Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 345

Chương 345. Một công đôi việc

Dương Lăng Hân ở bên cạnh hơi kỳ quái hỏi: “Chị Mẫn Mẫn, chuyện này…”

“Không sao đâu, chị đi một chuyến thôi, có lẽ là việc nhà chị.” Du Mẫn Mẫn đưa các văn kiện tư liệu giao lại cho Dương Lăng Hân: “Đây là tài liệu của Lâm Triệt, em mang về đi, ngày mai đến công ty đưa lại cho chị.”

“Được.” Dương Lăng Hân nhìn đám người trong âu phục đen kia mà cảm thấy khó hiểu, mấy người này dường như rất có quyền thế, trông không giống người ở công ty. Bất quá thì Dương Lăng Hân chỉ yên lặng nhìn Du Mẫn Mẫn mà không dám nói gì, kiêng kỵ nhìn theo đám người đó đưa Du Mẫn Mẫn rời khỏi phim trường.

Tại phủ tổng thống.

Đây là lần đầu Du Mẫn Mẫn đến nơi này, trước đây cô thường thấy trên tivi chiếu nơi này mỗi khi đến dịp mở cửa cho dân chúng vào tham quan, nhưng lúc đó trong tivi lại không thấy các vệ sĩ an ninh canh gác nghiêm mật thế này. Khi cô vừa bước vào thì phải đi qua rất nhiều cửa ải kiểm soát, cả túi xách cũng bị lấy đi, khiến cô cảm giác mình trơ trọi cô độc.

Chốc lát sau, Cố Tĩnh Minh bước vào, tuỳ ý đem đồ vật giao cho trợ lý, anh tiến đến nhìn thoáng qua Du Mẫn Mẫn, ánh mắt có vẻ gì đó chán ghét, sau đó đem tư liệu ném tới trước mặt cô.

Du Mẫn Mẫn sửng sốt, cô nghi hoặc cầm lấy xấp tư liệu lên xem thì sắc mặt trở nên trắng bệch!

Cố Tĩnh Minh nhàn nhạt nói: “Hiện tại giải pháp duy nhất tôi có thể nghĩ đến là công bố với bên ngoài đây là ảnh chụp của tôi và vị hôn thê, mặc dù bị chụp lén nhưng là cuộc sống riêng tư bình thường, không liên quan đến chính trị và bất kỳ ai khác.”

Du Mẫn Mẫn sững người: “Nhưng trên hình trông tôi rất mờ nhạt, chắc là sẽ không sao?”

“Không loại trừ khả năng bọn chúng còn những tấm ảnh rõ hơn, vậy nên cô bắt buộc phải hỗ trợ theo yêu cầu của phủ tổng thống.”

“Cái gì?” Du Mẫn Mẫn trừng mắt nhìn anh: “Ý anh là gì?”

“Từ thời điểm này trở đi, thì cô, chính là vị hôn thê của tôi.”

“…” Du Mẫn Mẫn ngây người, cô sao có thể trở thành vị hôn thê của tổng thống chứ: “Nhưng mà…”

“Không có nhưng, chuyện này vốn dĩ do cô gây ra, giờ cô cũng cần phải chịu trách nhiệm, đây là kết quả. Tôi gọi cô đến không phải để thương lượng, mà là để thông báo. Sau này cô là vị hôn thê của tôi, tuy tạm thời sẽ không công khai việc này, nhưng, cô luôn luôn phải ở trong tinh thần chuẩn bị, lỡ như có một ngày cần phải công khai, hoặc nếu quan hệ của tôi và cô phải tiến thêm một bước thì tôi sẽ thông báo sau.”

“Cái gì!?” Du Mẫn Mẫn kinh hãi nhìn Cố Tĩnh Minh: “Anh muốn tôi phải phối hợp diễn kịch với anh? Dựa vào cái gì chứ?”

