Chương 327. Anh rất quan tâm cô?

Ngày hôm sau.

Lâm Triệt bước xuống lầu đi vào phòng ăn, thấy trên bàn có vài chén canh tẩm bổ. Cô bước đến ngồi xuống, trong lòng thầm nghĩ chuyện hôm qua đã gây náo loạn không ít, liệu mọi người có biết việc cô bị thương hay không…

Nhớ tới mà gương mặt cô đã ửng hồng, cô cúi đầu nhìn thử, có rất nhiều món canh, có canh bổ huyết, canh xương hầm, canh thịt, canh nấm…

“Thiếu phu nhân, cô dùng canh đi, lát nữa đi làm thì mang theo một ít.” Người hầu ở bên cạnh nói.

Lâm Triệt khó hiểu: “Sao tôi dùng hết nhiêu đây canh được? Mọi người lo lắng quá rồi, tôi không sao.”

Người hầu cười nói: “Đây là thiếu gia cố ý dặn dò chúng tôi làm, còn nói khi thiếu phu nhân tỉnh dậy thì dùng canh nhiều một chút. Thiếu gia thật sự rất quan tâm thiếu phu nhân.”

Là Cố Tĩnh Trạch?

Nghe thấy cái tên này, Lâm Triệt liền cúi đầu không nói gì nữa, cô cầm muỗng lên múc canh nhấp một ngụm, miệng lưỡi của cô đã nhạt thếch không còn hương vị gì nữa rồi.

Người hầu thấy Lâm Triệt như vậy thì lúng túng, đành nói thêm: “Thiếu phu nhân, thiếu gia thật sự rất để ý đến cô, chúng tôi cũng không biết nói sao nhưng cô đừng tức giận với thiếu gia nữa. Không có cô ở bên cạnh thì thiếu gia trông chẳng còn vui vẻ nữa, nhìn rất đáng thương.”

Ha, đáng thương sao?

Lâm Triệt lạnh nhạt nói: “Không sao, không có tôi làm phiền thì càng có nhiều phụ nữ chạy đến dỗ dành anh ta!”

“Thiếu phu nhân, cô đừng nói vậy, thiếu gia chỉ có một mình thiếu phu nhân thôi, ngoài ra thiếu gia sẽ không để ý đến ai hết.”

“Được rồi, anh ta là thiếu gia của mấy người, dĩ nhiên mấy người sẽ đứng về phía anh ta rồi, mấy người lấy gì đảm bảo anh ta không để ý đến ai? Vậy Lục Sơ Hạ tiểu thư kia thì sao, anh ta cũng không để ý?”

“…” Người hầu liếc mắt nhìn nhau, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Chờ khi Lâm Triệt dùng xong bữa sáng, người hầu chạy đến đưa khăn cho cô lau miệng, thuận tiện nói thêm: “Thiếu phu nhân, Lục tiểu thư trước đây từng cứu mạng thiếu gia một lần, ngoài ra không có gì khác nữa, vậy nên thiếu gia mới nể mặt và đối xử với Lục tiểu thư đặc biệt một chút, chứ nếu không thì thiếu gia cũng không để ý đến Lục tiểu thư đâu.”

Một người hầu khác nói theo: “Đúng, đúng, thiếu gia và Lục tiểu thư biết nhau lâu như vậy rồi, nếu có chuyện gì thì cũng đã sớm xảy ra.”

“Đó là vì lúc đó thiếu gia của mấy người đã có Mạc tiểu thư, đúng không?” Lâm Triệt thở dài một tiếng, nói: “Hơn nữa, nếu không phải vì căn bệnh lạ của anh ta… thì sao thiếu gia của mấy người có thể kết hôn với tôi, kiểu gì anh ta chẳng chọn một phụ nữ như Lục Sơ Hạ để kết hôn…”

Bây giờ thì người hầu thật sự đã hết lý lẽ, tất cả đều im lặng.

