Chương 323. Lửa giận mất đi lý trí

Đặc biệt khi nghĩ đến chiếc đồng hồ trên tay Cố Tĩnh Dư, nhớ lại ngày đó anh nhìn thấy trên bàn trang điểm của cô, anh còn tự mình đa tình, cho rằng cô chuẩn bị quà tặng cho anh…

Cố Tĩnh Trạch không nói lời nào, nhưng từng đường gân xanh đã hằn lên trên gương mặt tuấn lãnh, làm người khác nhất thời cảm thấy vẻ mặt của anh vô cùng đáng sợ.

Lâm Triệt tức giận nói: “Cố Tĩnh Trạch, anh nói gì đi, rốt cuộc anh muốn dẫn em đi đâu?”

Ngay lúc này cửa thang máy ‘đinh’ một tiếng mở ra, Cố Tĩnh Trạch lập tức nắm chặt tay Lâm Triệt, lôi kéo cô đi ra ngoài. Tầng này là tầng VIP của khách sạn, có phòng tổng thống, bước ra cửa thang máy một chút là đến ngay cửa phòng.

Cố Tĩnh Trạch mở cửa phòng, mạnh bạo đẩy cô vào bên trong.

Lâm Triệt ngạc nhiên nhìn anh: “Anh dẫn em đến đây làm gì? Cố Tĩnh Trạch, anh nói gì đi?”

Cố Tĩnh Trạch đóng cửa phòng, quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn của Lâm Triệt, đôi mắt đen nhánh đã bị che phủ bởi mây đen nặng trĩu, tựa như báo trước một cơn bão mưa rền gió dữ.

“Em và Cố Tĩnh Dư đã phát triển đến đâu rồi?” Anh nhìn chằm chằm cô mà hỏi.

Lâm Triệt kinh ngạc: “Anh nói bậy cái gì vậy?”

Anh điên rồi hay sao? Cô và Cố Tĩnh Dư thì có cái gì mà phát triển?

Căn bản là không thể, bởi vì từ đầu Cố Tĩnh Dư biết cô đã kết hôn, giữa hai chỉ đơn thuần là bạn bè!

Cố Tĩnh Trạch cười lạnh: “Nói bậy? Tôi hỏi lại lần nữa, em và Cố Tĩnh Dư đã phát triển đến đâu rồi?”

Tuy thanh âm của anh không lớn, nhưng vẫn lộ ra cơn lửa tức giận, mỗi một chữ đều gằn qua kẽ răng, không khác gì cây kim châm đâm vào da thịt người khác. Lâm Triệt bị thái độ chất vấn của anh làm đáy lòng cô cảm thấy rất bi thương.

“Em và Cố Tĩnh Dư đã phát triển đến đâu thì liên quan gì tới anh!” Lâm Triệt tức giận đứng dậy, đi vòng qua Cố Tĩnh Trạch, giận dỗi muốn bỏ đi ra ngoài.

Cố Tĩnh Trạch nghiêng người nắm cánh tay của cô, kéo cả thân thể cô quay về, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em vừa nói cái gì, lặp lại lần nữa xem!”

Lâm Triệt dùng sức gạt tay anh ra, bất mãn kêu lên: “Em mặc kệ anh, anh cũng đừng quản em! Hợp đồng hôn nhân của chúng ta vẫn chỉ là hợp đồng, anh đừng quá trớn mà quên đi thân phận của chính mình!”

“Em…!” Cố Tĩnh Trạch nghẹn họng.

Cô dám nói anh đã quên đi thân phận của chính mình?

Trong cơn giận dữ thì khuôn mặt tuấn lãnh của anh đã trở nên vặn vẹo hãi hùng.

Anh cảm thấy, chính cô mới là người quên đi thân phận của cô, và cũng quên đi thân phận của anh!

Lâm Triệt nhìn Cố Tĩnh Trạch, nhất thời nhớ lại thời điểm khi cô đứng đó chịu đựng những lời khi dễ của Lục Sơ Hạ thì liền cảm thấy thật tủi thân và uất ức. Thật ra lúc cô vô tình hạ dược anh, cô hoàn toàn không biết anh là Cố gia nhị thiếu gia Cố Tĩnh Trạch, là người mà cô không thể đụng vào. Với tính cách và lối suy nghĩ đơn giản của cô, cô chỉ muốn làm mọi người thật vui vẻ thoải mái, nhưng đối với Cố gia, đối với anh mà nói, một người không biết lễ nghi, không có giáo dưỡng quý tộc như cô thì cô có làm gì cũng chỉ là đồ ngốc mà thôi…

Trong lòng cô thật sự rất khổ sở, đôi khi cô rất muốn trở thành một tiểu thư có tri thức thấu tình đạt lý, nhưng, liệu đó còn có là chính cô?

Cố Tĩnh Trạch kéo Lâm Triệt lại, đẩy cô ngã lên ghế sofa, đôi mắt anh giống như bị lửa đốt, ánh mắt đỏ ngầu nhìn cô: “Lâm Triệt! Tốt nhất em nên biết mình đang nói gì!”

Lâm Triệt khẽ cắn môi: “Em biết rất rõ, chúng ta kết hôn chỉ là một hợp đồng, hợp nhau thì tiếp tục, không hợp thì ly hôn. Em không cần lo cho anh, anh cũng không cần lo cho em. Em sẽ không can thiệp việc anh với Lục Sơ Hạ có tư tình yêu đương gì, anh cũng đừng quản em có quan hệ với bất kỳ ai! Cố Tĩnh Trạch, có phải anh đã nhập vai quá mức, diễn quá sâu rồi hay không?”

“Em…!” Gương mặt Cố Tĩnh Trạch càng trở nên âm trầm hơn nữa.

Anh trừng mắt nhìn vẻ mặt kiêu ngạo quật cường nhỏ nhắn kia, liệu đây là do anh đã quá yêu chiều sủng ái cô, mới khiến cô không coi anh ra gì mà leo lên đầu anh ngồi như thế này?

Cố Tĩnh Trạch cúi đầu, nắm lấy cánh tay của Lâm Triệt, gắt gao nhìn cô: “Nhập vai, diễn quá sâu sao? Hợp đồng hôn nhân sao? Nhưng, một ngày em còn là vợ của tôi, thì ngày đó em vẫn phải có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ của một người vợ!”

Anh nắm tay cô dùng sức rất mạnh khiến cô cảm thấy đau đớn, cánh tay tưởng như muốn gãy: “Anh… anh làm gì vậy, anh buông ra đi, Cố Tĩnh Trạch!”

“Làm gì? Làm việc mà một người chồng nên làm!”

Dứt lời, nụ hôn điên cuồng của Cố Tĩnh Trạch giống như mưa rền gió dữ bạo phát lên thân thể của cô.

Lâm Triệt ngây ngẩn cả người, chưa kịp định thần đã thấy Cố Tĩnh Trạch lần nữa đẩy ngã cô lên ghế sofa, thân hình cao lớn của anh cũng nằm đè úp lên. Lâm Triệt theo bản năng liền phản kháng lại.

“Buông ra, buông ra, Cố Tĩnh Trạch! Anh buông ra, em không muốn! Đừng đụng vào em!” Lâm Triệt vừa sợ hãi vừa đấm đá tay chân.

Sự kháng cự của cô càng châm ngòi lửa giận trong lòng Cố Tĩnh Trạch.

Không muốn anh đụng vào cô? Vậy thì muốn ai? Cố Tĩnh Dư sao?

Cố Tĩnh Trạch như phát điên lên, dùng sức cắn vào cổ và bờ vai thanh mảnh của Lâm Triệt, để lại từng dấu vết đỏ tím.

Lâm Triệt cố gắng đẩy anh ra, cô cảm thấy cực kỳ tủi nhục, càng không thể hiểu nỗi Cố Tĩnh Trạch rốt cuộc bị gì. Cô bị anh cắn rất đau, nhưng anh cũng không chịu ngừng lại giây nào, hai tay anh nắm chặt hai tay cô lại, dùng miệng cắn xé lễ phục của cô, làn da trắng nõn của cô lúc này vừa làm mồi cho cơn giận của anh, vừa khiến thân thể anh nóng bừng.

Cuối cùng Lâm Triệt chỉ có thể nhắm mắt lại, vô lực phản kháng…

Vốn dĩ thường ngày sức lực của anh đã rất lớn, huống chi giờ còn trong cơn thịnh nộ như thế này… Lễ phục của cô rách nát lã chã rơi từ trên ghế sofa xuống thảm lót sàn…

Không biết qua bao lâu, anh mới thở hổn hển và dừng lại.

Đến lúc này thì cả thân thể của Lâm Triệt giống như vừa trải qua địa ngục sinh tử!

Cố Tĩnh Trạch hít một hơi thật sâu, có vẻ sau khi đem lửa giận phát tiết ra thì anh đã dần dần khôi phục bình tĩnh. Vừa rồi cô không kêu rên một tiếng, khiến anh không nhận ra mình đã thô lỗ như thế nào…

Nếu đổi lại thường ngày, anh sẽ rất cẩn thận ôn nhu, từng động tác đều để ý đến cảm nhận của cô, vừa có thể mang lại sự thoả mãn cho cả hai, vừa không khiến cô bị tổn thương, bất quá vừa rồi lửa giận khiến anh mất đi lý trí, hoàn toàn quên hết mọi thứ.

Ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ treo tường đã thấy một tiếng đồng hồ trôi qua, mà Lâm Triệt nằm đó có lẽ vì quá mệt mỏi nên đã hôn mê.

Cố Tĩnh Trạch chống hai tay ngồi dậy, thấy Lâm Triệt vẫn còn nằm yên thì vội vàng cúi đầu xem cô: “Lâm Triệt, Lâm Triệt, em tỉnh dậy đi!”

Lâm Triệt khẽ cau mày, hừ nhẹ một tiếng, lễ phục rách nát còn rơi rụng bên cạnh, chỉ đủ che nửa người của cô cùng vài vị trí nhạy cảm.

Cố Tĩnh Trạch vội vàng bồng Lâm Triệt dậy: “Đừng ngủ, tắm trước đã.”

Đôi tay Lâm Triệt vô lực rũ xuống, vừa rồi bị anh nắm rất mạnh nên dường như cô không còn chút sức lực nào.

Cố Tĩnh Trạch nhìn cánh tay của cô gục xuống mà đáy lòng tê rần đau xót, anh nhanh chân bước vào phòng tắm. Đợi nước nóng trong bồn đã đầy thì mới đặt cô vào bồn tắm, đến lúc trút bỏ lễ phục rách nát ra thì anh mới phát hiện những dấu vết ghê rợn trên cơ thể trắng nõn kia.

Nhất thời nhớ tới vừa rồi anh đã mất khống chế, hiện tại mới bắt đầu cảm thấy hối hận…

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

15 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 323

    1. Không biết bạn có đọc Thiểm hôn tổng tài khế ước thê k nhưng mà Doãn Tư Thần ghen còn gớm hơn, bỏ đi cả chục ngày mới chịu về. Còn CTT thịt xong còn quan tâm một chút :>

Leave a Reply