói: “Đi, chúng ta vào trong xem sao.”

Lâm Triệt vâng một tiếng, cô cảm thấy việc này ngày càng nghiêm trọng nên không nói gì nữa, gật gật đầu đi theo anh.

Mộ Vãn Tình bước vào bên trong trước, theo phía sau bà là Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt. Lục Sơ Hạ vừa thấy bóng dáng Cố Tĩnh Trạch được vài giây thì lại thấy anh bỏ đi, cô ta oán hận cắn răng chạy theo.

Chỉ là chưa đến cửa thì Lục Sơ Hạ đã bị vệ sĩ cản lại.

Cô ta tức giận ngẩng đầu lên: “Các người…! Các người làm gì vậy? Có biết tôi là ai không? Tôi là Lục Sơ Hạ! Tại sao không cho tôi vào!?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 317

Leave a Reply