Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 339

Chương 339. Quan hệ đặc biệt

Vừa đến nơi, Thẩm Du Nhiên liền xuống xe, đột nhiên sực nhớ ra điều gì, cô liền quay lại hỏi: “Cuộc sống của Cố Tĩnh Trạch hình như rất nguy hiểm, Lâm Triệt ở cạnh anh ta thì sẽ không sao chứ?”

Trần Vũ Thịnh nhàn nhạt đáp: “Cuộc sống của người thừa kế Cố gia vốn dĩ rất nguy hiểm, bằng không thì cô cho rằng những vệ sĩ ở bên cạnh cậu ta chỉ là để trang trí sao?”

“Đúng vậy… bên cạnh anh ta nhiều vệ sĩ thật…”

Trước kia quả thật Thẩm Du Nhiên từng nghĩ những vệ sĩ đó là để trang trí, bởi vì cô làm sao nghĩ được một người như Cố Tĩnh Trạch có thể xảy ra chuyện gì mà cần nhiều người bảo vệ đến vậy. Cùng lắm đám vệ sĩ đó chỉ là để ngăn cản phóng viên hay truyền thông, hoặc là người qua đường muốn làm phiền chủ nhân của họ thôi, không ngờ hôm nay mới vỡ lẽ.

Trần Vũ Thịnh nói tiếp: “Trước kia không phải cậu ta chưa từng gặp nguy hiểm, chỉ là lần này sự cố xảy ra khá lớn khiến truyền thông phát hiện, đó là vì đại sứ M quốc đã chết, bom lại nổ rất lớn khiến nhiều vệ sĩ tử thương.”

Thẩm Du Nhiên kỳ quái hỏi: “Nói vậy nghĩa là Cố Tĩnh Trạch từng gặp chuyện tương tự?”

“Đúng vậy, đã từng bị ám sát bằng súng, tai nạn xe cộ, rất nhiều lần bị hạ thủ, dĩ nhiên đối phương chưa lần nào thành công. Đúng rồi, có một lần là do cô thiên kim Lục gia Lục Sơ Hạ kia cứu cậu ta, cho nên bây giờ Cố gia đối với Lục gia rất khách khí, Cố lão gia tử cũng rất yêu thích Lục Sơ Hạ.”

“Lục Sơ Hạ? A tôi hiểu rồi, là cái cô gái gì gì mà lần trước báo chí nói là có quan hệ tình cảm với Cố Tĩnh Trạch. Thật là, đàn ông chẳng có ai tốt, thế anh ta tính làm gì để báo ân, lấy thân báo đáp sao? Hừ, vậy thì lúc trước tại sao còn kết hôn với Lâm Triệt?” Thẩm Du Nhiên bực bội nói.

“Cô có bị ngốc không vậy, cái gì mà lấy thân báo đáp? Đó chỉ là suy đoán của truyền thông, gần đây Mạc Huệ Linh có vẻ đã chịu yên phận, chắc là đã bỏ cuộc, truyền thông không nắm được tấm hình nào của hai người họ nên đoán là Cố Tĩnh Trạch có người khác. Nhưng cũng phải nói lại, cô gái Lục Sơ Hạ kia rất giỏi giang lợi hại, bằng không sẽ không thể có được danh hiệu đệ nhất danh viện C quốc nhiều năm như vậy, cô ta rất được yêu thích ái mộ.”

“Hứ! Tôi thấy cô ta đâu có đẹp bằng Lâm Triệt, cái gì cũng không bằng Lâm Triệt, còn muốn so sánh với Lâm Triệt sao?” Thẩm Du Nhiên chun mũi tức giận nói.

“Gia thế so với Lâm Triệt tốt hơn, cô có thể không biết Lục gia, nhưng chắc chắn sẽ biết hệ thống mua sắm ATL chứ? Tất cả các thành phố lớn trong và ngoài nước đều có trung tâm mua sắm của hệ thống này, nó thuộc sở hữu của Lục gia.”

“…” Thẩm Du Nhiên bực tức nói: “Sau này tôi không đi cái trung tâm đó mua sắm nữa!”

“Nhà bọn họ cũng không thiếu một người khách giống như cô.”

Thẩm Du Nhiên nghe xong càng tức thêm, lè lưỡi ra nói: “Quạ đen ở đâu cũng như nhau, đàn ông không ai tốt hết!”

Nói xong cô liền ra khỏi xe, bỏ chạy vào nhà.

Thẩm Du Nhiên vừa bước vào nhà thì Thẩm Du Lâm liền vọt đến, nói: “Chị hai, em đã điều tra rồi, người kia là cấp trên của chị, tên Trần Vũ Thịnh đúng không?”

“Đúng, thì sao?” Thẩm Du Nhiên trả lời.

“Không sao cả, mà chị hiểu hay không hiểu vậy? Năm đó lúc anh ta đi du học là người ưu tú nhất trong các bác sĩ được tài trợ học bổng. Nghe nói nhà anh ta rất giàu, cả nhà đều định cư bên Texas ở Hoa Kỳ, chị xem nè xem nè, ở đây là tin tức về gia đình anh ta đó, thậm chí họ còn có cả một căn nhà bự như lâu đài bên đó luôn!” Thẩm Du Lam vừa nói vừa chỉ vào một tấm hình trong di động.

Thẩm Du Nhiên khó hiểu nói: “Rốt cuộc em muốn nói gì?”

“Chị hai à, người đàn ông như vậy mà chị còn không chịu nắm lấy, sau này làm sao gặp được ai như anh ta nữa?”

“Này, em tỉnh táo lại dùm đi.” Thẩm Du Nhiên vô ngữ nói: “Chị có gì đặc biệt mà khiến người ta rung động chứ?”

“Nói cũng đúng…” Thẩm Du Lam nhìn nhìn một chút, bỗng nhiên nghĩ ra gì đó rồi nói: “Nhưng vậy thì chị có thể giới thiệu em cho cấp trên của chị đi. Chị không có gì đặc biệt, nhưng em thì có nha! Từ nhỏ em đã xinh hơn chị, tài nghệ cũng nhiều hơn chị, được nhiều người thích hơn chị nữa!”

“Em nên từ bỏ ý định này đi, anh ta không có khả năng để ý đến em đâu. Hơn nữa, anh ta cũng không phải kiểu người dễ quyến rũ như em nghĩ.” Thẩm Du Nhiên khẽ lắc đầu, mở cửa bước vào phòng.

Thẩm Du Lam tức giận chạy đi kể lể với mẹ Thẩm: “Mẹ, mẹ coi kìa! Du Nhiên đó, chị ấy không phải chỉ là kẻ làm công cho người ta thôi sao, vậy mà giờ lại bắt đầu coi thường con! Hừ!”

“Thôi được rồi, để lát nữa mẹ nói chuyện với chị hai của con, con vào nhà thay đồ trước đi. Nhìn coi con mặc cái gì kia, quần áo gì mà rách rưới tùm lum…” Mẹ Thẩm trả lời.

“Cái này gọi là thời trang đó, mẹ chẳng biết gì cả!” Thẩm Du Lam hục hặc bước vào.

Thẩm Du Nhiên đã hứa mời cơm Trần Vũ Thịnh thì hiển nhiên không có đường nuốt lời. Nhìn Trần Vũ Thịnh dẫn mình đến một nhà hàng sang trọng mà trong lòng cô thầm thương xót cho túi tiền của mình.

Khi món ăn được bày ra bàn, Trần Vũ Thịnh ngước mắt lên thấy vẻ mặt bồn chồn của Thẩm Du Nhiên thì không khỏi cười cười: “Sao, mời tôi ăn cơm thì có vẻ không vui?”

“Vui, vui! Sao lại không vui…” Thẩm Du Nhiên nhanh nhẩu đáp.

“Vậy vẻ mặt của cô là thế nào?”

“Tôi… đồ ăn ngon quá nên mặt tôi vậy đó…” Thẩm Du Nhiên bí quá liền nói bừa.

Trần Vũ Thịnh vô ngữ cười cười.

Đột nhiên lúc này có một giọng nói vang lên: “Chị hai, sao chị lại ở đây?”

Giây tiếp theo đã thấy Thẩm Du Lam chạy vọt vào, nhưng lại không nhìn đến Thẩm Du Nhiên mà ngược lại hai mắt đều dán chặt lên Trần Vũ Thịnh đang ngồi đối diện. Ánh mắt Thẩm Du Lam nhìn Trần Vũ Thịnh không khác gì sói nhìn thỏ non, thiếu điều muốn chảy nước miếng.

Thẩm Du Nhiên lập tức đứng lên: “Du Lam, sao em lại đến đây?”

“Em… em đến ăn cơm mà!”

“Thôi đi, ở đây đắt như vậy, em trả nổi sao?”

“Sao chứ, sao em lại không trả nổi? Không lẽ cả tháng tiền tiêu vặt của em mà không trả được bữa cơm này?” Thẩm Du Lam trả treo xong thì quay sang nhìn Trần Vũ Thịnh, cười cười nói: “Bác sĩ Trần, sao anh lại ăn cơm ở đây với chị của em vậy?”

Thẩm Du Nhiên nhìn bộ dáng ngoan hiền của Thẩm Du Lam mà chán nản lắc đầu, cô thừa biết đứa em gái này theo dõi cô đến đây.

Trần Vũ Thịnh trả lời đơn giản: “Tôi và chị của em có quen biết, cùng ăn cơm thì có gì không ổn?”

“Hả, hai người quen biết… chẳng lẽ hai người có quan hệ gì đặc biệt?” Thẩm Du Lam hiển nhiên sẽ không tin giữa hai người họ có quan hệ gì đặc biệt, nhưng nghe câu này thì vẫn cảnh giác hỏi lại.

Bất quá, Trần Vũ Thịnh chỉ lạnh lùng đáp: “Nếu có hay không thì vẫn là chuyện riêng giữa tôi và chị của em.”

Thẩm Du Lam bị nói vậy thì lúng túng, nhất thời không biết đối đáp thế nào nên cứ đứng ngây người tại chỗ: “Cái… cái gì gọi là chuyện riêng giữa hai người? Bạn trai của chị em là chuyện của cả gia đình em mà, nếu anh và chị của em có quan hệ gì đặc biệt thì phải nói, bởi vì muốn quen với chị ấy thì phải vượt qua cửa ải của em mới được.”

“Nếu nói vậy thì…” Trần Vũ Thịnh vừa nói lấp lửng nửa câu, vừa nhìn về phía Thẩm Du Nhiên.

Toàn thân Thẩm Du Nhiên theo phản xạ liền co rút lại, cô cảm thấy ánh mắt của anh có gì đó khác lạ.

“Quan hệ của tôi và chị của em đúng là hơi đặc biệt.” Trần Vũ Thịnh cười cười nói.

“Cái gì!?” Thẩm Du Lam kêu lên rồi không cam lòng trừng mắt nhìn Thẩm Du Nhiên.

Bà chị hai này dám nói dối sao? Còn bảo là không có gì với Trần Vũ Thịnh?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply