Chương 352. Tôi tin tưởng người phụ nữ của mình

Lâm Triệt không ngờ Cố Tĩnh Nghiên lại ra mặt nói chuyện thay cho cô, nhất thời cảm kích mà nhìn Cố Tĩnh Nghiên.

Lục Bắc Thần không muốn trước mặt nhiều người thế này mà xảy ra cảnh tranh chấp giữa Lục gia và Cố gia để thiên hạ chế giễu. Hơn nữa, Lục Sơ Hạ là em gái của anh, nên anh không tiện lên tiếng bảo vệ Lâm Triệt, bởi nếu làm vậy có khác gì là Lục gia phải cúi đầu trước Cố gia.

Nhưng, hiện tại Cố Tĩnh Nghiên lại thẳng thừng nói lời đối nghịch với anh, khiến trong lòng anh nổi lên lửa giận, đáp trả: “Phải, Cố gia của em rất lợi hại. Bất quá bây giờ chỉ là một chuyện rất nhỏ, còn phiền em phải lôi cả Cố gia và Lục gia vào cuộc sao?”

Cố Tĩnh Nghiên lãnh đạm nhìn Lục Bắc Thần: “Việc này liên quan đến danh dự của một người, sao lại gọi là việc nhỏ? Có lẽ anh cảm thấy một người bị người khác đánh giá ra sao cũng là việc của họ, chẳng liên quan gì đến anh. Nhưng, người bị thiên hạ mắng mỏ kia thật ra rất khổ sở, anh lại không đặt mình ở vị trí của họ mà suy nghĩ, ngược lại chỉ ích kỷ cho qua mọi chuyện. Anh lúc nào cũng nghĩ bản thân mình là đúng, là hay, mặc kệ người khác, vậy không phải quá ích kỷ sao?”

Từ lúc Cố Tĩnh Nghiên và Lục Bắc Thần chính thức quen nhau, bao nhiêu người đều bàn tán bình phẩm, nói cô ỷ vào địa vị thiên kim tiểu thư của Cố gia mà chèn ép đuổi Phó Thần Hy đi, nói cô là người phụ nữ ác độc, giành người yêu của bạn thân.

Tất cả những việc đó, Lục Bắc Thần đều biết, nhưng anh chưa từng đứng ra nói một lời bảo vệ cô. Không lẽ ở trong lòng anh cũng đang nghĩ như họ, nghĩ rằng Cố Tĩnh Nghiên cô là gieo gió gặt bão, nghĩ rằng cô ỷ vào quyền thế mà đuổi người con gái anh yêu đi hay sao?

Lục Bắc Thần tức giận nói: “Em muốn nói gì thì nói đi, cần gì phải vòng vo?”

Hai người họ đã thoả thuận với nhau sẽ sắm vai vợ chồng hoà thuận trước mặt người ngoài, vậy mà thời điểm này cả hai đều không nhịn được cơn giận dữ của mình.

“Chuyện gì vậy?” Một thanh âm vang lên.

Vài người nghe thấy liền quay đầu lại, lập tức nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch đang đi tới.

Lục Bắc Thần tức giận đến đỏ cả mặt, anh trừng mắt liếc nhìn Cố Tĩnh Nghiên một cái, không muốn nói lời nào nữa. Cố Tĩnh Nghiên khinh thường hừ một tiếng, cũng không nhìn đến anh.

Đáy lòng Lâm Triệt cảm thấy tự trách, bởi vì chuyện của cô mà khiến cho Cố Tĩnh Nghiên và Lục Bắc Thần bất hoà, giờ nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch đã tới thì cô vội vàng quay đầu nhìn anh.

Chỉ là Lâm Triệt chưa kịp nói gì thì Lục Sơ Hạ ở phía sau đã ai oán kêu lên: “Tĩnh Trạch, anh xem Lâm Triệt đã làm gì? Cô ta đẩy em xuống hồ, còn nói muốn dìm chết em!”

“Cô nói cái gì? Tôi nói muốn dìm chết cô khi nào?” Lâm Triệt trợn mắt nói.

Lục Sơ Hạ cắn môi gắt gao nói: “Cô chưa nói? Cô vừa nói đó thôi, thôi được rồi, bây giờ Tĩnh Trạch đã tới, tôi biết kiểu gì cô cũng không chịu thừa nhận. Nhưng, chuyện cô đẩy tôi xuống nước thì mọi người đều nhìn thấy, cô không thể chối tội được!”

“Đúng vậy, đúng vậy, mọi người đều thấy.”

“Không sai, chúng tôi đều thấy Sơ Hạ tiểu thư bị Lâm Triệt đẩy xuống hồ!”

Lâm Triệt không ngờ trên đời lại có kiểu người tráo trở một cách trắng trợn như vậy, có thể đổi trắng thay đen mà sắc mặt vẫn tỉnh bơ. Cô và Lục Sơ Hạ có giằng co khiến cô ta rơi xuống hồ, nhưng cô chỉ là tự vệ, chứ không hề chủ động làm vậy.

Lâm Triệt ngẩng đầu lên: “Cố Tĩnh Trạch, em…”

Cố Tĩnh Trạch híp mắt, ánh mắt lạnh lùng lướt nhìn một loạt những người có mặt ở đây. Vẻ mặt lạnh băng của anh khiến người khác không thể suy đoán được anh đang nghĩ gì. Đôi mắt âm u quét hết một vòng rồi dừng lại, nhìn về phía Lâm Triệt, thời điểm anh nhìn cô thì tuy gương mặt không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng từ trong vô thức thì ánh mắt của anh đã nhu hoà dịu dàng hơn rất nhiều.

“Nói cho anh biết, đã xảy ra chuyện gì?”

Lâm Triệt hít một hơi, rồi nói: “Em chỉ đến đây tản bộ, sau đó thấy Lục Sơ Hạ ở đây nói gì đó với một người khác.” Nói đến đây, cô đưa mắt nhìn về phía Lục Sơ Hạ.

Ánh mắt Lục Sơ Hạ loé lên, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Triệt. Dĩ nhiên cô ta sẽ không thèm lo lắng Lâm Triệt nói ra điều gì, bởi vì vừa rồi cô ta đã ra lệnh cho người hầu xử lý con ngựa, không để lại dấu vết nào.

Giờ không có chứng cứ thì còn gì để nói? Mà có nói thì cô ta cũng sẽ sống chết phủ nhận!

Lâm Triệt nhìn thoáng qua Lục Sơ Hạ, lại ngẩng đầu lên, tiếp tục nói với Cố Tĩnh Trạch: “Em chỉ đi tản bộ, bỗng nhiên Lục Sơ Hạ từ đâu đi tới, lôi kéo em đi và muốn đẩy em vào hồ nước. Em chỉ phản kháng tự vệ, sức lực của cô ấy lại không bằng em nên bị tuột tay ngã vào hồ nước.”

“Nói bậy! Tôi vốn không có muốn đẩy cô, tôi là bị động mà bị cô tấn công!” Lục Sơ Hạ trợn mắt gào lên.

Cố Tĩnh Trạch nheo mắt, nhìn nhìn Lâm Triệt.

Cô không muốn nhắc đến chuyện con ngựa, bởi vì cô hiểu chứng cứ đã bị tiêu huỷ, hơn nữa cô cũng không xảy ra chuyện gì, vì vậy cô không muốn ở trong thời điểm Cố gia cần liên minh với Lục gia mà lại gây ra chuyện phá hỏng quan hệ của hai gia tộc. Vậy nên thôi bỏ đi, dù sao đối với Cố Tĩnh Trạch thì đây cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Cố Tĩnh Trạch liếc mắt nhìn vẻ chật vật của Lục Sơ Hạ, lại quay sang nhìn gương mặt ngạo nghễ của Lâm Triệt. Còn thêm cả đám người ở phía sau không ngừng lên tiếng nói họ đã thấy Lâm Triệt đẩy Lục Sơ Hạ.

Giây tiếp theo, Cố Tĩnh Trạch đột ngột nắm tay Lâm Triệt, kéo cô đến bên cạnh anh, nhàn nhạt nói: “Tôi tin lời Lâm Triệt nói là sự thật.”

Mọi người đều cả kinh bàng hoàng.

Lục Sơ Hạ tức giận kêu lên: “Sao anh lại tin tưởng cô ta? Cô ta đang nói dối mà Tĩnh Trạch!”

Cố Tĩnh Trạch nhìn Lục Sơ Hạ: “Thế nào, tôi tin tưởng cô ấy thì có gì không được?”

“…” Tất thảy người có mặt ở chỗ này đều kinh ngạc nhìn anh.

Cố Tĩnh Trạch nắm chặt tay Lâm Triệt, nhìn mọi người: “Tôi tin Lâm Triệt không phải người tuỳ tiện tấn công người khác, dù cho cô ấy có đẩy ai cũng nhất định có nguyên nhân.”

Lâm Triệt ngẩng đầu, tròn mắt nhìn Cố Tĩnh Trạch.

Đám người đứng đối diện vẫn không phục, lải nhải nói.

“Nhưng mà chúng tôi thật sự đã thấy mà, Cố Tĩnh Trạch.”

“Đúng, đúng, Cố nhị thiếu, Lâm Triệt quả thật đã xô ngã Sơ Hạ tiểu thư.”

“Anh không thể nói chuyện mà không xem đến chứng cứ được.”

Ánh mắt sắc bén của Cố Tĩnh Trạch nhìn về phía đám người vừa lên tiếng, lạnh lùng nói: “Tôi không xem đến chứng cứ, vậy thì thế nào?”

“…”

“Tôi tin tưởng người phụ nữ của mình, cô ấy tuyệt đối không làm việc tổn thương ai. Tôi tin dù cô ấy có đẩy ngã người xuống nước cũng chắc chắn có nguyên nhân chính đáng.” Cố Tĩnh Trạch khí phách nói, một tay ôm lấy Lâm Triệt dựa sát vào người anh: “Vậy nên, dù cho Lâm Triệt có đẩy người xuống hồ, vậy thì sao?”

Người này nhìn người kia, khuôn mặt ai cũng chấn động ngỡ ngàng.

Cố Tĩnh Trạch này bá đạo quá mức rồi, che chở người phụ nữ của mình đến độ không thèm coi Lục gia ra gì.

Lục Sơ Hạ kinh hãi nhìn Cố Tĩnh Trạch, không ngờ anh lại nói thẳng ra như vậy.

Đôi mắt Cố Tĩnh Trạch hơi tối sầm lại, liếc mắt một vòng đám đông đứng đây: “Thế nào? Các người còn tính xử lý Lâm Triệt ra sao? Các người đang chuẩn bị làm gì Lâm Triệt?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có ai thật sự dám làm gì Lâm Triệt ư?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 352

Leave a Reply