Cố Tĩnh Minh từng bước đến gần Du Mẫn Mẫn, nhìn chằm chằm vào gương mặt của Du Mẫn Mẫn mà lãnh đạm nói: “Nếu không thì cô, và cả người nhà của cô sẽ bị nhốt vào ngục, bởi vì tất cả các người đều bị tình nghi là gián điệp phá hoại an toàn thông tin quốc gia.”

“Anh… anh lạm quyền!”

“Nếu cô muốn nói vậy thì cũng không sai.”

“Anh…!”

“Được rồi, tôi nể tình cô là người đại diện của Lâm Triệt nên mới không xử lý cô. Nếu không thì cô nghĩ mình có tư cách đứng đây nói chuyện với tôi?”

Du Mẫn Mẫn thật sự tức giận đến mức không kiềm chế được: “Tôi thì lại nghĩ, hiện tại anh không xử lý tôi, nhất định là vì anh còn cần đến tôi giúp đỡ, đó là lý do tôi có tư cách đứng đây!”

Ánh mắt Cố Tĩnh Minh khẽ nhíu lại, đôi mắt hơi toát ra sát khí, anh nhìn người phụ nữ to gan trước mặt, dường như muốn đem cô tống vào ngục thật sự vậy.

Nhưng, Du Mẫn Mẫn lại không thèm để tâm sợ hãi.

Sống hay chết đều đã bước chân lên thuyền, sớm muộn cũng có ngày phải chết thôi, chưa biết chừng khi bị lợi dụng xong thì sẽ bị vứt bỏ sang một bên, hoặc có khi trước đó cô đã bị cuốn vào những mối quan hệ phức tạp trong vòng chính trị mà bị ám sát.

Hiện tại không còn đường để lựa chọn, vậy việc gì cô phải sợ hãi?

Du Mẫn Mẫn nói: “Còn yêu cầu gì nữa thì anh nói một lần luôn đi, không cần vòng vo nhiều lời. Dù sao chỉ là diễn kịch, tôi tất nhiên không thể đọ lại được với chính khách hay quyền lực của tổng thống, cho nên tôi cũng không muốn làm trò gì. Anh muốn gì cứ nói thẳng, không cần phí sức quanh co lòng vòng.”

Cố Tĩnh Minh nhìn cô thật sâu một cái: “Tốt nhất là cô nên ý thức rõ như vậy.”

“Bằng không thì sao? Thế lực của anh lớn như vậy, tôi còn có thể nghĩ gì?” Du Mẫn Mẫn đáp lại.

Cố Tĩnh Minh nhàn nhạt nhìn cô, một lúc sau đó mới lên tiếng: “Được, tốt nhất là cô nhớ lấy lời hôm nay cô đã nói. Tôi cũng không có gì gạt cô, từ giờ trở đi thì cô là vị hôn thê của tôi, không cần cô phải thay đổi điều gì trong cuộc sống của mình, cứ an phận là được. Chỉ cần nhớ rõ, đừng mơ tưởng chạy trốn, nếu không cô sẽ hối hận.”

“Yên tâm, tôi sẽ không chạy trốn.”

Quả thật Cố Tĩnh Minh không cần Du Mẫn Mẫn phải làm điều gì khác, bởi vì đúng như lời Cố Tĩnh Trạch đã nói, có một vị hôn thê xuất thân bình dân sẽ rất có lợi cho hình tượng tổng thống của anh. Hơn nữa, vốn dĩ dư luận vẫn đang xôn xao việc anh bị gia đình ép hôn, lúc này để Du Mẫn Mẫn trở thành vị hôn thê của anh thì có thể một công đôi việc, giải quyết rất nhiều vấn đề. Kẻ địch ở trong tối, anh lại ở ngoài sáng, khó mà biết bọn chúng còn nắm được gì trong tay.

Cố Tĩnh Minh nói: “Đi thôi, tôi đưa cô trở về.”

“Không cần, tôi tự mình về được.” Du Mẫn Mẫn bước ra ngoài, từ chối.

Cố Tĩnh Minh vẫn tiến tới: “Cũng là thuận tiện quan sát gia đình cô.”

Du Mẫn Mẫn hơi dừng chân, ngẩng đầu mà hoài nghi nhìn anh.

“Đi thôi.” Anh chốt lời.

Du Mẫn Mẫn nhìn bóng dáng Cố Tĩnh Minh sải bước ra ngoài, cô không biết làm gì khác ngoài việc đi theo anh.

Ngồi trên xe công vụ của phủ tổng thống, Du Mẫn Mẫn yên lặng nhìn ra bên ngoài, cảm giác vị tổng thống được vạn người kính ngưỡng đang ngồi ngay bên cạnh, chỉ cách cô chừng mười mấy centimet thì cô âm thầm thở dài một tiếng. Mọi thứ xảy ra thật sự ngoài ý muốn, cô chỉ có thể tự hỏi mình nên làm gì bây giờ.

Gia cảnh của Du Mẫn Mẫn không được tốt, mặc kệ cho cô nỗ lực kiếm tiền tích cóp bao nhiêu thì đều bị người cha thích bài bạc tiêu xài đem đi gán nợ. Hiện tại tài sản giá trị trong nhà cũng không còn gì, cô còn phải chăm lo cho một cậu em trai đang đi học.

Cố Tĩnh Minh nhìn đường xá bên ngoài, xe đang rẽ vào một hẻm nhỏ, mặt đường hơi gồ ghề, vị trí khu phố này ở trong thành phố B có vẻ không được tiện nghi. Anh đưa mắt nhìn ra bên ngoài, người của phủ tổng thống trong những chiếc xe đi theo sau đã chuẩn bị sẵn máy quay và ghi hình, chính là vì để đăng báo ngày mai đưa tin về việc anh đưa vị hôn thê về nhà.

Hiển nhiên Du Mẫn Mẫn hoàn toàn không hay biết.

Anh nhìn người phụ nữ ngồi bên cạnh, người không có ý định kết hôn với anh, lúc này trông cô lại rất giống một vị hôn thê thật sự.

Không lâu sau thì xe đã tới nơi, Du Mẫn Mẫn quay sang lịch sự nói: “Cảm ơn đã đưa tôi về.” Cô nhận ra ánh mắt của anh đang liếc nhìn khắp nơi thì nhẹ nhàng nói: “Thế nào, ngài tổng thống chắc là chưa từng tới nơi tồi tàn như vậy? Nếu tổng thống đã hối hận vì lời đề nghị của mình thì nhớ phải nói cho tôi biết trước tiên.”

Cố Tĩnh Minh liếc mắt nhìn ra con hẻm nhỏ, không nói gì.

Du Mẫn Mẫn cũng không mất thời gian nói nhiều, cô bước ra ngoài và đóng cửa xe lại, quay đầu nhìn đã thấy đội ngũ vệ sĩ của tổng thống đang ở ngay đó.

“Chị hai!”

Du Mẫn Mẫn nghe tiếng gọi, xoay người đã thấy một cậu bé tầm mười mấy tuổi chạy đến, cô dịu dàng mỉm cười: “Em mới đi học về sao?”

“Đúng vậy, chị hai. Hôm nay thầy dạy bù nên về trễ một chút. Chị hai, mấy người đó là ai vậy?” Gương mặt em trai của cô non nớt, nhìn đoàn xe và vệ sĩ ở phía sau mà khó hiểu hỏi.

Du Mẫn Mẫn nhìn đoàn xe chậm rãi rời khỏi, nói: “À, không có gì đâu, họ chỉ cho chị quá giang về nhà thôi.”

“Vậy sao? Nhìn họ thật là ngầu quá đi!”

Du Mẫn Mẫn cười khẽ, cô quàng vai em trai mình: “Đi, chúng ta vào nhà thôi.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply