Chương 19. Cho mượn một đêm

Hoa Sa Sa có thể tham dự bữa tiệc tối nay, là nhờ vào thiệp mời của Bạch Văn Bình.

“Tri Phi, chiếc váy đen dài này cậu mặc đẹp quá, rất hợp làn da của cậu.” Hoa Sa Sa nói.

Thần thái của Giản Tri Phi nhàn nhạt tiếp lời. Bên cạnh cô có rất nhiều người, có khuê mật của cô, cũng có cả người hầu phục vụ.

“Chiếc này được không?” Khuê mật liền đem một sợi dây chuyền trân châu ướm thử lên cô.

Giản Tri Phi nhìn nhìn, lắc đầu: “Trân châu có chút hơi già.”

“Vậy đổi sang chiếc vòng vàng này?” Khuê mật vội vàng nói.

“Vòng vàng đều từ thời của mẹ mình rồi, mình còn lâu mới đeo những đồ cổ ấy.” Giản Tri Phi lại lắc đầu.

Khuê mật cùng với người hầu lại tiếp tục tìm kiếm trong đống trang sức châu báu.

Ánh mắt của Giản Tri Phi rất cao, châu báu trang sức gì đó các loại cô cũng không thiếu. Sinh nhật của cô thì đương nhiên phải trang điểm lộng lẫy, phục sức hoàn mỹ cho nên người hầu liền đem toàn bộ trang sức châu báu của cô bày ra.

Đồ tốt của cô thì nhiều không kể xiết. Bất quá, hôm nay tìm cả nửa ngày cũng không tìm được món gì nổi bật sáng mắt để phối cùng chiếc váy đen của cô trong bữa tiệc này.

Nhìn cái cổ trống rỗng, đôi mắt thanh tú của Giản Tri Phi liền nhíu mày nhìn chằm chằm vào đó. Người hầu và khuê mật tìm kiếm nửa ngày, cũng không tìm được cái gì thích hợp để đặt vào.

“Trên cổ thật trống, chiếc váy đen này mặc vào dù rất đẹp, thế nhưng lại không thể tìm được trang sức phối thích hợp…” Giản Tri Phi đứng trước gương, chân mày vẫn nhíu chặt lại.

Hoa Sa Sa thấy thời cơ thích hợp, lúc này mới cười cười nói: “Tri Phi, cổ của cậu thon dài thanh tú thật đẹp đẽ, giống như một con thiên nga trắng vậy, khiến cho bất kì trang sức nào đeo lên cũng đều vô cùng nhạt nhoà.”

Chân mày của Giản Tri Phi càng túc chặt hơn.

Khuê mật ở một bên nói: “Thực sự không được rồi, Tri Phi, cậu chỉ có thể đổi váy đi vậy…”

“Ai da, Tri Phi mặc bộ lễ phục này đẹp như vậy, đổi cái nào mới đẹp hơn được chứ?” Hoa Sa Sa không chần chừ liền lấy chiếc hộp ra khỏi túi xách, cười nói: “Mình có một chiếc vòng cổ kim cương, rất xứng với bộ lễ phục đêm nay của cậu, hơn nữa, sợi dây chuyền quý giá như vậy, cũng chỉ có thể phối hợp với phong thái mỹ nhân của Giản tiểu thư mới tương xứng…”

Cô nói xong liền mở hộp ra.

Khi hộp gấm mở ra, tia sáng của vòng cổ kim cương đều phát ra ánh sáng chói mắt, xuất hiện trước mắt Giản Tri Phi. Ánh mắt Giản Tri Phi sáng ngời, cô từng thấy qua vô số châu báu trang sức, từ nhỏ đến lớn cũng nhận được không ít những món đồ cao cấp. Thế nhưng chiếc vòng cổ kim cương trước mắt, từ phong cách đến phẩm chất cô còn chưa từng thấy qua bao giờ.

Chưa nói đến phẩm chất của kim cương, chỉ nhìn qua kiểu dáng, giản lược nhưng lại không đơn điệu, lộng lẫy nhưng lại không hề dung tục, thật sự khiến cho người ta yêu thích không nỡ buông tay.

Sợi dây chuyền này của Hoa Sa Sa, mặc dù chỉ là phỏng chế, tỉ lệ cũng không được cân xứng như vòng thật, nhưng kiểu dáng mô phỏng vẫn rất đặc biệt khiến cho người khác chú ý, Giản Tri Phi vừa nhìn thấy liền bị mê hoặc.

Hoa Sa Sa thừa cơ nói: “Tri Phi, dây chuyền này là do bạn mình cho mình, mình cũng không thể cho cậu được. Nhưng đêm nay nếu đã hợp với cậu như vậy thì tạm thời để cho cậu mang nó đi, phối cùng lễ phục của cậu thì nhất định sinh nhật cậu càng thêm rạng rỡ.”

Giản Tri Phi cũng chưa từng nghĩ sẽ nhận lấy quà tặng quý giá như vậy, nhưng nếu mượn một đêm thì hoàn toàn có thể. Cô rất thích chiếc váy dài này của mình, mà sợi dây chuyền kim cương này phối cùng bộ lễ phục này thật xứng đôi.

Bất quá, Giản Tri Phi nhướng mày nói: “Kim cương này là thật chứ? Tối nay là tiệc sinh nhật tôi, vô cùng quan trọng, tôi không muốn mang một món trang sức giả mạo trên người.”

“Cậu yên tâm đi, đây chắc chắn là kim cương thật, sao có thể giả được?” Hoa Sa Sa vỗ ngực đảm bảo.

Giản Tri Phi thấy kiểu dáng của sợi dây chuyền này đặc biệt, không phải là vật bình thường, trong lòng cũng không hoài nghi nữa.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply