Chương 354. Người con gái kiên cường

Lâm Triệt giật mình kêu lên: “Anh bỏ em xuống, bỏ em xuống đi, để người ta nhìn thấy thì không được đâu!”

“Không sao, cứ để họ nhìn, anh ôm vợ của mình thì có gì không được?”

Thực tế đúng là có rất nhiều người đang nhìn hai người họ. Từ phía xa xa, Lục Sơ Hạ nhìn thấy Cố Tĩnh Trạch bồng Lâm Triệt bước đi trên thảm cỏ. Cố Tĩnh Trạch có thân hình rất cao lớn, anh ôm chặt Lâm Triệt trong vòng tay, không khác gì ôm một con búp bê nhỏ. Lâm Triệt bị anh chọc cười khúc khích, nở rộ nụ cười tươi rói dưới ánh mặt trời, nhìn hai người như một bức tranh hài hoà.

Lục Sơ Hạ nghiến răng nghiến lợi tức giận, không ngờ cô ta dùng khổ nhục kế cũng không bức chết Lâm Triệt được, mà hiện tại Lâm Triệt còn được hưởng thụ cái ôm ấp nồng nàn đó của Cố Tĩnh Trạch, thật là…

Lục Sơ Hạ hừ một tiếng, quay đầu bỏ đi.

Cố Tĩnh Trạch chỉ muốn Lâm Triệt có một ngày vui chơi thoải mái ở trang trại ngựa, anh không thích bất kỳ điều gì có thể làm cô không vui. Chọn tới chọn lui, cuối cùng đã chọn được một con ngựa rất ưng ý, sức dẻo dai và bền, lại khá hiền lành thân thiện, tuy giá cả khá đắt nhưng anh cảm thấy rất phù hợp với Lâm Triệt.

Chọn ngựa cho Lâm Triệt xong, thì hai người cũng đi dạo một vòng rồi trở về.

Ngày hôm sau.

Lâm Triệt trở về công ty, hẹn với đoàn phim lịch quay về việc trở lại hoàn tất cảnh quay dang dở.

Vừa tới công ty, đã thấy Dương Lăng Hân chào đón và reo lên: “Chị Lâm Triệt, hôm qua chị đi trang trại ngựa đúng không?”

“Đúng, sao em biết?”

Dương Lăng Hân trả lời: “Em thấy ảnh của chị, không phải chị có đăng weibo sao? Chị nhìn nè!”

Lâm Triệt nghe vậy mới sực nhớ ra, cô lu bu đến mức quên cả chuyện mở weibo xem tin tức.

Phía bên dưới tấm hình là rất nhiều bình luận, có fan hâm mộ đã lên tiếng giải thích gặp được Lâm Triệt ở cổng trang trại, vì cô bận rộn nên không có thời gian chụp riêng với từng người, chỉ có thể chụp chung một tấm hình thế này. Hình ảnh này quả thật khiến mọi người thấy rất ấm lòng trước sự nhiệt tình của Lâm Triệt.

Dương Lăng Hân nói tiếp: “Trên mạng đều đang khen ngợi chị đó, nói chị đối xử với fan hâm mộ rất tốt, chị Lâm Triệt, sao chị làm được hay quá vậy, ai cũng thích chị hết!”

Lâm Triệt vô ngữ nói: “Chị đâu có làm gì, chỉ là… không muốn mọi người phiền lòng thôi, hơn nữa mọi người thích nhìn và chụp ảnh chung với minh tinh, cảm giác này chị hiểu mà, vì chị cũng từng như vậy.”

Dương Lăng Hân hâm mộ nói: “Em cũng muốn có một ngày tất cả mọi người đều thích em, chị Lâm Triệt, em sẽ học tập noi theo chị.”

Lâm Triệt cười cười, vỗ về xoa xoa đầu của Dương Lăng Hân.

Chốc lát sau Lâm Triệt hỏi thăm về Du Mẫn Mẫn thì Dương Lăng Hân thành thật nói, hai ngày nay Du Mẫn Mẫn lúc nào cũng như mất hồn vía, làm người khác cảm thấy rất kỳ hoặc, giờ cũng không biết đã đi đâu.

Ở trong nhà Du Mẫn Mẫn, cô vội vàng đi vào nhà thì thấy mẹ cô ở bên trong.

Mẹ Du nhìn Du Mẫn Mẫn mà hốt hoảng kêu lên: “Ba của con xem hình rồi nói người phụ nữ đó là con, ông ta đòi đi tìm tổng thống để đòi tiền, mẹ không biết làm sao bây giờ, nếu ông ấy sống chết ăn vạ ở phủ tổng thống thì phải làm sao đây?”

Cách đây chưa đến một tiếng đồng hồ, Du Mẫn Mẫn đang ở công ty thì nhận được điện thoại, nói ba của cô thấy ảnh nóng trên mạng của một phụ nữ và tổng thống, tiếp theo sau đó một hai quả quyết người phụ nữ trong hình là Du Mẫn Mẫn, ông ta phải đi gặp tổng thống để đòi tiền.

Mẹ Du nói: “Phải làm sao bây giờ, mẹ nói mà ông ấy không chịu, con và tổng thống làm sao có quan hệ gì được, nhưng ông ấy không nghe…”

Du Mẫn Mẫn im lặng không giải thích, bởi vì người trong ảnh đích thực là cô.

Mà ánh mắt Du Khánh Long cũng thật tinh tường khi nhận ra con gái của mình, có lẽ ông ta phát hiện được vài đồ vật quen thuộc trên quần áo của cô trong tấm hình chăng?

Du Mẫn Mẫn lập tức gọi điện thoại cho Lâm Đạt, nói rằng ba của cô có thể sẽ đến phủ tổng thống. Từ đầu dây bên kia, Lâm Đạt nói Du Khánh Long đã đến làm loạn, vì lo lắng ông ta gây nhiễu nên bọn họ đã tạm thời nhốt ông ta lại.

“Thật xin lỗi, đã gây phiền phức cho mọi người, tôi sẽ đến ngay.” Du Mẫn Mẫn vô cùng áy náy nói.

Lâm Đạt cúp điện thoại, cảm giác suy nghĩ trong lòng đã có chút thay đổi về người phụ nữ này. Từ đầu cô nghĩ Du Mẫn Mẫn cố tình tiếp cận tổng thống Cố Tĩnh Minh nên luôn đề phòng, nhưng dần dần thì cô lại nghĩ khác, kỳ thật Du Mẫn Mẫn chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé, vất vả mưu sinh trong cuộc sống mà thôi.

Du Mẫn Mẫn cảm thấy cực kỳ bực bội mệt mỏi, người cha này của cô luôn gây chuyện làm cho cuộc sống của cô rơi vào bế tắc… càng nghĩ càng đau đầu.

Không lâu sau, cô đã đến trước phủ tổng thống.

Lâm Đạt đã chờ sẵn ở bên ngoài, dẫn Du Mẫn Mẫn vào trong.

Vừa nhìn thấy Du Mẫn Mẫn thì vẻ mặt Du Khánh Long liền vui mừng, hào hứng nói: “Mẫn Mẫn, con nói xem, người trong hình này có phải con hay không, trên tay con có một vết sẹo, ba nhớ rất rõ, nhưng ba nói là con thì mẹ con còn không tin!”

Du Mẫn Mẫn lập tức lôi kéo ông ta: “Được rồi, ba đi theo tôi.”

“Đi cái gì mà đi? Người kia là tổng thống chứ còn ai, cậu ta nhiều tiền như vậy, con không thể để người ta chơi đùa mình được, có phải con ngu ngốc đến vậy không?”

“Ba, ba làm ơn phân biệt rõ chuyện này, chuyện này không liên quan gì đến ba! Ba mau đi theo tôi!”

“Con buông ba ra, ba không đi! Không lấy được tiền thì ba không đi đâu hết!”

“Vậy ba muốn chết ở đây đúng không?” Du Mẫn Mẫn quay lại, trừng mắt nói.

Du Khánh Long ương bướng nói: “Con là người phụ nữ của tổng thống, sao có thể để cho ba chết được chứ?”

Du Mẫn Mẫn không muốn nói nhiều lời vô nghĩa, cô liền kéo tay Du Khánh Long đi.

‘BANG!’

Ông ta cảm thấy phiền hà thì liền bạo phát, hung hăng tát vào mặt cô một cái: “Mày là cái đứa con bất hiếu, còn dám ngăn cản ba mày!? Ông đây sinh ra mày mà mày dám đối xử với ông như vậy?”

Du Mẫn Mẫn bị đánh thì loạng choạng ngã xuống, va vào cạnh bàn kế bên.

Ngay lúc này, các vệ sĩ của tổng thống đều tức khắc xông tới.

Du Mẫn Mẫn mơ hồ nghe thấy thanh âm lạnh lùng của Cố Tĩnh Minh: “Mang Du tiểu thư đi.”

Ngẩng đầu lên thì cô đã thấy Cố Tĩnh Minh ở ngay trước mắt mình. Kỳ thật, anh đã ở bên ngoài phòng từ nãy cho đến giờ, nhìn toàn bộ sự việc, kể cả việc Du Mẫn Mẫn tranh cãi và thuyết phục ba của cô rời khỏi, chỉ là việc ông ta bỗng nhiên phát rồ lên và tát cô một cái thì hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của anh.

Du Khánh Long trước giờ ít xem tin tức, lần đầu nhìn thấy tổng thống thì đứng ngu ngơ tại chỗ.

Cố Tĩnh Minh lạnh lùng nhìn ông ta, giọng nói có phần chán ghét: “Tố cáo tội cố ý gây thương tổn người khác, đưa đi cục cảnh sát.”

“Này, cậu… tôi là ba của Du Mẫn Mẫn đây! Cậu nói đi, cậu và con bé có phải đã có gì hay không? Ha hả, xem ra là thật rồi, trời ạ, Mẫn Mẫn ơi là Mẫn Mẫn, con thật là có tiền đồ, còn yêu đương với cả tổng thống mà không chịu nói cho ba biết!”

Ở bên ngoài.

Du Mẫn Mẫn mơ màng khẽ lắc đầu, đưa tay lên định vuốt khoé môi của cô.

“Đừng nhúc nhích.” Giọng nói của Cố Tĩnh Minh truyền đến: “Cô đang chảy máu.”

Anh vừa nói, vừa giữ lại cánh tay đang muốn sờ lên khoé môi của cô.

Du Mẫn Mẫn ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn vẻ mặt cao cao tại thượng của Cố Tĩnh Minh, mà chậm rãi nói: “Không có gì, chỉ là vết thương nhỏ.”

“Người kia là ba của cô?”

Du Mẫn Mẫn gật gật đầu: “Tôi không biết tại sao ông ấy lại phát hiện ra tấm ảnh đó, thật xin lỗi, tôi không ngờ ông ấy sẽ chạy đến đây.”

“Tôi đã cho nhốt ông ta lại.”

“A… vậy cũng tốt, thật ra ông ấy rất quen thuộc với đồn cảnh sát, cứ để ông ấy ở trong đó vài ngày bình tĩnh lại. Thật xin lỗi, là ông ấy nhất thời kích động, dù sao trước giờ chúng tôi toàn nhìn thấy tổng thống trên tivi mà thôi, lần đầu thấy anh nên chưa kịp thích ứng, tôi sẽ cảnh cáo để ông ấy không gây chuyện nữa.”

Cố Tĩnh Minh nhíu mày, ánh mắt vẫn nhìn vào khoé môi đang dính máu của Du Mẫn Mẫn, một nửa bên mặt của cô đã sưng lên, trông rất nghiêm trọng.

Du Mẫn Mẫn nhận ra ánh mắt của anh, nhẹ nhàng nói: “Không sao, khi còn nhỏ tôi còn gặp chuyện nghiêm trọng hơn nữa, chút vết thương này là còn nhẹ.”

Cố Tĩnh Minh nhàn nhạt nói: “Cô nên xin viện trợ cho gia đình, tôi nhớ rõ trong luật pháp của C quốc có một chính sách như vậy.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 354

Leave a Reply