Lâm Triệt liếc mắt nhìn bọn họ: “Thôi được rồi, không nói nữa, nói với mấy người cũng không có ích gì, tôi đi làm đây.”

Người hầu chỉ đành nhìn Lâm Triệt rời khỏi nhà, không nói gì khác.

Tại phim trường.

Vừa nhìn thấy Lâm Triệt đến, Tống Thư Hải bước ra chào hỏi rất khách khí, cười nói: “Cô đến rồi à, hôm qua nhà cô có chuyện gì thế, tự nhiên lại xin nghỉ?”

Lâm Triệt khách sáo, cười trả lời: “Chỉ là đi tham dự hôn lễ thôi.”

Tống Thư Hải nghe xong, gật gật đầu nói: “Ồ, hôm qua đúng là ngày lành tháng tốt nha, nhiều người đều chọn ngày này để kết hôn. Cô xem, thiên kim tiểu thư của Cố gia cũng chọn ngày hôm qua để tổ chức hôn lễ, nhất định hoàng lịch là ngày cực tốt!”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Lâm Triệt chỉ có thể cười gượng.

“Vậy nên hôm qua cả cô và Tĩnh Dư đều xin nghỉ, làm tôi ở trường quay có một mình, thật là chán chết.”

“Không phải hôm nay tôi đã trở lại rồi sao, chị Thư Hải muốn làm gì, lát tôi sẽ đi với chị.” Lâm Triệt tủm tỉm cười đáp.

“Được đó, lát nữa đi ăn thịt xiên nướng với tôi đi!” Tống Thư Hải reo lên.

“Được, được, tôi thích nhất là thịt xiên nướng!” Lâm Triệt vui vẻ đáp.

Chào hỏi với Tống Thư Hải xong, Lâm Triệt tiếp tục bước vào trong, liền nhìn thấy Du Mẫn Mẫn và Dương Lăng Hân.

Du Mẫn Mẫn thấp giọng nói: “Ai cũng nói Tống Thư Hải biết điều hơn Tân Hiểu Diên nhiều, quả nhiên là vậy, khó trách cô ta ở công ty luôn được người khác coi trọng.”

Dương Lăng Hân nói hùa theo: “Hiện tại mọi người đều khách khí nể mặt chị Lâm Triệt mà, nếu đem chị Lâm Triệt so sánh với Tân Hiểu Diên thì đương nhiên ai cũng biết chị Lâm Triệt lợi hại hơn Tân Hiểu Diên nhiều!”

Lâm Triệt bất đắc dĩ nói: “Được rồi, việc đó chỉ là ngoài ý muốn, mọi người vốn dĩ cũng không biết thực hư câu chuyện thế nào. Tất cả là do Tân Hiểu Diên đã làm chuyện quá phận, không những chụp lén hình của Cố Tĩnh Trạch mà còn công bố ra bên ngoài, vì đắc tội Cố Tĩnh Trạch cho nên mới bị phong sát.”

“Vậy sao… Nhưng Cố Tĩnh Trạch cũng vì chị Lâm Triệt cho nên mới phong sát cô ta mà…” Dương Lăng Hân vẫn quả quyết.

“Không phải, anh ta chỉ là không cho phép bất kỳ ai đối nghịch với mình, nhất là còn dám chụp lén hình ảnh của anh ta nên mới làm vậy.”

“Ra là vậy…” Dương Lăng Hân lại nói tiếp: “Nhưng tóm lại, bây giờ cả đoàn phim đều biết chị Lâm Triệt có Cố Tĩnh Dư che chở, lại có thêm một người khác rất có quyền lực đứng sau, nên không ai dám đắc tội chị Lâm Triệt đâu.”

Lâm Triệt không nói gì nữa.

Du Mẫn Mẫn quay sang nói với Dương Lăng Hân: “Được rồi, làm việc trong ngành giải trí luôn luôn phải cẩn trọng từng bước, tuyệt nhiên không thể đắc ý chủ quan, một lần vấp ngã là thêm một lần khôn ngoan hơn. Lần sau nhất định phải đề phòng không để xảy ra chuyện tương tự.”

Lâm Triệt than nhẹ một tiếng: “Đúng vậy, yên bình đóng phim là tốt nhất, em thật sự không muốn trở thành nữ vương của mọi đề tài bát nháo đâu.”

Ngay lúc này thì Cố Tĩnh Dư đã bước đến, vui vẻ nói: “Ha, Lâm Triệt, ngày hôm qua em cũng xin nghỉ sao? Tôi là đi tham dự hôn lễ, còn em?”

Lâm Triệt cười cười, nói: “À, tôi cũng đi tham dự hôn lễ.”

“Vậy sao, hôm qua là ngày gì mà nhiều người kết hôn vậy nhỉ?”

“Đúng vậy.” Lâm Triệt cười cười qua loa, cô không muốn nói gì thêm nên nhanh chân đi vào.

Cố Tĩnh Dư bỗng nhiên gọi ngược lại: “Đúng rồi, tối nay cùng đi ăn cơm đi?”

“Không được, tôi đã hẹn với chị Thư Hải đi ăn thịt xiên nướng rồi.” Lâm Triệt lập tức từ chối.

“Làm gì mà trốn tránh tôi như vậy? Tôi chỉ muốn mời em bữa cơm, xem như cảm ơn món quà của em thôi.” Cố Tĩnh Dư định đưa cổ tay lên lắc lắc để khoe đồng hồ với cô, nhưng chợt nhớ không đeo đồng hồ nên lại thôi.

Từ ngày hôm qua khi bị Cố Tĩnh Trạch nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ này thì tự dưng anh lại cảm thấy có gì đó không ổn, vậy nên hôm nay anh đã để đồng hồ ở nhà mà không mang theo.

Lâm Triệt bất đắc dĩ nói: “Món quà đó là vì tôi muốn cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi nhiều lần, sao anh còn phải mời cơm để cảm tạ?”

Cảm tạ qua lại kiểu này thì biết bao giờ mới kết thúc?

Cố Tĩnh Dư nói: “Đây là chuyện hiển nhiên, tình cảm không phải là cảm ơn và giúp đỡ qua lại thế này sao, bạn bè cũng là như thế thôi. Lâm Triệt, em làm sao vậy? Không phải định nói với tôi là cả làm bạn bè với nhau cũng không được? Thế nào, chồng em biết nên không muốn em thân thiết với tôi?”

Lâm Triệt: “…”

Câu nói của Cố Tĩnh Dư đã nhắc Lâm Triệt nhớ tới Cố Tĩnh Trạch, cũng nhắc cô nhớ đến việc anh đã đối xử với cô như thế nào, càng nhớ tới thì hạ thân càng nhói lên cảm giác đau xót, không chỉ thân thể mà cả đáy lòng cũng đau xót… Nghĩ đến việc ngày hôm qua cô không khác gì một công cụ để anh phát tiết dục vọng thì trong lòng cô càng thêm tủi nhục uỷ khuất.

Tại sao anh có thể đáp tạ ơn cứu mạng mà ngọt ngào với người khác, còn cô lại vì anh mà không được phép kết giao bạn bè?

“Không có chuyện đó đâu, chúng ta là bạn bè thì sẽ là bạn bè, đương nhiên tôi rất vui khi có người bạn như anh. Nhưng mà, thật sự là tôi đã hẹn với chị Thư Hải đi ăn thịt xiên nướng rồi.” Lâm Triệt cười nói: “Anh cũng không cần cảm ơn vì cái đồng hồ đó đâu, chỉ là chút tâm ý nhỏ mà thôi.”

Lâm Triệt không nghĩ cô chỉ nhờ Du Mẫn Mẫn mua đại một món quà tặng cho có lệ, thậm chí cô còn chưa nhìn kỹ cái đồng hồ đó như thế nào, vậy mà Cố Tĩnh Dư lại coi trọng món quà đó đến vậy, khiến trong lòng cô không khỏi băn khoăn.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply