Chương 329. Thật là một cô nàng ngốc nghếch

Lâm Triệt này ngày thường luôn ương bướng không nghe lời, cô lại là thiếu phu nhân nên người hầu nhất định không dám làm khó, cũng không thể cưỡng chế cô. Nếu cô không muốn làm thì chẳng ai quản được.

Nghĩ vậy nên Cố Tĩnh Trạch bất tri bất giác lái xe theo thói quen một lúc thì đã trở về nhà. Vừa vào nhà, quả nhiên nghe người hầu báo lại Lâm Triệt vẫn chưa về.

Đáng lẽ ra cô phải tĩnh dưỡng, vậy mà lại chạy đi đóng phim, trễ thế này mà vẫn chưa về nhà. Đáy lòng Cố Tĩnh Trạch phải tiết chế nén giận, chỉ không ngờ vừa ra tới cửa lại thấy Cố Tĩnh Dư đưa Lâm Triệt về nhà…

Hiển nhiên lý trí của Cố Tĩnh Trạch nhận thức rất rõ, Cố Tĩnh Dư đưa một người bạn về nhà thì không có ý nghĩa gì đặc biệt, mà Lâm Triệt để Cố Tĩnh Dư đưa về, cũng không mang ý nghĩa gì, nhưng…

Anh đứng ở nơi đó, bàn tay nắm lan can bằng gỗ không biết đã hằn lại dấu vết từ khi nào…

Anh cảm thấy bản thân thật là hèn mọn, vì lo lắng cho Lâm Triệt mà gấp gáp trở về đây, nhưng cô lại không thiếu người quan tâm đến cô, còn cần gì anh?

Là anh tự mình đa tình, cảm thấy cô vụng về, không có anh chăm sóc thì sẽ không sống nổi, nhưng sự thật lại không phải vậy.

Lâm Triệt nhìn Cố Tĩnh Dư, quơ quơ tay nói: “Này này này, anh không sao chứ? Cố Tĩnh Dư?”

Cố Tĩnh Dư cười nói: “Không sao không sao, đúng là già rồi mà, uống mới có mấy ly đã vậy… Được rồi, em vào nhà đi. Lần sau lúc tôi mời cơm thì chúng ta sẽ uống rượu ngon hơn, em cũng nhớ phải uống đó, vậy thì em sẽ không có dịp chê cười tôi.”

Nghe tới việc mời cơm lại, Lâm Triệt vẫn cảm thấy ngượng ngùng, cô nghĩ nghĩ một chút liền nói thẳng: “Đàn anh Tĩnh Dư này, chuyện đó, chuyện cái đồng hồ, thật ra tôi nghĩ anh là người thích đùa, lại giúp tôi rất nhiều, nên tôi kiếm chút quà để tặng cho anh xem như cảm ơn… Món đồ đó không quan trọng vậy đâu.”

Cố Tĩnh Dư nhìn cô: “Sao lại không quan trọng? Đó là món quà đầu tiên em tặng tôi mà?”

“Thật xin lỗi, đàn anh Tĩnh Dư, món quà đó là tôi nhờ chị Du đi chọn và mua dùm, tôi không có thực tâm chọn quà… cho nên, mong anh cứ coi đó là món đồ bình thường, không cần coi trọng như vậy, nếu không tôi sẽ thấy rất băn khoăn…”

Cố Tĩnh Dư ngẩn người trong chốc lát.

Lâm Triệt thấy đối phương im lặng thì vội vàng cúi đầu, rối rít xin lỗi: “Thật xin lỗi, đàn anh Tĩnh Dư!”

Cô cúi rạp người, khom lưng hẳn chín mươi độ, thật lâu vẫn không đứng dậy. Cố Tĩnh Dư nhìn chằm chằm cô mà không khỏi tròn mắt.

Cô nhóc Lâm Triệt này… thật sự quá ngốc, không biết nên nói thế nào nữa!

Vốn dĩ anh muốn mắng cho cô một trận, nhưng nhìn cô xin lỗi thành khẩn như thế thì lại không mắng nổi, chỉ đành vô ngữ nhìn cô: “Được rồi, được rồi, em đứng thẳng người lên đi. Thật là, tôi chỉ nói đùa thôi, em lại nghiêm túc đến vậy. Thế nào, tôi chưa nói gì cả, chỉ là định cảm ơn món quà của em thôi, mà em còn trịnh trọng hơn cả tôi.”

Lâm Triệt nghe vậy thì hơi hơi ngẩng đầu lên: “Thật không?”

“Đương nhiên là thật, ngốc quá đi.”

“Tôi… tôi chỉ thấy đàn anh Tĩnh Dư coi trọng món quà như vậy, làm tôi thấy rất ngượng. Lần sau đi, lần sau nhất định tôi sẽ cẩn thận chọn một món quà!”

“Thôi bỏ đi! Em coi em kìa, ngốc quá sức, nếu đã tặng thì cũng đâu cần phải nói thật làm gì?”

“Nếu không nói thật thì trong lòng tôi sẽ cảm thấy không thoải mái…” Lâm Triệt bất đắc dĩ trả lời.

“Vậy em nói xong, đến phiên tôi cảm thấy không thoải mái, giờ phải làm sao?”

“Thế thì… lần sau tặng quà cho anh, tôi nhất định sẽ đích thân lựa chọn!” Lâm Triệt vội vàng nói.

“Thôi thôi, tôi chỉ đùa với em thôi, tặng cái gì mà tặng? Được rồi, em mau vào nhà đi, nên tranh thủ lúc tôi còn chưa muốn động thủ đánh em một trận thì em vào nhà lẹ đi.”

“Hơ, vậy được, đàn anh Tĩnh Dư, anh đi đường cẩn thận.” Lâm Triệt lúng túng nói.

Cố Tĩnh Dư đành vô ngữ nhìn theo cô nàng ngốc nghếch này, nếu gặp người khác thì có cho tiền cũng không ai dám nói thẳng như vậy, bởi vì đó chẳng khác nào đắc tội với anh, mà đắc tội anh rồi thì số phận coi như sẽ bị phong sát, sự nghiệp diễn viên cả đời khó mà ngóc đầu lên được.

Nhưng… anh thật sự không nỡ phong sát cô…!

Cố Tĩnh Dư thở dài một tiếng, đầu anh còn hơi đau vì có men bia, lững thững mở cửa xe ngồi vào bên trong.

Sau khi thành thật với Cố Tĩnh Dư thì trong lòng Lâm Triệt đã dễ chịu hơn nhiều, cô thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi vào nhà. Nhưng mà, vừa ngẩng đầu lên, liếc mắt một cái ngay cửa đã nhìn thấy người đàn ông đứng đó như một pho tượng!

Gương mặt lạnh băng âm trầm, không phải pho tượng thì còn có thể là gì?

Nét mặt lãnh đạm không chút khí huyết, quả thật chỉ khiến Lâm Triệt nghĩ đến mấy tượng đồng thau, nhất là khi anh cứ đứng im không nhúc nhích, ánh mắt nhìn chằm chằm làm cô nhất thời giật mình hoảng sợ.

Ngày thường khi Cố Tĩnh Trạch mặc âu phục thì nhìn anh đã có phong thái ngạnh lãng, hiện tại nét mặt vân đạm phong khinh lại cứng đờ đến lãnh khốc. Ánh mắt anh cứ nhìn xoáy vào Lâm Triệt khiến cô hơi chột dạ.

“Anh…” Lâm Triệt định mở miệng nói chuyện, nhưng bỗng nhiên hạ thân nhói lên một cái, cô mới chợt nhớ đến hai người họ đang cãi nhau.

Đúng vậy, cô chưa có quên anh đã làm tổn thương cô đến như thế nào, còn là bị thương nặng đến mức phải nhập viện kiểm tra. Thà rằng trong cơn ý loạn tình mê thì không nói, nhưng đã biết rõ cô rất yếu ớt mà anh lại còn hung bạo đến vậy.

Lâm Triệt liếc mắt nhìn anh một cái, sau đó làm như không thấy, rồi đi thẳng vào nhà.

Quản gia ở bên cạnh nhìn tình huống oái ăm thì cũng biết chủ nhân đang cãi nhau, vội vàng nói: “Thiếu gia, ngài có muốn vào nhà nghỉ ngơi không?”

“Không vào!” Cố Tĩnh Trạch chắp tay sau lưng định bỏ đi, chỉ là vừa đi được hai bước thì tự dưng dừng lại, hình như có gì đó không đúng ở đây…

Chỗ này là nhà của anh, vì sao anh phải đi?

Trong căn phòng ngủ rộng lớn, cảm giác trống trải càng rõ ràng hơn bao giờ hết.

Khi có hai người thì không cảm thấy gì đặc biệt, nhưng khi chỉ có một mình thì Lâm Triệt mới cảm nhận được căn phòng này quá lớn… Cửa vừa cao vừa rộng, nội thất xa hoa tráng lệ, vô cùng thoải mái, thật ra cô cũng thích một căn nhà lớn, nhưng nếu chỉ có một người mà ở nơi hoa lệ như cung điện này, thì lại mang đến cho người ta một cảm giác thật cô độc.

Lâm Triệt mở tủ quần áo ra, cô cởi từng nút áo của mình và thay áo ngủ.

Mỗi ngày đều đặn, luôn có người hầu giúp cô giặt quần áo, sấy khô và treo lại bên trong tủ, vậy nên tủ quần áo luôn sạch sẽ tinh tươm, không dính một hạt bụi, còn có mùi hoa oải hương nhè nhẹ thoang thoảng. Cuộc sống ở Cố gia đúng là an nhàn tiện nghi, từ cái ăn cái mặc đều được chăm lo chu đáo, hoàn hảo hơn cả mong đợi, bỗng nhiên Lâm Triệt nhận ra khi cô đã ở đây khá lâu thì lại quen dần với sự chăm sóc này…

Trong lòng Lâm Triệt không khỏi tưởng tượng, nếu có một ngày cô phải rời khỏi đây, thì liệu cô có thể quay lại với cuộc sống phải tự chăm sóc bản thân không, có thể thích ứng được không?

Lâm Triệt hơi cúi đầu, nhàn nhạt tự cười bản thân, bỗng dưng nghe thấy tiếng cửa phòng bị ai đó đẩy ra. Cô sửng sốt, theo phản xạ liền quay lại thì thấy Cố Tĩnh Trạch một thân hào phóng tiến vào.

Lúc này Lâm Triệt vẫn chưa mặc áo ngủ, trên người cô chỉ có nội y.

Trong phút chốc thì cô sững sờ đứng ngơ ngác, mãi một lúc thật lâu mới nhớ ra mình gần như đang phơi bày trước mặt anh thì mới “A!” lên một tiếng, vội vàng lấy quần áo che lại thân thể.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

4 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 329

  1. Cố Tĩnh Dư phải biết đây là biệt thự của Tình Trạch chứ nhỉ

    1. Biệt thự của Tĩnh Trạch nằm trong 1 khu gồm biệt thự, Cố Tĩnh Dư chỉ đưa Lâm Triệt đến cổng lớn ở ngoài chứ ko đi vào trong.

    2. Tks chị nha. Hóa ra là thế. Mà nghĩ lại thì sao CTT k ôm nguyên khu cho hoành tráng =))))

Leave a Reply