Ông Xã Hàng Tỷ Dâng Tận Cửa – Chương 25

Chương 25. Đập bể

Giản Tri Phi nói: “Cứ để Thẩm Vị Hạ thẩm định đi.”

Mọi người đều chờ đợi sự giám định chuyên nghiệp của Thẩm Vị Hạ.

Ai ngờ Thẩm Vị Hạ chỉ vừa ngồi xuống, chỉ là đơn giản nhìn lướt qua, liền nói: “Lấy cái rương của tôi tới đây.”

Giản Tri Phi đưa mắt liếc nhìn người hầu, người hầu lập tức mang chiếc rương của Thẩm Vị Hạ tới, đặt ngay tầm tay anh.

Mọi người mở to mắt nhìn, còn cho rằng Thẩm Vị Hạ sẽ đeo găng tay chuyên dụng, sau đó cầm hai sợi dây chuyền lên tinh tế quan sát cẩn thận.

Ai ngờ anh lập tức đã lấy búa ra!

Cây búa này chính là vật thành danh của Thẩm Vị Hạ, anh giơ búa lên, nhắm ngay vào một chiếc vòng cổ.

Thấy Thẩm Vị Hạ còn chưa phân rõ đâu là thật đâu là giả mà đã muốn đập, lập tức có người ngăn lại: “Thẩm tiên sinh, anh còn chưa bắt đầu nhìn đâu là thật đâu là giả mà…”

Thẩm Vị Hạ không hề dừng lại, một búa liền đập xuống, đem một trong hai sợi dây chuyền kim cương đập vỡ nát. Kim cương mặc dù độ cứng cao nhưng lại vô cùng giòn, một búa này giáng xuống, đừng nói tới hàng giả, coi như là hàng thật cũng thật sự bị đập nát.

Một búa này đập xuống, phát ra âm thanh rất lớn, đem toàn bộ hội trường đều chú ý tới. Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người, toàn bộ đều một mảnh an tĩnh.

Này… này, Thẩm Vị Hạ đến nhìn cũng chưa thèm nhìn kỹ đã đập bể một chiếc, nhỡ may đập sai rồi thì làm sao đây?

Kia vạn nhất nhỡ may cả hai cái đều là thật thì sao?

Mọi người đều như ngừng cả thở…

Hoa Sa Sa nhìn thấy chiếc vòng cổ bị đập kia là của mình, lập tức mặt mày xám như tro tàn: “Thẩm Vị Hạ, anh có biết sợi dây chuyền mà anh vừa đập đáng giá như thế nào không!? Kiểu dáng của nó là độc nhất vô nhị, viên kim cương cũng vô cùng quý báu…”

“Chiếc vòng này là của cô?” Thẩm Vị Hạ liếc mắt nhìn Hoa Sa Sa.

Hoa Sa Sa gấp gáp đến độ muốn nhảy dựng lên, cảm giác như vừa bị Thẩm Vị Hạ đốt rụi một rương đầy tiền trước mặt mình: “Đương nhiên là của tôi, anh phải bồi thường cho tôi!”

“Tôi vừa rồi đã nói, tôi chưa bao giờ nhìn được đồ giả, phàm là đồ giả, không thể thoát khỏi mắt tôi, phải trực tiếp đập hỏng.” Thẩm Vị Hạ chậm rãi đem cái búa thu lại.

“Đồ của tôi là thật, giá trị đến cả tỷ!” Hoa Sa Sa lớn tiếng nói.

Thẩm Vị Hạ nhàn nhạn nói: “Cô nói rằng thứ thạch anh nhân tạo này trị giá đến tiền tỷ sao? Đúng lúc tôi có cả một xe tải thạch anh nhân tạo, cô cứ dựa theo định giá của mình là tính toán với tôi xem sao.”

Thẩm Vị Hạ cầm chiếc vòng cổ vừa bị đập lên: “Sợi dây chuyền này dùng vàng ròng 99.99%, tỉ lệ mặc dù chỉ có một chút sai lệch nhỏ nhưng thủ công chế tác có quá nhiều tì vết, hạ phẩm!”

“Các móc nối khảm nạm trên thân vòng cũng không đủ hoàn chỉnh, hạ phẩm!”

“Viên đá ở chính giữa tỉ lệ cũng bị sai lệch 0.05 mm, hạ phẩm!”

Sắc mặt Hoa Sa Sa càng ngày càng trắng bệch: “Anh dựa vào cái gì mà nói kim cương của tôi là giả?”

“Thạch anh khoáng vật thiên nhiên độ sáng so với kim cương cao hơn, nếu cắt mài cẩn thận có thể xuất hiện ra những tia sáng chói mắt, so với kim cương thật thậm chí còn rực rỡ hơn, cho nên có thể lấy cái giả lừa thật. Nhưng về độ trong thì thạch anh và kim cương chênh lệch nhau quá lớn, không cần thiết bị, chỉ dùng mắt thường tôi cũng có thể phân biệt.” Thẩm Vị Hạ đem toàn bộ sợi dây thạch anh ném xuống đất. “Nếu không tin lời tôi, có thể mời những người khác giám định xem.”

Mọi người đối với lời nói của Thẩm Vị Hạ, không có gì là không tin, rất nhiều người nghị luận.

“Hoá ra sợi dây chuyền mà Giản Tri Phi mang lại là giả…”

“Đó không phải là của Hoa Sa Sa cho cô ấy mượn sao? Thật không ngờ lại chỉ là một hàng phỏng chế!”

Giản Tri Phi nghe thấy như vậy, trên mặt tối sầm không có chút ánh sáng hỏi: “Vậy còn chiếc kia?”

“Cái kia cũng chỉ là một chiếc vòng bình thường thôi.” Thẩm Vị Hả vẫn chưa quá mức để ý, hình như căn bản cũng nhìn không thuận mắt chiếc còn lại.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply