Chương 344. Hình ảnh phòng the của tổng thống

Dứt lời, Lục Sơ Hạ dẫm từng bước trên đôi giày cao gót bước ra ngoài.

Ở trong suy nghĩ của cô ta, Cố Tĩnh Trạch hoàn toàn không có khả năng yêu một người như Lâm Triệt, bởi vì Lâm Triệt đều thua kém cô ta về mọi mặt, ánh mắt Cố Tĩnh Trạch sao có thể kém cỏi như vậy?

Bất quá, hiện tại cô ta phải nghĩ cách để Cố Tĩnh Trạch chán ghét Lâm Triệt mới được!

Lâm Triệt nhìn thấy người đã rời khỏi rồi, người hầu cũng đã đem phần ăn mới vào phòng, cô mới ngồi xuống một bên và nói: “Xem ra Lục tiểu thư và anh rất thân thiết thì phải?”

Cố Tĩnh Trạch nói: “Cô ấy chỉ là một cô nhóc thôi, em không cần để tâm.”

“Nhưng, quyền thế của Lục gia hình như rất lớn?”

“Vậy thì liên quan gì đến cô ấy?” Cố Tĩnh Trạch hỏi.

Lâm Triệt nói tiếp: “Em chỉ cảm thấy, có phải em dở lắm không? Gia đình thì phức tạp, thân thế cũng xoàng xĩnh, tay chân thì vụng về, cái gì cũng tệ, cả anh cũng nói em không thông minh, em…”

Cố Tĩnh Trạch nhíu mày, ánh mắt thoáng lạnh lẽo: “Là ai nói gì với em?”

“Hả? Không có, em chỉ nghĩ vậy thôi, không phải cả anh cũng chê em hoài đó thôi?”

Đương nhiên Cố Tĩnh Trạch có thể nói cô như vậy, nhưng nếu người khác dám nói một câu nào không tốt về cô… anh nhất định cho kẻ đó bị trục xuất khỏi C quốc, cả đời đều không được quay lại.

Thần sắc Cố Tĩnh Trạch có vẻ hoà hoãn đôi chút, anh nhìn Lâm Triệt: “Em và anh đúng là rất khác biệt, em dở rất nhiều thứ.”

Lâm Triệt: “…”

Cố Tĩnh Trạch nói tiếp: “Nhưng nếu em thật sự tệ thì cũng không có được thành tựu ngày hôm nay, cũng không thể khiến mẹ anh, ông nội và toàn bộ người trong nhà thích em được, càng không thể khiến cho người hầu thừa nhận vị trí Cố thiếu phu nhân của em. Cho nên, em không tệ chút nào đâu.”

Ánh mắt Lâm Triệt sáng lên: “Thật không? Vậy anh thấy… em có ưu điểm gì?”

Cố Tĩnh Trạch nhìn nhìn ngực của Lâm Triệt: “Em có hai ưu điểm rất lớn.”

“A, vậy sao? Là gì?” Lâm Triệt thật sự không biết mình có ưu điểm gì, cô tròn mắt nhìn anh, lại thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào người mình, cô ngây ngẩn trong chốc lát, nếu theo hướng nhìn của anh thì…

“Cố Tĩnh Trạch!” Lâm Triệt đỏ mặt gắt lên.

“Ừ, khá lớn thật, rất đẹp nữa.” Cố Tĩnh Trạch hơi hơi mỉm cười.

Lâm Triệt tức giận chống nạnh, trừng mắt nhìn anh.

Cố Tĩnh Trạch khẽ cười, lấy tay xoa xoa đầu cô: “Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, em có thể được anh chú ý, trở thành người phụ nữ của anh, đó đã là ưu điểm rồi.”

“…” Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh: “Sao em cứ cảm giác như anh đang khoe khoang về mình ấy?”

“Ánh mắt của anh thật sự không tệ đâu, cho nên em cứ yên tâm, em nhất định là có ưu điểm hơn người thì mới được anh chú ý. Chỉ số thông minh của em hơi bị kém, lễ giáo cũng không có, lại hậu đậu vụng về, nhưng đó chỉ là anh đánh giá theo tiêu chuẩn của anh, còn đối với người bình thường thì em chắc chắn là ưu tú hơn họ. Và, bởi vì em là người phụ nữ của Cố Tĩnh Trạch, chỉ riêng điểm này thì em đã vượt trội hơn bất kỳ người phụ nữ nào ở C quốc!”

Lâm Triệt thoáng sững sờ giây lát, cô yên lặng nhìn Cố Tĩnh Trạch mà cảm giác thoả mãn trong lòng, bởi vì anh nói cô là người phụ nữ của anh… Lời nói bá đạo này khiến lòng người dường như cảm nhận được một lời hứa trung trinh.

Đặc biệt thời điểm anh nói ra lời này, bộ dáng vô cùng gợi cảm mê người.

Chưa dùng xong bữa cơm thì Cố Tĩnh Minh bỗng nhiên đến thăm.

Lâm Triệt vội vàng rời khỏi phòng, để lại không gian riêng cho hai anh em họ. Cô cảm thấy Cố Tĩnh Trạch thật đúng là vất vả, cả việc tĩnh dưỡng ở phòng bệnh mà cũng không yên, khó mà có được thời gian nhàn rỗi.

Cố Tĩnh Minh đi cùng các vệ sĩ ở phủ tổng thống tới, các vệ sĩ đều đứng canh gác nghiêm ngặt bên ngoài phòng bệnh. Lâm Triệt vừa ra khỏi phòng thì được vệ sĩ của Cố Tĩnh Trạch che chở, đưa cô đến nơi khác bên trong viện điều dưỡng để nghỉ ngơi.

Nhìn thấy các vệ sĩ cung kính săn sóc mình như vậy, Lâm Triệt thấy rất cảm động, cô nhớ lại lời nói của Cố Tĩnh Trạch, thấy mọi người đều đối xử với mình rất tốt, điều này có nghĩa cô là người không tệ chút nào, hoàn toàn không giống như lời Lục Sơ Hạ đã nói.

Bên trong phòng bệnh.

Cố Tĩnh Minh lên tiếng: “Tin tức của anh và Du Mẫn Mẫn đã bị công khai.”

“Anh nói cái gì?” Cố Tĩnh Trạch kinh ngạc.

Cố Tĩnh Minh cầm một tờ báo đưa đến trước mặt Cố Tĩnh Trạch: “Có lẽ chúng nhân dịp náo động nên đã công bố tin tức này, có vẻ như người đứng sau hai chuyện này đều là cùng một người. Tóm lại, hình ảnh của anh và người phụ nữ kia… e là không giấu diếm được.”

Cố Tĩnh Trạch nhìn tin tức trên tờ báo, lập tức nhớ ra, chuyện đã qua lâu như vậy nhưng bây giờ vẫn bị khui ra, nghĩa là kẻ địch đã âm mưu tính toán rất lâu. Người phụ nữ trong hình rất mờ nhạt không nhìn rõ là ai, nhưng người đàn ông thì hoàn toàn có thể nhận ra, chính là Cố Tĩnh Minh, hai thân thể ở trên giường cạnh nhau…

Mọi thứ quá mức rõ ràng!

Cố Tĩnh Trạch hỏi: “Anh đã chặn lại tin này chưa?”

“Chỉ có thể ngăn chặn tạm thời, nhưng không lâu nữa sẽ bị bùng nổ.” Ánh mắt Cố Tĩnh Minh thâm trầm.

Cố Tĩnh Trạch cười cười, tựa lưng vào gối: “Không thì cứ nói đó là vị hôn thê của anh, vậy là được, không phải sao?”

“Tĩnh Trạch!”

“Được, không đùa với anh nữa. Nên gọi bí thư của anh lại đây để chúng ta bàn bạc đối sách. Hiện tại có người cố ý đối đầu với Cố gia thì chúng ta không thể mất cảnh giác được.”

Ở đài truyền hình, Du Mẫn Mẫn đang chuẩn bị kết thúc công việc.

Do Lâm Triệt nghỉ phép không đóng phim, nên cảnh quay của các diễn viên khác sẽ được tiến hành trước, mặc dù vậy thì Du Mẫn Mẫn vẫn phải thường xuyên lui tới để xem tiến độ của đoàn phim.

Tống Thư Hải vẫn khá ngoan ngoãn, không gây điều tiếng gì, tuy cô ta cảm thấy kỳ quái vì việc Lâm Triệt đột ngột nghỉ phép nhưng cũng không nói gì.

Mà dường như vì sự cố xảy ra cho Cố Tĩnh Trạch nên cũng không thấy Cố Tĩnh Dư xuất hiện, có vẻ như tạm thời Cố Tĩnh Dư cũng bỏ mặc việc của đoàn phim qua một bên.

Du Mẫn Mẫn và Dương Lăng Hân đang thu dọn đồ chuẩn bị ra về thì đột nhiên nghe một diễn viên thốt lên: “Ôi trời ơi, có hình phòng the của tổng thống đây này!”

Toàn thân Du Mẫn Mẫn lập tức cứng đờ!

Dương Lăng Hân nghe vậy thì hóng chuyện: “Không phải chứ, sao tổng thống lại có hình ảnh phòng the được?”

Du Mẫn Mẫn theo bản năng vẫn chạy qua để nhìn, lúc hình ảnh kia đập vào mắt cô thì cô sững người, chết đứng tại chỗ… Người trong hình chính là cô, sao cô lại có thể không biết?

Bỗng dưng lúc này…

“Cô là Du Mẫn Mẫn tiểu thư đúng không?” Một thanh âm trịnh trọng vang lên từ đỉnh đầu.

Cô ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy vài người đàn ông cao to đứng trước mặt mình, ai nấy đều mặc âu phục và đi giày da màu đen, những người này trông hơi quen mắt.

“Các người là…” Du Mẫn Mẫn ngập ngừng.

“Có vài việc cần Du tiểu thư trợ giúp, mời Du tiểu thư đi cùng chúng tôi.”

Du Mẫn Mẫn không ngờ chuyện đã qua lâu như vậy mà bây giờ lại bị công khai hình ảnh ra ngoài… Lần đó quả thật chỉ là ngoài ý muốn, lại khiến cô bị liên luỵ xoáy vào vòng tròn chính trị lẩn quẩn này, phải tiếp xúc với những người mình chưa từng tưởng tượng đến…

Ngày hôm đó nếu không vì Lâm Triệt thì cô cũng không đến cái khách sạn kia.

Nhưng, mặc kệ nguyên nhân gì cũng được, hiện tại cô chỉ có thể đi theo những người này…

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply