Chương 326. Chưa từng có một khởi đầu

“Để ý thiếu phu nhân, nói người hầu nhắc cô ấy bôi thuốc, còn nữa, sáng mai chuẩn bị một ít canh tẩm bổ…” Cố Tĩnh Trạch dặn dò đủ thứ với quản gia.

Cúp máy, anh hít một hơi thật sâu, nghĩ lại Lâm Triệt đúng thật là làm người khác ứa gan… Trong đầu anh vẫn còn nhớ đến từng câu nói của cô, cái gì mà hợp đồng hôn nhân, cái gì mà ai cũng không cần lo cho ai…

Đúng là đáng giận!

Anh nằm bực bội trằn trọc đến sáng vẫn không ngủ được, cứ lăn qua lăn lại trên giường…

Trong căn phòng tân hôn của cặp vợ chồng mới cưới.

Cố Tĩnh Nghiên dọn dẹp mọi đồ vật, nhìn lại đồng hồ thì đã gần nửa đêm, cũng đến lúc cô phải mở máy tính làm việc, phía bên kia trái đất có một cuộc họp trực tuyến gấp cần phải tiến hành để đưa ra kế hoạch mở rộng thị trường.

Bỗng nhiên lúc này có tiếng mở cửa phòng.

Lục Bắc Thần đã trở lại.

Anh đứng ở cửa, yên lặng nhìn người phụ nữ đã cởi bỏ áo cưới cô dâu.

Phòng tân hôn được trang trí đổi mới hoàn toàn, tất cả mọi thứ đều do Cố Tĩnh Nghiên đích thân làm mà không cần anh hỗ trợ. Căn phòng nhìn rất ấm cúng xinh xắn, từng vật trang trí nhỏ xíu đều đầy dụng tâm của nữ chủ nhân.

Đúng vậy, Cố Tĩnh Nghiên là một phụ nữ yêu thích sự hoàn hảo, giống như chính con người cô. Lục Bắc Thần đã quen biết Cố Tĩnh Nghiên không dưới mười năm, hai người họ đã yêu nhau bốn năm, hiển nhiên anh hiểu rõ người phụ nữ này hơn ai hết.

Thật ra, Lục Bắc Thần luôn cảm thấy kết hôn với cô cũng là một lựa chọn không tệ, cho nên anh đã tận lực cho việc chuẩn bị hôn lễ, chỉ không ngờ hôn lễ của hai người lại trở thành như vậy.

Bởi vì vào một ngày kia, ở một góc phố anh đã nhìn thấy Phó Thần Hy, người mà anh đã từng yêu lại đang đứng bán hàng trên đường.

Tất cả mọi thứ đã thay đổi từ ngày hôm ấy!

Từ thời điểm đó thì tâm trí của anh luôn quanh quẩn hình bóng của Phó Thần Hy, làm sao còn thời gian nghĩ đến việc chuẩn bị hôn lễ nữa?

Cố Tĩnh Nghiên nhìn thấy Lục Bắc Thần, cười lạnh: “Đã về rồi sao chú rể?”

Lục Bắc Thần nhàn nhạt nhìn Cố Tĩnh Nghiên, nụ cười của cô càng khiến anh thêm tức giận: “Em có ý gì khi nói chuyện với tôi bằng thái độ như vậy? Thế nào, không phải ngay cả khi tôi không đến thì hôn lễ của em vẫn hoàn thành?”

Hôn lễ của cô?

Đúng, là hôn lễ của cô, chỉ của một mình cô…!

Cố Tĩnh Nghiên bật cười ngạo nghễ: “Đúng vậy, mà sao anh lại có vẻ không vui, trở thành chồng của tôi khiến anh tức giận lắm sao? Khổ sở lắm sao? Hận không thể giết chết tôi sao? Nhưng cũng hết cách rồi, có chết thì tôi vẫn là vợ của anh, tôi vẫn sẽ được chôn trong mộ phần tổ tiên nhà anh, chờ đến khi anh chết thì sẽ được chôn cạnh tôi.”

“Em…!” Lục Bắc Thần hừ một tiếng: “Được, được, Cố Tĩnh Nghiên, xem như em giỏi. Nếu em đã muốn làm Lục thiếu phu nhân đến vậy thì em cứ làm, và tuyệt đối đừng bao giờ hối hận, đây chính là tự em tìm đến!”

“Hối hận? Trong từ điển sống của Cố Tĩnh Nghiên tôi không có hai từ này. À, đúng rồi, đêm nay là đêm động phòng, anh trở về vừa đúng lúc đấy, vẫn chưa quá mười hai giờ. Dựa theo lễ nghi thì hãy còn kịp lúc, thế nào, giường tân hôn đã sẵn sàng, muốn làm một chút không?” Cố Tĩnh Nghiên cứ như vậy mà cười cợt nói chuyện.

Gương mặt Lục Bắc Thần hơi cứng đờ, hừ lạnh một tiếng: “Em thiếu thốn đói khát vậy thì tự mình giải quyết đi. À phải, từ nay về sau hãy cứ như vậy, đến cả hôn lễ còn tự hoàn thành một mình được thì chuyện động phòng không phải quá đơn giản sao? Có chuyện gì mà Cố tiểu thư không làm được?”

Cố Tĩnh Nghiên cất tiếng cười, lạnh nhạt nhìn Lục Bắc Thần: “Tự giải quyết? Anh nghĩ Cố Tĩnh Nghiên tôi là ai? Yên tâm, có đói khát thì Cố Tĩnh Nghiên tôi cũng không lo không tìm được đàn ông xứng với mình đâu, cóc ba chân mới là hàng hiếm, chứ đàn ông ba chân thì nơi nào chẳng có? Dựa vào năng lực và nhan sắc của tôi, không kiếm thì thôi, đã chọn thì phải là hàng to hàng tốt, không có gì khó khăn. Nhưng anh, thật khổ cho anh, còn phải vì Phó Thần Hy mà thủ thân như ngọc, à mà nếu không thì anh cũng ngủ với Phó Thần Hy vài lần cho đỡ thèm đi? Tuy rằng ngủ hoài với một người thì sẽ hơi bị chán, nhưng tình yêu chân chính của hai người không phải sẽ chiến thắng hết mọi ham muốn dục vọng sao, đúng không?”

“Cố-Tĩnh-Nghiên!” Lục Bắc Thần gằn giọng qua từng kẽ răng.

Trên đời này liệu có người phụ nữ nào nói với chồng của mình những lời thế này không?

Anh đúng là điên rồi, trước đây lại cảm thấy dù có cãi nhau với cô cũng không phải vấn đề…

Lục Bắc Thần tiếp xúc rất nhiều phụ nữ, nhưng người phù hợp tính cách của anh lại không nhiều. Anh và cô đã quen biết nhau mười mấy năm, là đấu thủ mười mấy năm, nhưng anh chưa hề có cảm giác chán ngấy đối với cô, vốn dĩ anh nghĩ hai người sẽ tiếp tục ở bên nhau như vậy. Nhưng, rốt cuộc thì Phó Thần Hy đã trở lại…

Cố Tĩnh Nghiên không chút khách khí nhìn anh: “Thế nào? Lục gia đại thiếu gia, anh muốn vào đây động phòng với tôi hay muốn đi ra ngoài? Quyết định nhanh để không làm trễ giờ họp video hội nghị của tôi, còn mười lăm phút nữa là bắt đầu.”

Lục Bắc Thần cười lạnh nhìn cô, anh xoay người đóng rầm cửa, bỏ đi không nói lời nào.

Thời điểm cánh cửa đóng lại, nụ cười trên môi của Cố Tĩnh Nghiên cũng tắt lịm.

Không sao cả… hôn lễ chỉ có mình cô, đêm tân hôn cũng chỉ có mình cô, cô có thể tự làm lấy mọi việc một mình, bất quá chỉ là một cuộc hôn nhân mà thôi, một mình thì có làm sao?

Lục Bắc Thần rời khỏi nhà, đi ra ngoài đến căn biệt thự khác của anh. Anh nhìn thấy tin tức đang phát bản tin về hôn lễ không có chú rể ngày hôm nay của Cố Tĩnh Nghiên.

Anh nhớ rõ, lần đầu tiên anh nhìn thấy Cố Tĩnh Nghiên là vào buổi lễ tốt nghiệp sơ trung. Rốt cuộc thì hai gia đình cũng xem như có quen biết nhau, Lục gia và Cố gia đều là danh gia vọng tộc của C quốc, cho nên ít nhiều họ đã nghe nói về nhau.

Ngày hôm đó, cô bước lên bục trao bằng tốt nghiệp trong váy đỏ, đại diện lên tiếng cho học sinh toàn trường, mái tóc mượt mà cùng bộ dáng ngạo nghễ rất xinh đẹp, ánh mặt trời làm cho làn da của cô càng thêm trắng muốt, tựa như đang toả sáng.

Lúc đó anh nghe người bên cạnh nói, cô gái kia là Cố Tĩnh Nghiên, thiên kim tiểu thư của Cố gia, nằm trong tốp ba của toàn trường, tốt nghiệp xong sẽ học tiếp cao trung tại thành phố B. Nhan sắc của cô quả thật khiến người khác phải nín thở thẫn thờ, chỉ là lúc đó tất cả bọn họ vẫn là học sinh, không có nhiều cảm giác với việc xinh đẹp hay không. Thời điểm đó thì thanh thiếu niên vẫn chưa thoáng như bây giờ mà mới học sơ trung đã biết yêu, khi đó mọi người đều chỉ nghĩ đơn thuần, trông cô thật là xinh đẹp.

Chớp mắt một cái, khi học lên cao trung thì hai người trở thành bạn học, tuy khác lớp nhưng do có gia thế tương đồng nên dần dần họ cũng xích lại gần nhau hơn.

Nhưng, Cố Tĩnh Nghiên thật là bá đạo, cô hiếu thắng và mạnh mẽ, lại thích tranh đấu. Trong mắt Lục Bắc Thần thì ngoại trừ việc cô rất xinh đẹp ra thì cô không có gì giống một cô gái. Mà bạn thân của cô, Phó Thần Hy, người có vóc dáng nho nhỏ gầy yếu động lòng người, một cô gái có gia cảnh đáng thương, lại dùng sự dịu dàng của mình khiến cho Lục Bắc Thần động tâm. Trong suốt thời gian hai năm rưỡi khi Lục Bắc Thần và Phó Thần Hy yêu nhau, thì giữa anh và Cố Tĩnh Nghiên vẫn là quan hệ bạn bè mà thôi.

Nếu bọn họ vẫn duy trì tình bạn đó, thì có phải ngày hôm nay sẽ không đi đến kết cuộc này?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 326

  1. Là tôi thì cũng muốn hai người quay lại thời điểm đó. Người đàn ông thiển cận như LBT kg xứng đáng với CTN. Chỉ vì cô ấy xinh đẹp, có gia thế, tài giỏi mà anh ta nghĩ cô ấy kg cần được bảo vệ? Tôi luôn cực kỳ ghét lối suy nghĩ đó.. có lẽ vì trong thực tế đã chứng kiến ngay trong gđ mình.

Leave a Reply