Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 319

Chương 319. Chỉ là cái bóng thay thế

“Em…! Cố Tĩnh Nghiên!” Lục Bắc Thần tức giận nghiến răng.

“Đúng vậy, là tôi đã nói với Phó Thần Hy, tôi nói với cô ấy rằng tôi và anh có tình ý, đã ngủ với nhau trong buổi cắm trại dã ngoại, vậy nên cô ấy mới bỏ đi. Thế nào, anh dám nói đây không phải sự thật? Lục Bắc Thần, anh dám làm thì phải dám nhận, vậy mới là đàn ông!”

“Cố Tĩnh Nghiên!” Lục Bắc Thần gầm lên một tiếng rồi đột ngột cúp máy.

Ở bên đây, Cố Tĩnh Nghiên vẫn ngồi thẫn thờ, tay nắm chặt di động mà hơi run rẩy.

Tất cả họ từng là những người bạn cùng lớn lên bên nhau suốt mấy năm học cao trung. Cố Tĩnh Nghiên thầm thích Lục Bắc Thần, nhưng cô vẫn luôn yên lặng ở bên cạnh anh với vị trí một người bạn, một đối thủ.

Lục Bắc Thần và Phó Thần Hy có tình cảm với nhau, hai người luôn quấn quýt ngọt ngào cho đến khi tốt nghiệp cao trung. Bỗng nhiên sau đó Phó Thần Hy bỏ đi không rõ nguyên nhân, cho nên cô mới có cơ hội với Lục Bắc Thần.

Cho đến một ngày Phó Thần Hy quay trở về, chen ngang vào tình cảm vừa chớm nở giữa cô và Lục Bắc Thần. Vì vậy cô đã gặp mặt Phó Thần Hy, nói ra sự thật cô và Lục Bắc Thần đang quen nhau, kết cuộc thì Phó Thần Hy thương tâm và bỏ đi lần nữa.

Vì vậy mới có hôn lễ ngày hôm nay.

Thật không ngờ…

Lần này khi Phó Thần Hy trở về, Lục Bắc Thần lại vô tình đâm vào trái tim cô như vậy… Mặc kệ cho Phó Thần Hy bỏ đi bao lâu, mặc kệ cho cô đã gắn bó với Lục Bắc Thần bao nhiêu năm, cô vĩnh viễn vẫn không chiếm được trái tim của Lục Bắc Thần!

Người mà Lục Bắc Thần yêu là Phó Thần Hy, duy nhất chỉ một mình Phó Thần Hy…

Còn đối với cô, anh bất quá chỉ là gánh vác trách nhiệm sau phút giây ý loạn tình mê?

Bất quá chỉ là cái bóng thay thế khi Lục Bắc Thần mất đi tình yêu thật sự?

Nhưng, đáng buồn nhất chính là, trên phương diện tình cảm thì cô và Lục Bắc Thần rất giống nhau. Nếu Lục Bắc Thần luôn chấp nhất với tình yêu, dù bao nhiêu năm trôi qua vẫn không thể từ bỏ Phó Thần Hy, thì cô, cũng tuyệt đối không thể từ bỏ Lục Bắc Thần…

Lục Sơ Hạ hoàn toàn không ngờ anh hai của cô ta vậy mà thật sự không đến hôn lễ.

Mà Cố gia đối với Cố Tĩnh Nghiên lại nhất mực thương yêu cưng chiều, ngay cả khi Cố Tĩnh Nghiên khăng khăng tự hoàn thành nghi thức kết hôn một mình thì họ vẫn chiều ý cô. Nhưng, hiển nhiên toàn bộ C quốc này có ai dám dị nghị cười nhạo Cố gia, nếu có thì chính là chán sống tự tìm đường chết, vậy nên con gái của Cố gia có bản lĩnh để kiêu ngạo.

Mọi người khẽ liếc nhìn Cố Tĩnh Trạch, thấy sắc mặt anh vẫn điềm tĩnh yên lặng, tựa như không có bất kỳ ảnh hưởng gì, trong lòng không khỏi tán thưởng.

Không hổ danh là Cố gia, chuyện như vậy xảy ra cũng không sao!

Mặc kệ cho Lục Bắc Thần có cần Cố Tĩnh Nghiên hay không, cũng không ngại hôn nhân của Cố Tĩnh Nghiên bị thất bại, bởi vì Cố gia hoàn toàn có thể đảm bảo một tương lai hoàn hảo cho con gái của họ. Dù hôn lễ này có như thế nào, thì Cố Tĩnh Nghiên vẫn là Cố gia đại tiểu thư, nền tảng của Cố gia cũng không vì buổi hôn lễ này mà có điều gì biến động.

Đây là sự tự tin kiêu ngạo độc nhất vô nhị ở C quốc, bởi lẽ Cố gia có đủ năng lực!

Ngay lúc này, một người kinh sợ kêu lên, nói Cố lão gia tử đã tới, tức khắc lôi kéo ánh mắt rất nhiều người nhìn qua. Nhưng, Cố lão gia tử đi từ cổng sau trực tiếp lên lầu, không phải thông qua sảnh đón khách phía bên ngoài, cho nên hầu như không ai thấy được ông, mà chỉ thấy được đoàn tuỳ tùng khí thế bước đi.

Đến thời điểm này mà Cố lão gia tử vẫn tới, xem ra người của Cố gia hãy còn rất điềm tĩnh. Chính vì người của Cố gia không tỏ thái độ gì, càng khiến người khác dù có muốn xem náo nhiệt cũng phải tự dập tắt ý định. Ai cũng bội phục phong cách hành xử đầy trí tuệ này, quả nhiên là đại hào môn, chút việc nhỏ đều không cần để tâm.

Vừa thấy Cố Tiên Đức vào trong, Mộ Vãn Tình nhanh chân bước đến: “Ba, ba đã tới.”

“Tĩnh Trạch ở đâu?” Cố Tiên Đức nhìn quanh không thấy Cố Tĩnh Trạch thì liền hỏi.

“Tĩnh Minh vừa đến, nên chắc là nó đi đón Tĩnh Minh.”

“Ừ, Tiểu Triệt cũng đi cùng nó?”

“Đúng vậy.”

“Còn nha đầu Tĩnh Nghiên ở đâu?” Cuối cùng thì Cố Tiên Đức đã hỏi đến nhân vật chính.

Mộ Vãn Tình thở dài một tiếng, bà không muốn làm lão gia tử của Cố gia không vui, chỉ nhẹ nhàng cười nói: “Con bé ở bên trong, thật ra cũng không có việc gì, chỉ là Bắc Thần tự nhiên gặp chuyện gấp, hình như con bé với Bắc Thần đã có bàn bạc trước nên Bắc Thần không có đến đây, dù sao… Thanh niên bây giờ, đối với chúng thì hôn lễ chỉ là hình thức, không còn giống với suy nghĩ của chúng ta ngày trước nữa rồi.”

Cố Tiên Đức hừ một tiếng, nói: “Thôi được rồi, tính tình con bé thì ta cũng không phải không biết.”

Mộ Vãn Tình nhẹ giọng nói: “Con cũng thấy Bắc Thần không phải như vậy, con rất thích cậu ta, Tĩnh Nghiên và cậu ta quả thật rất xứng đôi, nhất định có nguyên nhân gì đó nên mới không đến đây được.”

“Ừ, ta hiểu.” Cố Tiên Đức nói xong, vừa ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy Lục Sơ Hạ đang tiến lại.

Lục Sơ Hạ đã sớm thấy Cố Tiên Đức, trong lòng cô ta rất vui vẻ, tuy trước giờ ít gặp nhau, nhưng cô ta biết Cố Tiên Đức rất thích cô ta. Vậy nên cô ta đã vội vàng chạy đến, nhưng vệ sĩ bên cạnh vẫn còn muốn ngăn cản.

Cố Tiên Đức từ xa lập tức gọi: “À, kia không phải là cô nhóc Sơ Hạ sao? Lại đây, lại đây!”

Lục Sơ Hạ ngẩng đầu lên, trừng mắt thị uy với các vệ sĩ, những kẻ này đúng là không có mắt mà, Lục gia đại tiểu thư là người tuỳ tiện để họ cản lại sao?

Vừa chạy đến bên cạnh Cố Tiên Đức thì Lục Sơ Hạ dịu dàng nói: “Ông, đã lâu rồi con không gặp ông!”

Cố Tiên Đức bật cười: “Đúng, thanh niên các con đứa nào cũng vội vàng, nên đâu thể nào gặp được mấy người già như ta.”

“Bọn con chỉ sợ quấy rầy ông nghỉ ngơi, nhưng nhìn ông vẫn thật khoẻ mạnh dẻo dai, không hề thay đổi chút nào.”

Cố Tiên Đức càng vui vẻ hơn nữa: “Ha ha, nha đầu Sơ Hạ này vẫn như vậy, rất biết dỗ dành cho ta vui vẻ. Ai lấy cho Sơ Hạ cái ghế đi, để ngồi xuống nói chuyện nào, sao lại đứng thế này?”

Người hầu lập tức đi tìm ghế dựa cho Lục Sơ Hạ, tất nhiên là Lục Sơ Hạ liền mỉm cười đắc ý. Cô ta vô cùng tự tin trong việc lấy lòng Cố lão gia tử, nếu không cô ta cũng không xứng danh là đệ nhất danh viện của C quốc.

Cố Tiên Đức và Lục Sơ Hạ ngồi xuống nói chuyện rất thân mật, có thể nói từng lời của cô ta đều khiến Cố Tiên Đức rất vui vẻ sảng khoái.

Người xung quanh nhìn thấy cũng thầm tán thưởng, Lục Sơ Hạ này không hổ danh là thiên kim tiểu thư của Lục gia, từ nhỏ đã được dạy dỗ việc giao tiếp rất tốt, nói năng quảng đại lưu loát, chỉ trong chốc lát đã khiến Cố lão gia tử vui vẻ như vậy.

Lục Sơ Hạ cảm nhận được ánh mắt hâm mộ của mọi người thì khẽ mỉm cười, ưu nhã cầm tách cà phê lên, ngoan ngoãn nói: “A đúng rồi, ông ơi, con còn món quà muốn tặng ông.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 319

Leave a Reply