Chương 350. Phải bảo vệ để dành cho anh

Lâm Triệt thật sự không muốn đi coi ngựa với Lục Sơ Hạ, nhưng cô ta lại quá nhiệt tình lôi kéo trước mặt bao nhiêu người, làm Lâm Triệt không biết nên nói từ chối như thế nào.

Vài người thấy Lục Sơ Hạ kéo tay Lâm Triệt đi, còn hâm mộ nói theo: “Sơ Hạ tiểu thư là cao thủ cưỡi ngựa, có Sơ Hạ tiểu thư giúp cô chọn ngựa thì nhất định không tệ!”

Rơi vào tình thế như vậy, nếu Lâm Triệt từ chối trước mặt mọi người thì chính là cố tình làm xấu mặt Lục Sơ Hạ. Nhưng, Lâm Triệt căn bản là không muốn đi…

Trong lúc này, bỗng nhiên Cố Tĩnh Trạch từ phía sau tiến đến, kéo Lâm Triệt lại bên cạnh anh, nhìn Lục Sơ Hạ và nói: “Không cần, tôi sẽ chọn ngựa cho cô ấy.”

Ánh mắt Lục Sơ Hạ loé lên: “Sao vậy, anh không tin em sao?”

“Đúng vậy.” Cố Tĩnh Trạch trả lời thẳng thắn, sau đó nắm tay Lâm Triệt đi ra ngoài.

Một màn này khiến tất cả đều trố mắt kinh ngạc vì sự bá đạo của Cố Tĩnh Trạch, thật là chẳng chừa chút sĩ diện nào cho Lục Sơ Hạ. Bất quá, Lục Sơ Hạ không thể làm gì được, cô ta chỉ có thể nghẹn uất không nói thành lời, đứng trơ mắt nhìn Cố Tĩnh Trạch dẫn Lâm Triệt đi.

Lục Bắc Thần bước đến, nói với Lục Sơ Hạ: “Được rồi, tính cách anh ta là như vậy, em còn muốn thế nào?”

Người ở phía sau nghe vậy thì bàn tán, Cố Tĩnh Trạch đúng là Cố Tĩnh Trạch, luôn thẳng thắn đến mức tàn nhẫn, lần này quả thật như vả mặt Lục Sơ Hạ. Nhưng, Lục gia cũng chẳng thể làm gì được.

Có người nhịn không được đến gần an ủi, nói: “Sơ Hạ tiểu thư, thôi bỏ đi, chúng ta hãy qua bên kia chọn ngựa nào.”

Lục Sơ Hạ bị cự tuyệt thẳng thừng, một câu cũng không nói được, chỉ có thể đứng sững sờ nhìn Cố Tĩnh Trạch bỏ đi. Cô ta muốn nổi giận, nhưng có nổi giận cũng bằng thừa, bởi vì quả thật Lục gia không có cách gì khống chế Cố Tĩnh Trạch được.

Lâm Triệt bị Cố Tĩnh Trạch nắm tay dẫn đi, cô âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhìn đàn ngựa trước mặt thì lại quay sang nói với Cố Tĩnh Trạch: “Em không biết cưỡi ngựa, làm sao bây giờ? Em…”

“Không sao, anh sẽ cưỡi với em, bên kia có một con ngựa là do anh nuôi ở trang trại này, nó có thể chịu được trọng lượng của cả hai chúng ta.”

“Whoaaa, thật không? Vậy thì hay quá, hì hì, em chỉ sợ mình không biết cưỡi ngựa thì sẽ xấu hổ lắm.”

“Biết em ngốc, nên sao anh có thể làm em mất mặt được.” Anh lấy tay nhéo nhéo đầu mũi của cô, nắm tay kéo cô đi chọn ngựa.

Người ở xa xa nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt cùng cưỡi một con ngựa đi dạo thì không khỏi cảm thán, ai nấy cũng ái mộ nhìn hai người tình tứ bên nhau, chỉ là họ vẫn cảm thấy Cố Tĩnh Trạch thật là lạnh nhạt.

Nhưng mọi người đã sớm biết tính cách của Cố Tĩnh Trạch, muốn nói chuyện với anh một câu quả thật khó như lên trời, dần dần cũng đã quen. Chính vì vậy nên mọi người càng ghen tỵ hơn với Lâm Triệt, hai người họ lại có thể vừa cưỡi ngựa vừa cười nói không chút kiêng dè. Thật không hiểu nổi, cô gái này rốt cuộc có năng lực gì lại khiến Cố Tĩnh Trạch có thể cởi mở tươi cười như vậy, nhìn anh lúc này vô cùng ôn nhu dịu dàng.

Lục Sơ Hạ ở phía sau nhìn thấy, trong lòng càng chua xót khó chịu, cô ta dẹp luôn việc cưỡi ngựa mà đi vào bên trong.

Cố Tĩnh Trạch không cưỡi ngựa với Lâm Triệt quá lâu, anh lo lắng việc cưỡi ngựa sẽ ảnh hưởng không tốt đến vết thương của Lâm Triệt, nên chỉ lát sau đã để cô xuống ngựa tìm nơi nghỉ ngơi.

“Không sao đâu, em còn muốn cưỡi thêm chút nữa.” Lâm Triệt nũng nịu đòi.

“Không được, em vừa khâu lại chưa bao lâu, như vậy không tốt.” Anh nói.

Lâm Triệt vô ngữ nhìn anh: “Nhưng cũng đã khá lâu rồi mà.”

“Anh nói không được là không được, đó là nơi để anh dùng… em phải bảo vệ thật tốt để dành cho anh.” Cố Tĩnh Trạch cúi thấp người, nói nhỏ bên tai cô.

“Anh biến đi!” Cô xấu hổ dùng khuỷu tay chọc vào hông anh một chút.

Hai người cười cười, cùng nhau xuống ngựa, hoàn toàn không để ý tới ánh mắt của mọi người ở gần đó. Đối với họ mà nói, trên đời này lại có người dám đánh Cố Tĩnh Trạch sao? Thật là đáng khiếp sợ!

Nhưng cũng dễ dàng nhận ra Cố Tĩnh Trạch không hề có chút tức giận, ngược lại còn có vẻ như rất hưởng thụ vui vẻ, vậy nên bọn họ càng sợ chết khiếp.

Lục Bắc Thần nói Cố Tĩnh Nghiên có chuẩn bị trà bánh, nên mọi người liền đi vào trong. Lâm Triệt thấy hơi nhàm chán nên nhìn Cố Tĩnh Trạch mỉm cười như lời xin phép, sau đó cô chạy ra ngoài đi dạo một mình.

Phía bên ngoài không khí rất tươi mát trong lành, từ xa xa có thể nhìn thấy dãy núi, đã lâu không ra khỏi nhà, giờ lại có dịp phơi nắng nên khiến tâm tình Lâm Triệt rất thoải mái.

Bỗng nhiên lúc này nghe được tiếng nói chuyện.

“Chút việc như vậy cũng ngu ngốc làm không xong, cả con ngựa cũng vậy, không biết nghe lời, đi húc người cũng không làm được!”

Là Lục Sơ Hạ!?

Lâm Triệt tiến đến gần, nhìn thấy Lục Sơ Hạ đang hung dữ quát nạt một người hầu.

Người hầu vội nói: “Tiểu thư, tôi đã cố gắng rồi, nhưng do Cố nhị thiếu đứng gần cô ấy quá, tôi không có cách nào để con ngựa chạy đúng hướng được.”

“Vậy thì cứ để nó chạy thẳng, sợ cái gì?”

“Tôi chỉ sợ nếu con ngựa húc phải Cố nhị thiếu, vậy Lục gia làm sao gánh nổi?”

Lục Sơ Hạ nổi nóng nạt nộ: “Vốn dĩ không thể đụng đến Cố Tĩnh Trạch được! Cố Tĩnh Trạch là ai cơ chứ, có thể dễ dàng bị con ngựa tấn công sao, nhất định anh ấy có thể tránh kịp. Nhưng giờ thì xem đi, hay ho rồi, chỉ thiếu chút nữa đã thành công, đứa con gái hạ tiện kia xém chút đã bị dẫm chết!”

Lâm Triệt cảm thấy toàn thân căng cứng lại, bọn họ đang nói về con ngựa vừa rồi sao?

Đột nhiên cô không cẩn thận dẫm phải cành cây dưới đất, phát ra âm thanh.

Lục Sơ Hạ lập tức quay đầu lại, tức thì nhìn thấy Lâm Triệt.

Lâm Triệt hoảng hốt, vội quay đầu bỏ đi ra hướng bên ngoài.

Ánh mắt Lục Sơ Hạ loé lên, ra lệnh cho người hầu: “Xử lý sạch sẽ con ngựa đi, không được để lại dấu vết.”

“Vâng, tiểu thư.”

Tiếp theo, Lục Sơ Hạ cầm roi ngựa trong tay, bước đi theo Lâm Triệt, lên tiếng nói: “Lâm Triệt, cô đang làm gì?”

“Tôi… tôi đi tản bộ.” Cô làm như không nghe được gì, tránh để Lục Sơ Hạ giở trò bất lợi.

“À, tản bộ? Vừa rồi cô có nghe thấy gì không?”

“Cái gì? Cô nói nghe gì cơ?” Lâm Triệt đối đáp rất tự nhiên, dù sao cô vẫn là diễn viên, nên chút diễn xuất này không khó khăn gì lắm.

Lục Sơ Hạ cảm thấy hoài nghi, liệu Lâm Triệt có thật sự chỉ vô tình đi ngang qua mà không nghe được gì hay không, nhưng, cô ta cũng không thể dễ dàng tin như vậy: “Tôi mặc kệ cô nghe được cái gì, tốt nhất là cô nên hiểu biết một chút, hiện tại Cố gia đang có một kẻ địch rất mạnh, cho dù Cố gia có hùng mạnh thế nào thì vẫn cần có Lục gia hỗ trợ. Còn cô, cứ cho là cô nghe được gì đi, cô nghĩ rằng Cố Tĩnh Trạch sẽ vì cô mà làm gì tôi sao?”

Lâm Triệt quay lại nhìn Lục Sơ Hạ: “Tôi không hiểu cô đang nói gì, nhưng… tôi ra ngoài cũng lâu rồi, tôi chuẩn bị đi về đây.”

Nhìn thấy Lâm Triệt xoay người định bỏ đi thì Lục Sơ Hạ lập tức chạy theo, lấy tay lôi kéo. Hiển nhiên Lâm Triệt sẽ không để cô ta động vào mình, theo phản xạ cô liền gạt tay Lục Sơ Hạ ra.

“Cô…! Đồ hạ tiện, cô dám đánh tôi? Cô dám phản kháng tôi!? Cô tưởng cô là ai!?” Lục Sơ Hạ tức giận đay nghiến.

“Là cô động tay trước, tôi chỉ tự vệ thì có vấn đề gì?” Lâm Triệt lạnh nhạt đáp.

Lục Sơ Hạ thoáng nhìn gần đó có một cái hồ nước nhân tạo, tâm trí cô ta thoáng qua một ý nghĩ muốn dìm chết đứa con gái đáng ghét này trong hồ. Dù sao Cố Tĩnh Trạch chỉ yêu thích gương mặt xinh đẹp kia thôi, mà gái đẹp trên đời này thiếu gì, anh sao có thể vì một người phụ nữ mà dám đối nghịch với Lục gia!

Lục Sơ Hạ hoặc là không làm, đã làm thì sẽ làm đến cùng, cô ta điên cuồng lôi kéo Lâm Triệt đến bên cạnh hồ. Lâm Triệt sao lại không nhận ra cô ta muốn kéo cô vào hồ nước.

Bất quá, Lục Sơ Hạ đã quá xem thường Lâm Triệt, suy cho cùng Lâm Triệt cũng không phải lớn lên như một thiên kim tiểu thư yếu mềm, từ nhỏ đã phải làm lụng rất nhiều thứ như một người hầu, cho nên lúc này vừa đến gần hồ nước thì cô liền dùng sức kéo lại Lục Sơ Hạ.

Cuối cùng Lục Sơ Hạ níu kéo bao nhiêu cũng không thể đẩy Lâm Triệt ngã vào hồ nước, cảm giác được sức lực của Lâm Triệt thì cô ta mới nhận ra so với cô ta thì Lâm Triệt không hề yếu chút nào.

Ngay sau đó, Lục Sơ Hạ bỗng nhiên tuột tay và ngã vào trong hồ nước.

“A…! Cứu mạng, cứu mạng!” Lục Sơ Hạ la toáng lên.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

2 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 350

Leave a Reply