Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 361-362

Chương 361-362. Có ai không muốn làm Cố gia thiếu phu nhân?

Quần áo của Phó Thần Hy đa phần đều là sản phẩm thứ cấp, nhưng Cố Tĩnh Nghiên đều không để tâm. Khi hai người họ đổi quần áo cho nhau, Phó Thần Hy mặc những quần áo sang trọng của Cố Tĩnh Nghiên thì trở nên xinh đẹp hơn, bất quá vẫn rất khác biệt so với Cố Tĩnh Nghiên.

Còn Cố Tĩnh Nghiên, bởi vì dung nhan quá thanh tú, cho dù cô mặc quần áo rẻ tiền hay là hàng vỉa hè thì vẫn ung dung mỹ lệ, khiến người ta không thể nào nhận ra giá trị thực sự của trang phục cô đang bận.

Không lâu sau, Phó Thần Hy đã thay bộ lễ phục mà Cố Tĩnh Nghiên đưa.

Phó Thần Hy bước ra bẽn lẽn nhìn Lục Bắc Thần.

Lục Bắc Thần nhìn đến lễ phục màu đỏ Phó Thần Hy đang mặc, bộ lễ phục này hình như rất mới, anh chưa từng thấy Cố Tĩnh Nghiên mặc bao giờ, anh nhìn cô ta mà hơi sửng sốt. Bởi vì kỳ thật có thể cùng một trang phục, nhưng Phó Thần Hy không bao giờ có thể toả sáng như Cố Tĩnh Nghiên.

Tuy dáng người của Cố Tĩnh Nghiên và Phó Thần Hy đều mảnh khảnh tương tự nhau, nhưng ở Cố Tĩnh Nghiên lại toả ra khí chất đĩnh bạt phóng khoáng, cũng có thể do cô đã học vũ đạo từ nhỏ nên mới có phong cách này.

Vậy nên, mặc dù Phó Thần Hy khá xinh xắn ưa nhìn, nhưng vẫn không có được thần thái của Cố Tĩnh Nghiên.

Gương mặt Lục Bắc Thần tối sầm lại, lúc Cố Tĩnh Nghiên đi ngang qua người anh thì anh liền lên tiếng: “Em làm vậy là ý gì?”

“Thế nào? Chẳng lẽ chúng ta ở đây vui chơi mà lại để mặc Thần Hy làm việc? Hẳn là anh cũng đâu có chịu được?”

“Em…!” Lục Bắc Thần không thể phủ nhận, nhưng anh cảm thấy không vui khi cô can thiệp vào việc của Phó Thần Hy.

“Chúng ta vốn dĩ là bạn bè lâu năm, tôi làm vậy có gì không đúng?” Cố Tĩnh Nghiên nhàn nhạt nói.

“Ai cần em lo, em nên lo việc của Cố gia tiểu thư em đi, nhàn rỗi quản việc người khác làm gì?”

“Tôi làm vậy thì gọi là lo chuyện bao đồng? Vậy anh thì gọi là gì?” Cố Tĩnh Nghiên khinh thường hỏi lại.

Tốt xấu gì thì hiện tại cô vẫn là vợ chính thức của Lục Bắc Thần, nếu anh công khai đứng ra lo lắng cho người yêu cũ thì mặt mũi của cô để đâu?

“Sao chứ? Thần Hy vì ai mà phải bỏ đi, em không phải không biết?”

“Vì ai? Ý anh nói là vì tôi? Vậy thì Lục Bắc Thần, anh sai rồi, cô ấy bỏ đi là vì anh đã phản bội cô ấy, tôi cũng phản bội cô ấy, sai là cả hai chúng ta cùng sai, không phải trách nhiệm của một mình tôi. Hiện tại anh lại nói cứ như phũ hết mọi trách nhiệm sao?”

“Em…!” Lục Bắc Thần thật sự tức giận.

Anh nghĩ lại mình trước đây thật hồ đồ, hồ đồ vì một phút đã rung động trước nhan sắc của cô. Đúng ra anh không nên có cảm giác đó, anh luôn cảm thấy mình và Cố Tĩnh Nghiên như hai người bạn thân thiết, chỉ là hơi khắc khẩu, đụng một chút là có cãi vã, khó mà có thể xảy ra ái muội gì được, nhưng đêm hôm đó…

Đêm hôm đó, khi anh ôm lấy cô trong lều trại, anh thật sự cảm thấy hưng phấn hạnh phúc…

Phó Thần Hy thấy hai người bắt đầu cãi nhau thì vội vàng nói: “Đừng, xin cả hai người, thật xin lỗi, đúng ra tôi không nên đến đây, có phải tôi khiến hai người bất hoà…”

Mỗi lần hai người họ bất đồng thì Phó Thần Hy giống như chết đứng, chỉ biết nhìn long hổ tranh đấu mà không thể nào lên tiếng được.

Lục Bắc Thần trừng mắt nhìn Cố Tĩnh Nghiên một cái, quay đầu yên lặng nhìn Phó Thần Hy thì gương mặt anh đã nhu hoà hơn rất nhiều.

Cố Tĩnh Nghiên hừ một tiếng, liền quay người bỏ đi.

Cố Tĩnh Trạch khoác tay lên vai Lâm Triệt, dẫn cô vào bên trong du thuyền, đoàn người sau khi nghênh đón anh thì cũng đưa anh về gian phòng của riêng mình.

Du thuyền này thật sự rất lớn, làm Lâm Triệt bất giác tưởng tượng đến con tàu Titanic, cô thích thú reo lên: “Whoaa nơi này lớn thật đó, rất đông người nữa!”

Cố Tĩnh Trạch chậm rãi giải thích: “Đúng vậy, đây là du thuyền tư nhân lớn nhất thế giới hiện nay, có sức chứa đến hơn ba trăm người. Hôm nay có tất cả khoảng hai trăm nhân viên phục vụ và bảy mươi vị khách, xem ra sẽ rất náo nhiệt.”

“Whoaa, đến hơn hai trăm người chỉ để phục vụ cho bảy mươi khách sao?”

“Thật ra trong đó có một số ít là người hầu do các vị khách dẫn theo. Nhân viên trên tàu ngoại trừ phục vụ còn có các thuỷ thủ điều hành việc lái tàu.”

“Cũng đúng, du thuyền cũng cần có người lái…” Lâm Triệt gật gật đầu.

“Ừ đúng, đồ ngốc, đi thôi, đi xem phòng của chúng ta.”

Vào bên trong phòng, Lâm Triệt nhìn thấy nơi này được trang hoàng không thua kém gì khách sạn năm sao, vô cùng tráng lệ, căn phòng này chỉ để hai người ở thì có vẻ xa xỉ quá mức. Lâm Triệt và Cố Tĩnh Trạch liền thay quần áo ra.

Du thuyền này lớn như vậy, không có cảm giác nhấp nhô như những con thuyền nhỏ, đến độ Lâm Triệt còn ngỡ mình đang ở trên đất liền chứ không phải trên biển.

Cô quay sang nhìn Cố Tĩnh Trạch nói: “Thuyền đi êm quá nhỉ?”

“Tất nhiên, thuyền này rất lớn, mức độ cân bằng cực kỳ ổn định.”

“Ai nha, em thấy mình cứ như vai diễn giai nhân trong thời loạn thế ấy, cảm giác thật là xa hoa…”

“Ừ, đừng có chảy nước miếng nữa, chúng ta nên ra ngoài.”

“Vâng, vâng, được, chúng ta đi thôi!” Lâm Triệt cười híp mắt nói.

Cố Tĩnh Trạch bất đắc dĩ cười cười.

Nếu một cô gái con nhà bình thường không gia thế vô tình lọt vào đây, có lẽ sẽ cảm thấy tự ti đôi chút, bởi vì người có thể bước chân lên du thuyền này đều là danh gia vọng tộc hoặc thương nhân giàu có. Nhưng, cô ngốc của anh lại không thèm để ý, vẫn vô tư, thậm chí cả sự ngây ngô của cô cũng biểu hiện rất chân thật, làm người ta thật kỳ quái, không hiểu vì sao trên đời lại còn tồn tại một cô nàng chất phác đến lạ lùng như vậy.

Trong sảnh tiệc, Lục Sơ Hạ đang đứng cạnh Lục phu nhân.

Lục phu nhân quay đầu nhìn Lục Sơ Hạ, nói: “Mấy người bạn của con ở bên kia kìa, sao con không đến trò chuyện với họ?”

Lục Sơ Hạ liếc mắt nhìn qua, vẫn không thấy bóng dáng Cố Tĩnh Trạch, rõ ràng vừa rồi cô ta nhìn thấy anh, vậy mà chớp mắt đã mất dạng. Trong lòng cô ta chỉ muốn gặp một mình Cố Tĩnh Trạch, vậy nên nhìn bất kỳ người đàn ông nào cũng cảm thấy chướng mắt.

Càng nhìn đám thiếu gia kia thì càng cảm thấy vô cùng đối lập, Cố Tĩnh Trạch quả nhiên là một người đàn ông hoàn hảo vượt xa những kẻ khác, cho nên sao cô ta lại có ý định đến trò chuyện với người khác được?

Lục Sơ Hạ bĩu môi nói: “Mẹ, con không thích nói chuyện với họ, mà con thấy mẹ nên lo việc của anh hai đi. Con thấy từ lúc anh hai và chị dâu kết hôn, hình như quan hệ của họ không tốt lắm.”

“Mẹ cũng chẳng biết làm thế nào, không biết anh hai của con muốn gì nữa? Thật là, Tĩnh Nghiên là người vợ tốt vậy mà nó còn làm vẻ mặt đưa đám không vui, bữa tổ chức hôn lễ không có mặt thì Cố gia đã bỏ qua không nói gì, nó còn dám hục hặc với Tĩnh Nghiên…” Lục phu nhân thở dài một tiếng.

Bà thật sự yêu thích Cố Tĩnh Nghiên, cảm nhận được cô là một cô gái hiểu chuyện thông minh, tính cách cũng tốt, tuy rằng là đại tiểu thư của Cố gia nhưng lại không có kiểu cách tiểu thư kênh kiệu. Đáng tiếc…, con trai nhà bà không biết mắt dính hạt cườm hay sao mà lại cư xử quái lạ, đối diện một người vợ tốt như vậy mà mặt mày lúc nào cũng nhăn nhó, động một chút là lại cãi nhau với vợ.

Lúc này, Lục Sơ Hạ nhìn thấy từ phía cửa là Cố Tĩnh Trạch và Lâm Triệt cùng bước vào.

Lại là đi cùng Lâm Triệt…!?

Cố Tĩnh Trạch này thật là, bị làm sao vậy chứ? Đi đâu cũng dẫn theo Lâm Triệt?

Lục Sơ Hạ gắt gao cắn môi, nhìn Cố Tĩnh Trạch cùng Lâm Triệt vừa đi vừa trò chuyện, căn bản là không thèm nhìn đến ai khác. Trong lòng cô ta rất tức giận, cô ta nhất định phải tìm cơ hội để tách hai người họ ra, nhất là trên thuyền này có rất nhiều thời cơ để ra tay, tối nay cô ta phải làm cho bằng được.

Lâm Triệt liếc mắt nhìn thấy Lục Sơ Hạ, cảm nhận được hai mắt của cô ta toả sáng nhìn chăm chú Cố Tĩnh Trạch, loại cảm giác này thật sự không vui chút nào…

Cô khẽ mím môi nhìn Lục Sơ Hạ, lại quay sang nói với Cố Tĩnh Trạch: “Anh đi dạo trước đi, em đi toilet một chút.”

“Ừ, đừng đi lạc.” Cố Tĩnh Trạch dặn dò cô.

“Được rồi, em không phải con nít, em đi sẽ về liền.”

Kỳ thật cô không muốn đụng mặt chào hỏi gì Lục Sơ Hạ, nhưng cô biết nếu thấy được Cố Tĩnh Trạch thì chắc chắn Lục Sơ Hạ sẽ nhào đến nói chuyện, vậy nên cô chỉ muốn tránh mặt tạm thời.

Quả nhiên…

Ở sảnh tiệc, Lục Sơ Hạ thấy Cố Tĩnh Trạch thì lập tức bước tới: “Tĩnh Trạch, anh đến rồi~!”

“Ừ.” Cố Tĩnh Trạch đáp một tiếng, sau đó nhìn về phía Lục phu nhân, lễ phép chào: “Bá mẫu.”

“Ừ, ừ, Tĩnh Trạch, con đã đến. Tĩnh Nghiên và Bắc Thần đang ở bên kia.”

“Không có việc gì thì con sẽ không quấy rầy vợ chồng hai người họ.” Cố Tĩnh Trạch trả lời.

Lục phu nhân biết tính cách người Cố gia là vậy, có vẻ không thích náo nhiệt nên bà cũng gật gật đầu, không nói gì nữa.

Lục Sơ Hạ đứng bên cạnh vẫn si ngốc nhìn anh, tuy trong lòng rất hờn dỗi vì anh chẳng thèm chào hỏi cô ta câu nào, nhưng càng nhìn anh thì cô ta càng cảm thấy anh thật mê người.

Ở khu vực toilet.

Lâm Triệt rửa tay xong bước ra ngoài, nghe loáng thoáng có người đang hóng chuyện bàn tán.

“Cố Tĩnh Trạch vậy mà lại tới?”

“Cũng phải thôi, Cố gia và Lục gia mới liên hôn, dĩ nhiên Cố Tĩnh Trạch phải nể mặt em gái mình mà giao tiếp với Lục gia nhiều hơn.”

“Mà Lục gia đại tiểu thư hình như thích anh ta lắm, không thấy thì thôi, vừa thấy là đã bám lấy không rời.”

“Ha, tôi nhớ trước kia Lục gia đại tiểu thư rất kiêu ngạo, biết bao nhiêu người theo đuổi cũng không thèm nhìn tới ai mà?”

“Đó là người ta chờ đúng người, mà dã tâm cũng lớn thật, lại thích Cố Tĩnh Trạch sao?”

“Có ai lại không muốn làm Cố gia thiếu phu nhân chứ?”

Bàn tay Lâm Triệt không khỏi siết chặt lại…

Có ai lại không muốn làm Cố gia thiếu phu nhân?

Đúng vậy, xem ra ý tứ của Lục Sơ Hạ thì ai cũng biết, nhưng cô ta vẫn cứ trơ mặt ra, vậy thì… Cố Tĩnh Trạch có biết không, liệu anh có quan tâm không?

Lâm Triệt vừa đi vừa suy nghĩ miên man, bất cẩn va vào một người.

“Ai nha, thật xin lỗi!” Lâm Triệt nhìn thấy đối phương ngã trên mặt đất, hình như môi người này còn trắng bệch giống như có bệnh. Cô hoảng sợ, vội vàng nói: “A bác này, có phải bác bị bệnh không?”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 361-362

  1. Mỗi lần đọc đến Lục Bắc Thần là ức kg chịu nỗi, muốn nổi điên

Leave a Reply