Chương 351. Ai ghen ghét ai?

Lâm Triệt sững sờ nhìn Lục Sơ Hạ, cô ta vùng vẫy trên mặt nước và kêu toáng lên, không lâu sau thì có rất nhiều người hầu và các vị khách khác ở trong trang trại chạy đến.

Hiện trường vô cùng hỗn loạn, mọi người cùng nhau kéo Lục Sơ Hạ lên khỏi hồ, cô ta chật vật ngẩng đầu nhìn Lâm Triệt, cả người đều ướt đẫm, lớp trang điểm trên mặt thì tèm lem, cực kỳ nhếch nhác. Bất quá, đệ nhất danh viện cũng có điểm hơn người của đệ nhất danh viện, dù cho lớp trang điểm bị trôi nhưng trông cô ta vẫn rất xinh đẹp, cô ta đã bỏ biết bao nhiêu tiền để đầu tư làm đẹp da thì sao có thể lãng phí được.

Lục Sơ Hạ cảm thấy rất nhục nhã khi ai nấy đều nhìn mình một cách tội nghiệp, cô ta lập tức khóc lóc nức nở chỉ về phía Lâm Triệt, uỷ khuất nói: “Lâm Triệt, vì sao cô lại làm vậy với tôi?”

“Cô nói cái gì?” Lâm Triệt khó hiểu nhìn đối phương.

Lục Sơ Hạ kích động nói: “Tại sao cô lại đẩy tôi xuống nước? Chỉ vì tôi nói tôi từng cứu mạng Tĩnh Trạch mà cô lại đối xử như vậy với tôi sao? Tôi và Tĩnh Trạch quả thật có quen biết và từng khá thân thiết, đây là sự thật không thể thay đổi, bây giờ cô xô đẩy tôi xuống hồ là ý gì? Cô muốn hại chết tôi sao?”

Người xung quanh nghe tiếng kể lể khóc lóc của Lục Sơ Hạ thì mới mường tượng chuyện gì vừa xảy ra, vậy ra hai cô gái này vì tranh giành Cố Tĩnh Trạch, sau đó Lâm Triệt đẩy Lục Sơ Hạ xuống hồ?

Lâm Triệt kinh ngạc nhìn cô ta: “Cô đang nói cái gì? Tôi không hiểu, tôi đẩy cô khi nào? Vừa rồi rõ ràng là cô ra tay trước với tôi!”

“Sao tôi lại động thủ với cô, tôi có lý do gì để động thủ!?” Lục Sơ Hạ gắt lên.

Lúc này, Lục Bắc Thần cũng tiến đến, đi phía sau anh là Cố Tĩnh Nghiên, hai người nhìn một màn này, nhìn một bên là Lâm Triệt, một bên là Lục Sơ Hạ.

“Xảy ra chuyện gì?” Lục Bắc Thần lên tiếng.

Lục Sơ Hạ lập tức kêu oan: “Anh hai, cô ta đẩy em xuống nước!”

Lục Bắc Thần nhìn về phía Lâm Triệt, trong nhất thời thì anh không tin cô lại làm chuyện này, vậy nên anh lại hỏi lần nữa: “Rốt cuộc có chuyện gì?”

Lâm Triệt cảm nhận được mình yếu thế không có chỗ dựa, cô đứng nơi này đối diện với cả đám người, nhưng vẫn bình tĩnh trả lời: “Là cô ấy động thủ với tôi trước, muốn kéo tôi đẩy vào hồ nước, tôi chỉ phản xạ tự vệ thôi.”

Lục Sơ Hạ nghe Lâm Triệt nói vậy thì nước mắt tức khắc giàn giụa, nhìn Lục Bắc Thần mà tủi thân nức nở: “Anh hai, anh còn nghe cô ta nói làm gì? Em đường đường là Lục gia đại tiểu thư, vì cái gì phải tranh chấp với một người bình thường không có gia thế như cô ta?”

Lục Bắc Thần nhíu mày nhìn em gái của anh: “Em im đi!”

Lục Sơ Hạ này quả nhiên bị nuông chiều đến mức kiêu căng, nói năng không biết lựa lời.

“Không tin thì anh hỏi mọi người đi, xem có phải họ nhìn thấy em bị cô ta đẩy xuống không?” Lục Sơ Hạ không phục nói.

Lục Bắc Thần đưa mắt nhìn một lượt những người đang có mặt ở đây, trong số bọn họ thì hầu như ai cũng biết Lục Sơ Hạ, thậm chí có không ít người rất ngưỡng mộ đệ nhất danh viện của C quốc. Hơn nữa, kỳ thật Lâm Triệt đúng là không có gia thế gì đặc biệt, còn Lục gia đại tiểu thư thì muốn gì có đó. Trong lòng bọn họ bất giác đều đồng tình một điều, Lục gia đại tiểu thư sao lại phải đi tranh chấp với Lâm Triệt?

Có người lập tức lên tiếng: “Chúng tôi đều nhìn thấy, Lâm Triệt vừa rồi giằng co lôi kéo và đẩy Lục Sơ Hạ xuống nước.”

Người này cũng không phải nói dối, bởi đó là những gì anh ta thấy, nhưng trước đó xảy ra chuyện gì thì hoàn toàn không ai thấy được.

Lục Sơ Hạ thấy có người ủng hộ thì càng tỏ vẻ bi thương phẫn nộ, gắt lên với Lâm Triệt: “Giờ cô còn gì để biện minh?”

Lâm Triệt nhất thời tức giận, trừng mắt nhìn người nọ: “Các người chỉ thấy được tôi và cô ta giằng co, nhưng ở cách xa như vậy, thế các người có thấy trước đó xảy ra chuyện gì hay không?”

Nghe Lâm Triệt chất vấn thì tức khắc bọn họ cảm thấy chột dạ, nhưng suy cho cùng quyền lực của Lục gia quá mạnh, dĩ nhiên bọn họ đều ủng hộ Lục gia, ngay sau đó bọn họ liền phản biện.

“Tính cách nhân phẩm Sơ Hạ ra sao thì chúng tôi đều biết, cô ấy đã ở thành phố B nhiều năm, là đệ nhất danh viện, chiến thắng bao nhiêu cuộc thi tài năng, sao cô ấy lại phải tranh đua hơn thua với cô?”

“Đúng đúng, Sơ Hạ tiểu thư muốn gì có đó, tại sao phải xung đột với cô?”

“Hơn nữa từ nhỏ Sơ Hạ tiểu thư đã sống trong nhung lụa, sức lực làm sao đấu lại cô?”

“Đúng vậy, Sơ Hạ tiểu thư là người có giáo dưỡng, sao lại nói dối? Cũng không thể là người thô lỗ đi động thủ với cô được!”

Lâm Triệt càng nghe càng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ vì Lục Sơ Hạ là người có quyền thế thì cô ta làm cái gì cũng đúng sao?

Cô lạnh lùng nhìn mọi người: “Nhưng, bất kỳ điều gì cũng phải có chứng cứ, các người có gì chứng minh là tôi sai?”

Một câu của cô giống như tát vào mặt họ, bởi vì quả thật họ đều đứng rất xa nên không rõ thật sự đã xảy ra chuyện gì.

Lâm Triệt nói tiếp: “Các người cũng nói, cô ta không có lý do gì để tranh đua với tôi, vậy thì tôi có lý do gì để tranh đua động thủ với cô ta?”

Đôi mắt Lục Sơ Hạ tối sầm lại, cô ta không ngờ Lâm Triệt lại to gan dám phản biện. Cô ta lập tức đáp trả: “Là vì tôi đã nói với cô, tôi và Tĩnh Trạch là người quen cũ, cô cảm thấy quan hệ của tôi và Tĩnh Trạch quá thân thiết nên ghen ghét, muốn đẩy tôi xuống hồ cho tôi chết đuối!”

Mọi người nghe xong thì đều đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Triệt, để xem cô trả lời thế nào.

Lâm Triệt hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất cô nên nói cho rõ một chút, tôi ghen ghét với cô? Cô có gì để tôi phải ghen ghét, hiện tại người ở bên cạnh Cố Tĩnh Trạch hình như là tôi mà, đâu phải cô?”

Sắc mặt Lục Sơ Hạ tức khắc cứng đờ, một lời này của Lâm Triệt đã chọt đúng chỗ đau nhói trong tim cô ta. Đúng vậy, người đang ở bên cạnh người đàn ông cô ta yêu thích chính là Lâm Triệt, mà không phải là cô ta.

Mặc dù trong lòng tức giận phẫn nộ, nhưng Lục Sơ Hạ vẫn làm ra vẻ nhu nhược khóc lóc: “Đúng, đúng, ý cô là tôi ghen ghét với cô sao, tại sao tôi phải làm vậy? Chẳng lẽ không có Cố Tĩnh Trạch thì không còn người đàn ông nào thích tôi sao? Chẳng lẽ không có đàn ông yêu thương thì Lục gia không nuôi nổi tôi sao?”

Mọi người nghe vậy thì lại gật gật đầu, đúng vậy, Lục Sơ Hạ hoàn toàn không cần vì một người đàn ông mà làm ra chuyện này. Bọn họ lại hùa về phía Lục Sơ Hạ mà đả kích Lâm Triệt.

“Người ghen ghét dĩ nhiên là cô rồi, cô chỉ biết dựa vào Cố Tĩnh Trạch thôi, cho nên mới nhạy cảm tự ti như vậy. Nhưng Sơ Hạ tiểu thư thì khác, Sơ Hạ tiểu thư không cần phải tự ti vì kém cỏi như cô.”

“Đúng vậy, hơn nữa Sơ Hạ tiểu thư sao có thể ghen ghét với cô? Nhất định là cô tự cảm thấy mình không bằng Sơ Hạ tiểu thư, lo sợ sẽ có một ngày chỗ của cô bị Sơ Hạ tiểu thư thay thế nên mới sinh lòng ghen ghét!”

Lâm Triệt càng nghe càng vô ngữ trước đám người không biết nói lý lẽ này.

Lúc này, Lục Bắc Thần nhíu mày nói: “Được rồi, đừng tranh cãi nữa!” Anh nhìn thoáng qua những kẻ lắm lời kia, rồi nói với Lâm Triệt: “Thôi bỏ đi, mặc kệ thế nào thì em gái tôi cũng bị rơi xuống hồ, xem như đã chịu sự trừng phạt. Chúng ta nên qua bên kia, Tĩnh Trạch còn đang đợi chút ta.”

Cố Tĩnh Nghiên nhìn Lục Bắc Thần, tuy rằng anh không thẳng thừng lên tiếng bảo vệ em gái của mình, nhưng cô vẫn cảm nhận anh đang cố ý làm nhẹ mọi chuyện để cho qua việc này.

Cố Tĩnh Nghiên lập tức lên tiếng: “Ý của mọi người là gì? Tôi tin chị dâu của tôi sẽ không gây ra việc này, chị dâu có anh hai của tôi luôn che chở và bảo vệ, không cần thiết phải ghen ghét hơn thua với bất kỳ ai. Chị dâu cũng là người nhà của tôi, sau lưng là Cố gia, hoàn toàn không cần phải chịu đựng sự khinh thường hạ thấp của người khác!”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply