Chương 15. Nhẫn phòng sói

Kỷ cô cô nhìn Lục Chiến Đình, lại nhìn nhìn Vân Vy, nói: “Được rồi, vậy Kỷ cô cô sẽ giúp con bảo vệ bí mật này.”

“Cảm ơn Kỷ cô cô.” Vân Vy cười tươi như hoa.

Kỷ cô cô vội vàng đi giúp Vân Vy dọn dẹp lại phòng ngủ.

Lục Chiến Đình tới gần Vân Vy, cơ thể đàn ông tràn ngập hơi thở cường ngạnh dương tính ghé sát lại khiến cho Vân Vy có chút khẩn trương.

“Đình thiếu, anh làm cái gì vậy?” Vân Vy vội hỏi.

Lục Chiến Đình nắm tay cô, ở trên ngón giữa đeo một chiếc nhẫn nhỏ xinh.

“Nhẫn?” Khoé môi Vân Vy nhẹ nhếch lên nói: “Đình thiếu, bà nội của anh đã cho tôi vòng tay rồi, nhẫn thì cũng thôi đi.”

“Chính xác thì đây là nhẫn phòng sói.” Lục Chiến Đình nhíu mày.

Vân Vy nhìn kĩ, lúc này cô mới phát hiện chiếc nhẫn này quả thực không giống nhẫn bình thường. Trang sức trên mặt nhẫn nhìn qua thì tưởng là thuỷ tinh, như thật ra là một khối đá được vót nhọn đầu, nếu có ai muốn nắm lấy tay cô thì nhất định sẽ bị đâm đến chảy máu ròng ròng.

Vân Vy tươi cười xán lạn đáp lại: “Rất tuyệt, món quà này tôi rất thích. Cảm ơn Đình thiếu!”

Nụ cười của cô rực rỡ khiến trong lòng Lục Chiến Đình như sáng bừng lên. Không biết có phải là do Vân Vy ảo giác hay không nhưng cảm giác trong đôi mắt của anh thoáng qua một tia sủng nịnh. Nhưng rất nhanh cô liền cúi xuống, chìm đắm trong việc khám phá chiếc nhẫn mới lạ kì diệu này.

Đến tầm xế chiều.

Kỷ cô cô và Vân Vy vừa sang căn hộ sát vách thì Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa cũng liền chạy đến.

Hoa Sa Sa theo sát bên cạnh Kỷ cô cô để lấy lòng, nói: “Kỷ cô cô, con đã giúp Vân Vy thu dọn lại đồ trang sức châu báu rồi, con cũng cất lại chúng ở trong két sắt rồi đó ạ.”

“Được.” Kỷ cô cô đem những món trang sức châu báu đó của Vân Vy đóng hộp lại cẩn thận, thấy con số đại khái cũng không sai lệch lắm, lúc này mới hài lòng nói: “Ta phải trở về Vân gia rồi, những món trang sức này phải đem đi rửa sạch tân trang lại một chút mới được.”

Hoa Sa Sa vẫn ở sát bên cạnh xu nịnh Kỷ cô cô.

Bên cạnh Hoa Sa Sa luôn mang theo túi xách, bên trong chính là một chiếc vòng được phỏng chế lại sợi dây chuyền kim cương kia. Vì để thật giả lẫn lộn, cô đã tốn không ít tiền, mời một cao thủ chuyên làm giả đến phỏng chế lại chiếc vòng cổ kim cương này. Chỉ cần Kỷ cô cô rời khỏi, cô có thể dùng chính chiếc vòng giả của mình để đổi lấy chiếc vòng thật của Vân Vy.

Thế nhưng, ngay khi cô ta đang vây quanh Kỷ cô cô thì Bạch Văn Bình cũng đi vào nhà vệ sinh. Vân Vy liền nhân cơ hội mở túi xách của Hoa Sa Sa, đem chiếc vòng cổ thật của mình cho vào, còn lấy chiếc vòng cổ giả kia lại đặt vào túi áo của mình.

Làm xong tất cả, Vân Vy liền nở một nụ cười giảo hoạt ngọt ngào.

“Kỷ cô cô khi nào trở về? Con đi tiễn cô.” Hoa Sa Sa ở bên cạnh Kỷ cô cô tiếp tục lấy lòng.

“Không cần tiễn, ta tự mình ra sân bay được.” Kỷ cô cô thu thập xong trang sức châu báu của Vân Vy, liền mang theo hành lý đi ra cửa. Trước khi ra khỏi cửa, còn kịp quay lại cho Vân Vy một ánh mắt.

Vân Vy thấy vậy liền nháy mắt đáp lại ý rằng cô cứ yên tâm.

Sau khi Kỷ cô cô rời đi, Hoa Sa Sa liền như đánh trống trong lòng, vòng cổ của Vân Vy sắp lọt vào tay cô ta rồi.

Hoa Sa Sa đi tới ngồi xuống bên cạnh Vân Vy: “Vân Vy, Kỷ cô cô đã đem sợi dây chuyền kim cương đưa cho cậu rồi sao?”

“Đưa rồi.” Vân Vy cười ngọt ngào, từ trong túi áo lấy ra một sợi dây chuyền kim cương rồi đặt vào trong tay Hoa Sa Sa.

Hai mắt Hoa Sa Sa phát sáng: “Cho tôi xem, cho tôi xem.”

Bạch Văn Bình cũng vừa từ phòng vệ sinh đi ra, nhìn thấy sợi dây chuyền, lập tức mở cờ trong bụng.

Nhưng nào ai biết, sợi dây chuyền trong tay Vân Vy hiện giờ chính là chiếc vòng cổ mà Hoa Sa Sa đã tìm người làm giả. Hai người bọn họ hoàn toàn bị lợi ích làm mờ mắt, căn bản không thể phân biệt rõ, sợi dây chuyền này chính là sợi dây chuyền giả.

“Thật sự là quá đẹp rồi, quá hoàn mỹ! Độ sáng của viên kim cương thật tuyệt vời, thủ công tinh xảo, trời ơi, cả sợi dây chuyền này sáng bóng vậy…” Hoa Sa Sa liên thanh cảm thán.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply