Chương 23. Hồ đồ

Lúc nói chuyện với Hoa Sa Sa, Vân Vy vẫn cố ý lộ ra dáng vẻ ngây thơ không hiểu gì, giống như là não bộ của cô chưa hồi phục.

“Đã là như thế, Hoa Sa Sa cậu đừng làm khó Vân Vy nữa.” Có nam sinh lên tiếng giúp đỡ Vân Vy nói chuyện. Dù sao nhìn thấy người đẹp bị ức hiếp, các nam sinh bèn nổi lên cảm giác anh hùng hành hiệp trượng nghĩa.

Sắc mặt của Giản Tri Phi nhìn rất không tốt, cô thờ ơ lạnh nhạt nhìn Hoa Sa Sa và Vân Vy, nhìn xem hai người đó rốt cuộc muốn làm cái gì. Bình thường quan hệ của Hoa Sa Sa và Vân Vy rất tốt, cô hoài nghi chuyện này là do Vân Vy và Hoa Sa Sa cố ý bày trò để gây khó chịu cho mình.

Hoa Sa Sa thấy Giản Tri Phi không bị mình lừa gạt, càng tức giận muốn đem Vân Vy giẫm đạp dưới chân, lấy hành động để chứng minh lòng trung thành của cô ta đối với Giản Tri Phi.

Hoa Sa Sa chỉ tay cao giọng nói: “Sợi dây chuyền kim cương mà Tri Phi đang mang trên người là độc nhất vô nhị trên thế giới này, không chỉ kiểu dáng được đặc biệt thiết kế từ danh sư nổi tiếng, mà viên kim cương trên đây cũng không phải vật phẩm bình thường. Vân Vy mang một sợi dây chuyền phỏng chế tới sinh nhật của Tri Phi, chẳng lẽ không phải cố ý đánh thẳng vào mặt Tri Phi sao? Chẳng lẽ để cậu ta xin lỗi là không nên sao?”

“Sợi dây chuyền này thực sự chỉ có một chiếc duy nhất?” Có bạn học hỏi.

Hoa Sa Sa ôm hai cánh tay nói: “Đương nhiên. Vòng thật đang được Tri Phi mang trên cổ. Vân Vy, cậu đeo một chiếc vòng giả phỏng chế, rốt cuộc có ý gì?”

Cô nhìn chòng chọc Vân Vy, muốn nhìn xem rốt cuộc Vân Vy có ý tứ gì.

Thế nhưng Vân Vy vẫn giữ bộ dáng đơn thuần, nở nụ cười vô hại, căn bản không hề có ác ý nhắm vào ai, cũng không giống như một người có tâm cơ.

Hoa Sa Sa xác nhận chỉ số thông minh của Vân Vy vẫn giống như đứa nhỏ ba tuổi, cho nên tiếp tục chèn ép nói: “Vân Vy, lòng yêu thích cái đẹp thì ai cũng có, cậu thích một chiếc vòng cổ như Tri Phi, cho nên mang đi phỏng chế một cái, bọn tôi có thể lý giải. Thế nhưng cậu không thể vì vậy mà phá hư tiệc sinh nhật của Tri Phi, cậu mau xin lỗi Tri Phi đi!”

“Vòng cổ của mình là thật!” Vân Vy nhìn bộ dạng yếu đuối, thế nhưng thập phần kiên định nói.

“Cậu còn nguỵ biện!” Hoa Sa Sa thực sự tức giận, thấy Vân Vy bất khuất quật cường không chịu khuất phục, cô cả giận nói.

“Vòng cổ của mình là thật!” Vân Vy tiếp tục nói.

Người vây xem, thấy Hoa Sa Sa hung hăng, còn Vân Vy thì lại vô cùng kiên trì giữ lập trường của mình khiến mọi người nhất thời đều thấy hồ đồ.

Bỗng nhiên có một nam sinh trong đám đông nói: “Tiệc sinh nhật của Tri Phi hôm nay không phải có vị đại sư giám định châu báu nổi tiếng Thẩm Vị Hạ cũng tới tham gia sao? Nếu không thì mời Thẩm Vị Hạ tới giám định một chút xem xem vòng cổ của ai là thật, của ai là giả, vậy thì không phải là biết ngay sao?”

Đề nghị này lập tức được rất nhiều người nhiệt liệt hưởng ứng.

Khoé môi của Vân Vy liền lộ ra nụ cười nhàn nhạt, cô chính là bởi vì nhìn thấy Thẩm Vị Hạ xuất hiện ở đây cho nên mới chủ động ra kế sách để hai chiếc vòng cổ thật giả này đụng nhau.

Cô chính là đang chờ người đưa ra đề nghị này.

Chỉ cần Thẩm Vị Hạ ra mặt, thật giả hiển nhiên sẽ phân biệt rõ ràng!

Giản Tri Phi thấy sự tình phát triển đến nước này, nếu như không kiểm tra, rõ ràng người mất thể diện nhất là mình. Cô chỉ có thể nói lời công đạo: “Được, vậy mời Thẩm Vị Hạ đến giám định một chút đi!”

Hoa Sa Sa thấy mọi người đều quan tâm đến việc này như vậy, lớn tiếng nói: “Sợi dây chuyền này là do mình đưa cho Tri Phi, Tri Phi thân thế bất phàm, mình không có khả năng lấy loại đồ giả đi lừa dối Tri Phi. Mời đại sư tới giám định một chút cũng tốt, cũng là trả lại sự trong sạch cho mình.”

Mọi người nghe thấy sợi dây chuyền này của Hoa Sa Sa đưa cho Giản Tri Phi, càng hiếu kì muốn xem kết quả.

Toàn bộ câu chuyện, Lục Chiến Đình không hề lên tiếng.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply