Chương 359-360. Đi chơi du thuyền

Dương Lăng Hân cuối cùng ra ở khách sạn của Cố thị, vào ngày hôm sau lúc gặp lại Lâm Triệt thì còn vui thích tán thưởng khen ngợi khách sạn thật sang trọng tiện nghi.

Du Mẫn Mẫn ở bên cạnh nghe được mà cảm thấy kỳ quái, sao bỗng dưng Dương Lăng Hân lại đến ở khách sạn của Cố thị, chốc lát sau thì Lâm Triệt đã giải thích cho Du Mẫn Mẫn về việc Dương Lăng Hân tìm được tài liệu bị mất, đến Cố gia khá muộn nên không về nhà được.

Du Mẫn Mẫn nghe xong, có vẻ suy tư gì đó, cô chờ Lâm Triệt ra thực hiện cảnh quay rồi mới nhìn Dương Lăng Hân và nói: Cố gia không giống với các gia đình khác, lần sau em không nên tuỳ tiện đến, đặc biệt là vào buổi tối.”

Có lẽ cảm nhận được Lâm Triệt ngại nên không nói thẳng, nên Du Mẫn Mẫn sẽ thay thế cô giải thích cho Dương Lăng Hân, dù sao điều này cũng tốt hơn cho cả đôi bên.

“Vậy ư, nhưng tại sao?” Dương Lăng Hân ngây ngô hỏi.

“Cố gia là một gia tộc không bình thường, luôn luôn có rất nhiều bảo vệ và vệ sĩ, điều đó có nghĩa là bên trong không thể tuỳ tiện để người ngoài vào, em đến sẽ khiến Lâm Triệt khó xử. Mà chưa nói đến việc đó, cho dù chỉ là một gia đình bình thường thì hai vợ chồng trẻ sẽ có cuộc sống riêng của mình vào buổi tối, em quấy rầy như vậy là không tốt.”

Dương Lăng Hân liền đỏ mặt: “Cuộc sống riêng? Ý chị là…”

“Dĩ nhiên, Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt là vợ chồng!”

Sắc mặt Dương Lăng Hân hơi biến đổi, liền nói: “Chị Du, em biết rồi, sau này em sẽ không vậy nữa.”

“Ừ, em còn nhỏ nên có lẽ chưa hiểu.”

Dương Lăng Hân nhìn Du Mẫn Mẫn đứng dậy rời khỏi, thì nụ cười trên gương mặt cũng trở nên âm trầm hơn một chút.

Đúng vậy, hai người họ là vợ chồng, buổi tối sẽ… Lâm Triệt thật là hạnh phúc mà, có thể được Cố Tĩnh Trạch ôm ấp đi vào giấc ngủ…

Hôm nay thời tiết rất đẹp, Cố Tĩnh Trạch nói với Lâm Triệt rằng Cố gia được mời tham gia yến tiệc trên du thuyền.

Lâm Triệt kỳ quái nhìn anh: “Là mấy du thuyền hay đi biển sao?”

Cố Tĩnh Trạch gật gật đầu: “Đúng, nhưng nếu em không thích thì có thể không đi, anh biết yến tiệc sẽ rất nhàm chán.”

“Yến tiệc quả thật hơi chán, nhưng, mọi người sẽ đi du thuyền sao?”

“Đúng vậy.”

Lâm Triệt hơi rối rắm khó xử: “Em cũng thấy chán, nhưng em chưa từng đi du thuyền bao giờ.”

Nghe cô nói vậy thì Cố Tĩnh Trạch cười nói: “Vậy thì cùng đi xem.”

“Nhưng Lục Sơ Hạ kia có đi không?” Lâm Triệt cẩn thận hỏi, nếu trong buổi tiệc mà đụng mặt Lục Sơ Hạ thì thật phiền.

“Em lo lắng cô ta làm gì?”

“Em thấy cô ấy không thích em, em đi mất công phiền phức thôi.”

Cố Tĩnh Trạch lấy tay điểm vào trán Lâm Triệt: “Đồ ngốc, em đi với anh, sẽ không có phiền phức gì hết.”

“Chưa chắc.” Lâm Triệt bĩu môi nói: “Em thấy ở nhà mới là an toàn nhất, em không muốn đi nơi ồn ào đâu.”

Cố Tĩnh Trạch không muốn cô chỉ vì e ngại phiền phức mà từ bỏ niềm vui, nên liền nói: “Lâm Triệt, dù có chuyện phiền toái gì thì anh cũng sẽ xử lý cho em, có anh ở đây thì em không cần ngại bất kỳ ai. Đi thôi, nếu chưa đi du thuyền lần nào thì anh sẽ dẫn em đi xem, lần này có thể sẽ ở trên du thuyền một hai ngày, em chắc chắn mình không muốn đi?”

Ở đến một hai ngày?

Lâm Triệt nghĩ nghĩ, nếu Lục Sơ Hạ kia cũng đi, chẳng phải cô ta sẽ ở cùng với Cố Tĩnh Trạch đến một hai ngày trên du thuyền sao? Cái du thuyền kia dù lớn đến mấy thì nhất định cô ta cũng bám chặt lấy Cố Tĩnh Trạch không rời, nếu cô không đi thì khác gì để cho đối thủ một cơ hội!?

Nghĩ đến đây, Lâm Triệt liền nhảy dựng lên: “Em đi, em đi!”

Cố Tĩnh Trạch bật cười, nói: “Vậy thì chuẩn bị hành lý đi, chiều nay xuất phát.”

Lâm Triệt chỉ chọn đại khái vài bộ quần áo, không mang theo gì nhiều, cô cùng lên trực thăng với Cố Tĩnh Trạch, sau đó bay về phía biển.

Du thuyền này rất lớn, từ xa xa nhìn thấy không có gì giống như du thuyền tư nhân cả, mà giống như du thuyền của chính phủ vậy.

Lâm Triệt cảm thán reo lên: “Whoaa, đây thật sự là du thuyền tư nhân sao?”

“Đúng vậy.” Cố Tĩnh Trạch nói: “Chủ nhân du thuyền là một người Nga, cũng là người chế tạo ra du thuyền lớn nhất trên thế giới này, lần này ông ấy đứng ra tổ chức buổi tiệc để chiêu đãi thương gia các nước trên thế giới. C quốc hiện tại là một trong các cường quốc, rất nhiều người muốn hợp tác phát triển với C quốc, cho nên buổi tiệc này sẽ có rất nhiều thương nhân tham dự.”

“Nhìn thật là thích!” Lâm Triệt vui thích nói.

Sau khi trực thăng vừa đáp xuống du thuyền, Cố Tĩnh Trạch liền đỡ Lâm Triệt cùng bước xuống.

Phía bên ngoài có một người ngoại quốc có mái tóc màu nâu, đã đứng sẵn để nghênh đón Cố Tĩnh Trạch, vừa nhìn thấy Lâm Triệt thì lên tiếng hỏi: “Vị này là…?”

Cố Tĩnh Trạch trả lời: “Là phu nhân của tôi.”

“Ồ, Cố nhị thiếu vậy mà đã kết hôn, chúng tôi còn tưởng ngài và Lục Sơ Hạ tiểu thư…”

Tuy Lâm Triệt nghe không hiểu rõ lắm, nhưng riêng ba chữ Lục Sơ Hạ thì cô vẫn nghe được. Cô liền nhìn về phía người đối diện, lại quay sang nhìn Cố Tĩnh Trạch, rốt cuộc họ đang nói cái gì, sao khi không lại nhắc đến tên Lục Sơ Hạ?

Không lẽ bây giờ trong mắt mọi người, Lục Sơ Hạ với Cố Tĩnh Trạch mới là một cặp sao?

“Đó chỉ là lời đồn, thật ra tôi đã kết hôn từ lâu.” Cố Tĩnh Trạch nhàn nhạt nói, tiếp theo anh liền kéo Lâm Triệt lại, để cô dựa vào người anh.

Bữa tiệc lần này có rất nhiều người của Lục gia đến đây, bởi vì Lục gia và chủ nhân du thuyền này sắp có hợp tác kinh doanh nên họ được mời đến với vị trí khách danh dự. Nhưng, mặc dù vậy thì Cố Tĩnh Trạch đi đến đâu cũng luôn luôn là vị khách được chú ý nhất, bởi vậy nên chủ nhân du thuyền mới phải tự mình ra nghênh đón.

Bên trong sảnh tiệc.

Lục Bắc Thần nhìn Lục Sơ Hạ, thấy cô ta đứng ngồi không yên thì khẽ dặn dò: “Em đủ rồi đó, hôm nay cả ba và mẹ đều ở đây, tốt nhất em đừng gây chuyện.”

“Em gây chuyện lúc nào?” Lục Sơ Hạ hừ một tiếng: “Em đi trước đây.”

Lục Bắc Thần cau mày, trừng mắt liếc nhìn Lục Sơ Hạ một cái, lại vô tình thấy được Cố Tĩnh Nghiên đang khiêu vũ tại trung tâm sảnh tiệc, bên cạnh cô là một người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, hình như hai người họ đang trò chuyện gì đó, nhìn vô cùng nổi bật giữa du thuyền này.

Lục Bắc Thần chỉ nhìn thoáng qua, anh cầm lấy ly rượu rồi bỏ đi, chỉ là vừa định lấy di động ra thì lại nhìn thấy bóng hình quen thuộc đang cầm khay rượu…

Phó Thần Hy!?

Lục Bắc Thần đứng sững lại vài giây, vội vàng chạy qua: “Thần Hy, sao em lại ở đây?”

Phó Thần Hy thấy Lục Bắc Thần thì vô cùng kinh hãi, lập tức quay đầu bỏ chạy. Hiển nhiên Lục Bắc Thần liền chạy theo, níu tay cô ta lại.

“Thần Hy, em còn chưa nói tại sao mình ở đây, lại còn cầm khay rượu?” Anh nhìn vào bộ trang phục người phục vụ mà cô ta đang mặc.

Phó Thần Hy cúi đầu, vẻ mặt nhu nhược đáng thương: “Thật xin lỗi, em đến đây để làm thêm, có phải em làm anh cảm thấy phiền đúng không? Em sẽ đi ngay, em tuyệt đối không…”

“Đồ ngốc, em…” Lục Bắc Thần nhìn Phó Thần Hy mà đau lòng: “Vì sao lại đến đây làm thêm mà không nói với tôi? Nói cho tôi biết đi, rốt cuộc có chuyện gì, sao phải đi làm thêm?”

“Vì… vì mẹ em bị bệnh tim, ba em lại không có việc làm, em phải chăm sóc mẹ nên đành đi làm thêm kiếm tiền…”

“Đồ ngốc, không phải tôi đã nói tôi sẽ cho em tiền sao?” Lục Bắc Thần nói xong, lấy ra từ trong túi một cái thẻ tín dụng: “Em cầm đi.”

“Không, không được! Em biết anh rất tốt với em, nhưng anh đã kết hôn rồi, hơn nữa em muốn dựa vào sức mình…”

“Em…!” Lục Bắc Thần nhíu mày nhìn đối phương.

“Thần Hy?” Lúc này một giọng nói truyền đến khiến sắc mặt Phó Thần Hy trắng bệch.

Cố Tĩnh Nghiên tới?

Cố Tĩnh Nghiên chậm rãi bước đến, mỉm cười: “Thần Hy, cậu đến rồi sao không tìm tôi?”

Phó Thần Hy ngước mắt nhìn Cố Tĩnh Nghiên, hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu lam, nét kiêu sa tựa như đại dương sâu thẳm, khuôn mặt diễm lệ xinh đẹp như hoa mẫu đơn, có vẻ như tất cả những từ ngữ đẹp nhất để ca ngợi nhan sắc của phụ nữ đều có thể dành cho Cố Tĩnh Nghiên.

Bởi vì không thể nghi ngờ, Cố Tĩnh Nghiên rất xinh đẹp, rạng ngời đến chói mắt, còn Phó Thần Hy từ trước đến nay đều như một tuỳ tùng bên cạnh cô mà thôi.

Năm đó, Cố Tĩnh Nghiên là tiêu điểm trong trường học, luôn là nữ vương được ca tụng, là hoa hậu giảng đường. Còn Phó Thần Hy, từ khi cô ta quen biết với Lục Bắc Thần thì mới được mọi người chú ý đến, nhưng mỗi lần đi bên cạnh bọn họ thì cô ta đều cảm thấy vô cùng tự ti vì thân phận của mình. Thật sự khác biệt quá nhiều, cô ta chỉ là đứa con gái bình dân, còn những người này là thiên kim tiểu thư và thiếu gia cao cao tại thượng.

Nhưng thời gian đó, Lục Bắc Thần và Cố Tĩnh Nghiên chỉ là bạn bè thuần tuý, thậm chí hai người họ còn cãi nhau chí choé suốt ngày, một lời khắc khẩu là sẽ tranh cãi ỏm tỏi ngay. Tuy nói là bạn bè, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lục Bắc Thần nói chuyện với Cố Tĩnh Nghiên thì Phó Thần Hy đều cảm thấy không vui, bởi vì Cố Tĩnh Nghiên xinh đẹp như vậy, lỡ như Lục Bắc Thần thích Cố Tĩnh Nghiên thì cô ta phải làm sao?

Và hiện tại, Cố Tĩnh Nghiên thật sự đã trở thành vợ của Lục Bắc Thần, hai người là thanh mai trúc mã, cuối cùng đã thành đôi. Còn cô bé lọ lem như Phó Thần Hy đã rời khỏi họ để quay về cuộc sống bình dân của mình.

Phó Thần Hy vội vàng nói: “Tĩnh Nghiên, tôi…”

Cố Tĩnh Nghiên nhàn nhạt nói: “Tôi nhớ chúng ta đã là bạn thân nhiều năm, cậu lên thuyền thì nên nói cho tôi biết mới đúng. Bắc Thần đang làm gì đây?”

Cô nhìn tấm thẻ tín dụng trong tay Lục Bắc Thần mà cười nhạt.

Quả nhiên là muốn chăm lo cho người yêu cũ!?

Cố Tĩnh Nghiên nói tiếp: “Bắc Thần đưa cho cậu thì cậu cứ cầm đi, yên tâm, đây không phải tiền của tôi. Dù chúng tôi đã kết hôn nhưng tài sản vẫn riêng biệt. Chúng ta vẫn là bạn bè, hiển nhiên không thể nhìn cậu gặp khó khăn được, cậu cứ cầm đi.”

“Tôi…!” Phó Thần Hy bối rối không biết làm gì.

Cố Tĩnh Nghiên lập tức lấy tấm thẻ trong tay Lục Bắc Thần, đem dúi vào tay Phó Thần Hy: “Dù sao anh ấy cũng có rất nhiều tiền, đâu phải cậu không biết?”

Đúng vậy, Phó Thần Hy đã quen Lục Bắc Thần nhiều năm, sao không biết Lục Bắc Thần là người giàu có.

Phó Thần Hy ấp úng nói: “Thật xin lỗi, Tĩnh Nghiên, tôi… tôi… tôi sẽ không lấy tiền của hai người, tôi chỉ đến đây để làm thêm thôi, thật đó…”

Cố Tĩnh Nghiên mỉm cười: “Tôi biết, làm thêm thôi mà, bỏ đi, đừng làm, mất công Bắc Thần lại đứng ngồi không yên, cậu đến đây ngồi đi.”

“Không được… thật sự không được! Tôi… tôi không có quần áo, ngồi cùng bàn sẽ khiến mọi người mất mặt!”

“À, quần áo phải không? Được, tôi sẽ cho người chuẩn bị cho cậu, nơi này có rất nhiều lễ phục.”

“Thôi, phiền toái quá…”

“Thần Hy, từ nhỏ chúng ta đã chơi với nhau, còn hay bận chung quần áo với nhau, đến khi lớn lên rồi cũng không cần xa lạ vậy chứ?”

Đúng vậy, khi còn nhỏ thì hai người họ thân thiết đến mức thường xuyên đổi quần áo cho nhau để mặc.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 359-360

Leave a Reply