Chương 320. Chưa ai dám nói chuyện như vậy với Cố lão gia tử

“Thật không, con nhóc con này, sao lại khách khí như vậy?” Cố Tiên Đức cười nói.

“Đây là chút đồ bổ ba của con mang về từ bắc cực, con muốn lấy một ít để ông dùng thử. Ba của con nói món này dùng rất tốt cho cơ thể!” Lục Sơ Hạ ngoan ngoãn nói.

“Chà, thật là quá quý rồi!”

Lục Sơ Hạ tươi cười bước ra ngoài lấy quà, mỗi bước đi của cô ta đều được người khác nhìn chằm chằm, xôn xao bàn tán.

“Vị kia chính là Cố lão gia tử đức cao vọng trọng của Cố gia phải không?”

“Đúng, đúng vậy!”

“Đây là lần đầu tôi thấy ông ấy đấy, tuy rằng nhìn từ xa, nhưng cũng xem như đã được gặp.”

“‘Đó, không nhìn thử đi, bên cạnh ông ấy đều là người của Cố gia, tính tình Cố lão gia tử rất khó chiều, không phải ai cũng có thể lại gần được.”

“Đúng, bây giờ bên cạnh ông ấy toàn là những người đứng đầu Cố gia mà thôi.”

“Cô Lục tiểu thư kia hình như rất được Cố lão gia tử yêu thích?”

“Ừ, nhìn ông ấy rất gần gũi với cô ta!”

“Được rồi, đừng hy vọng xa vời nữa, có ai mà có được năng lực hay gia thế như tiểu thư Lục gia đâu?”

Lục Sơ Hạ nghe được, trong lòng cảm thấy vô cùng kiêu ngạo, khoé môi không khỏi nhếch lên mãn nguyện. Khi quay trở lại bên trong cùng phần quà tặng, nhìn thái độ của Cố lão gia tử rất thích thú vui vẻ thì càng làm mọi người hâm mộ.

Ngay lúc này, có người kêu lên, nói Cố Tĩnh Minh và Cố Tĩnh Trạch tới.

Mọi người vội vàng đứng dậy đón chào tổng thống và Cố Tĩnh Trạch.

Hai anh em họ tiến vào, một trước một sau, ngoại hình cùng dung mạo có nét tương đồng vài phần, nhưng khí chất thì rất khác biệt. Cố Tĩnh Minh thân là tổng thống, hiển nhiên chính khí vô song, còn Cố Tĩnh Trạch lại là một thân thanh lãnh. Lâm Triệt đi bên cạnh, nét thanh tú của cô cùng với hai người đàn ông dường như tạo nên một bức tranh phong cảnh ý vị, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Lục Sơ Hạ thấy Lâm Triệt cũng tới thì hơi nhướng đầu lên nhìn.

Cố Tĩnh Minh và Cố Tĩnh Trạch bước đến trước mặt Cố Tiên Đức, cung kính cúi đầu.

“Ông nội, người đã tới.”

“Ông nội.”

Cố Tiên Đức nở nụ cười rất tươi: “Được, được, ngồi xuống hết cả đi. Tiểu Triệt, ta vừa mới nhắc đến con khi nãy, mau lại đây nào!”

Lâm Triệt mỉm cười bước đến, khác với vẻ lễ phép trịnh trọng của hai anh em trai vừa rồi, cô lại gọi ông rất thân mật: “Ông nội, con chào ông!”

Cố Tiên Đức cười cười: “Đúng vậy, ta thật là già rồi, già rồi, nhưng vẫn rất thích tụ họp đông vui thế này.”

Lâm Triệt lém lỉnh nói: “Nếu ông không tới thì họ sẽ quậy lắm, ông tới là được rồi.”

“Hả, ai quậy?” Cố Tiên Đức ngạc nhiên hỏi.

Lâm Triệt lập tức nói: “Còn ai nữa, chính là Cố Tĩnh Trạch.”

“Là nó? Nó làm loạn thế nào?” Cố Tiên Đức liền cảm thấy thú vị.

Lâm Triệt chun mũi nói: “Khi nãy anh ấy vẫn còn bắt nạt con, con chỉ thấy hôn lễ này lớn quá, khách khứa rất đông, đây là lần đầu con được tham gia hôn lễ lớn như vậy, nên đương nhiên có nhiều điều không biết, nhưng anh ấy lại cười nhạo con! Hừ!”

Cố Tiên Đức nghe xong thì bật cười ha hả, ngẩng đầu nói với Cố Tĩnh Trạch: “Con lại ăn hiếp Tiểu Triệt sao?”

Cố Tĩnh Trạch trừng mắt nhìn Lâm Triệt một cái: “Vốn dĩ cô ấy quá ngốc, chọc ghẹo một chút lại hiểu thành ăn hiếp bắt nạt?” Anh nhìn Lâm Triệt, nói: “Xem bộ dạng tiểu nhân của em kìa, chỉ thích đi méc trưởng bối?”

Lâm Triệt hừ một tiếng, cô ôm cánh tay Cố Tiên Đức, làm bộ sợ hãi: “Ông nội, ông nội, ông xem, Cố Tĩnh Trạch lại hung dữ với con, con dĩ nhiên là tiểu nhân rồi, vóc dáng con gầy ốm nhỏ nhắn thế này, hiển nhiên là tiểu nhân.”

Cố Tiên Đức càng cười to hơn, vui vẻ nói với Lâm Triệt: “Không sợ, không sợ, ông sẽ làm chủ cho con, để xem nó còn dám ăn hiếp con không?”

“Vâng, vâng, ông đến sớm hơn nữa thì nhất định anh ấy không dám ăn hiếp con. Bất quá nơi này đông thật, hình như có rất nhiều khách phải không ông?” Lâm Triệt hỏi.

“Đúng vậy, lần này Cố gia mời tổng cộng hơn năm trăm khách, thêm một số khách của Lục gia và vài thân quyến đi cùng, có lẽ cũng hơn một ngàn người.” Cố Tiên Đức nghĩ nghĩ một chút rồi trả lời.

Lâm Triệt ngạc nhiên thốt lên: “Whoaa, nhiều người vậy sao?”

Có thể nhận được thiệp mời cưới của Cố gia, cho dù không phải người giàu có, thì cũng là người có quyền thế, hoặc là những tay kinh doanh đầy thủ đoạn trên thương trường. Nói cách khác, ngày hôm nay chẳng phải là tụ họp tất cả phú hào của C quốc này sao?

Cố Tiên Đức nhìn bộ dáng ngây ngốc của Lâm Triệt thì cười cười nói: “Cũng không có gì đáng để tâm, bất quá nhiều người trong số họ chỉ là đám nịnh nọt.”

Lâm Triệt lại nói tiếp: “Cố gia thật là lợi hại, có thể khiến nhiều người như vậy nịnh nọt…”

“Ha ha, nha đầu ngốc, con nói không sai, nghĩ lại cũng khiến ông cảm thấy rất thú vị!”

“Thật sao?” Lâm Triệt tươi cười.

Cố Tiên Đức lấy tay vỗ vỗ vào vị trí bên cạnh ông, ngụ ý nói Lâm Triệt bước đến ngồi xuống, rồi lại hỏi han cuộc sống của cô như thế nào, có điều gì phiền toái không.

Lâm Triệt ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Cố Tĩnh Trạch một cái: “Phiền toái? Phiền toái chính là Cố Tĩnh Trạch luôn bắt nạt con mà thôi!”

Cố Tiên Đức cười ha hả, nói: “Nó bắt nạt nghĩa là nó thích con!”

“Không có đâu, anh ấy chê con không thông minh, cái này thật sự là đả kích con đó, ông có thể bắt anh ấy từ nay về sau không được chê bai chỉ số thông minh của con được không? Anh ấy làm con rất tự ti!” Lâm Triệt làm vẻ mặt hờn dỗi.

“Vậy sao, vậy là nó không đúng rồi, Tiểu Triệt ngoan, chờ đó, ông sẽ xử cho con!”

Lúc này Lâm Triệt mới gật gật đầu thật mạnh: “Chỉ có ông là tốt nhất!”

Một màn này khiến Lục Sơ Hạ sững sờ giật mình, cô ta chỉ có thể yên lặng mà nhìn Cố Tiên Đức trò chuyện vui vẻ với Lâm Triệt, nhất là khi những vấn đề Lâm Triệt nói ra thật quá sức vớ vẩn, nhưng Cố Tiên Đức không những không tức giận, ngược lại còn rất hoà ái…?

Lục Sơ Hạ lại nghe thấp thoáng phía sau lưng cô ta là tiếng bàn tán.

“Cô gái ngồi cạnh Cố lão gia tử là ai vậy?”

“Đúng rồi nha, chưa từng thấy ai thân thiết với ông ấy như vậy?”

“Cố lão gia tử chủ động kêu cô ấy ngồi bên cạnh, nhất định là người thân cận.”

“Hơn nữa Cố lão gia tử còn bị cô ấy chọc cười rất vui vẻ thì phải?”

Lục Sơ Hạ ngồi tại chỗ mà cảm thấy bản thân giống như đã biến thành không khí, bất quá cô ta lại không cam tâm bước ra ngoài, bởi vì phải vất vả lắm mới bước vào nơi này được. Nhưng ngồi lại thì chẳng khác nào ngồi trên đống lửa, nhất là khi nhìn bộ dáng đắc ý của Lâm Triệt thì cô ta cảm thấy lửa trong lòng cứ bùng cháy.

Cuối cùng Lục Sơ Hạ vẫn phải ngoan ngoãn ngồi lại mà nhìn người của Cố gia, rồi nhìn Lâm Triệt cùng Cố Tiên Đức trò chuyện.

Không biết bao nhiêu người hâm mộ Lâm Triệt, bởi vì không ai dám cả gan nói chuyện như vậy với Cố lão gia tử, kể cả Lục Sơ Hạ cũng cảm thấy sợ hãi.

Lâm Triệt này đúng là ngây thơ vô tri, cái gì cũng dám nói!

Nhưng, Cố lão gia tử không những không nổi giận, mà còn cười ha hả và nghiêm túc trả lời những câu hỏi ngu ngơ kia, thật là kỳ lạ!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

3 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 320

Leave a Reply