Chương 376. Chuyện không thể ngờ

Trần Vũ Thịnh nhìn Thẩm Du Nhiên mà ánh mắt hơi ngưng trọng, có chút gì đó mất tự nhiên.

Trong lòng Thẩm Du Nhiên cảm thấy bất an, liền nói: “Có gì anh cứ nói đi, không sao, tôi chấp nhận được, dù sao chuyện là do Thẩm Du Lam gây ra, con bé cũng nên gánh vác hậu quả.”

Trần Vũ Thịnh chậm rãi nói: “Những kẻ đó không chuyện gì là không làm, nếu không có tiền thì cả phụ nữ cũng bị đem ra buôn bán, hơn nữa, nhà kho ngầm đó thực chất là một kho hàng của bọn chúng, có lẽ em gái cô cũng… đã bị đem ra rao bán.”

Thẩm Du Nhiên nghe xong, đáy lòng lập tức trầm xuống nặng nề, dù cô và em gái quan hệ không tốt lắm, nhưng dù sao đó vẫn là em gái ruột của cô. Chỉ là ngẫm nghĩ lại, cô đành nói: “Bây giờ chỉ cần con bé có thể trở về là tốt rồi, mọi thứ khác đều không quan trọng.”

Bị đem ra rao bán có nghĩa là gì, bản thân Lâm Triệt nghe cũng hiểu được, cô cảm thấy khó chịu không khác gì Thẩm Du Nhiên, nhưng quả thật hiện tại chỉ cần có thể giữ được mạng sống quay về mới là điều quan trọng nhất.

Trần Vũ Thịnh nói tiếp: “Đã nhờ vệ sĩ của Cố gia can thiệp vào, tốc độ làm việc của họ là nhanh nhất, chắc chắn sẽ xác định được vị trí.”

“Cảm ơn hai người.” Thẩm Du Nhiên gật gật đầu, nhìn Trần Vũ Thịnh và Lâm Triệt.

“Sao lại nói cảm ơn, chúng ta là người một nhà mà.” Lâm Triệt thở dài nói.

Không lâu sau, bên ngoài đã có vệ sĩ của Cố gia bước vào, cung kính báo với Lâm Triệt: “Thiếu phu nhân, đã tìm được người.”

“Được, chúng ta đi.”

“Ở đó nguy hiểm lắm, cậu ở đây chờ đi, chúng tôi đi được rồi.” Thẩm Du Nhiên vội ngăn Lâm Triệt lại.

“Không sao đâu, tôi chỉ đi xem thôi.”

“Đương nhiên không được, chưa nói đến rủi ro nguy hiểm gì khác, lỡ như cậu bị phóng viên chụp hình thì cũng không tốt. Đã có vệ sĩ Cố gia đi với tôi thì tôi sẽ không sao, cậu đừng lo.”

Trần Vũ Thịnh tiếp lời: “Tôi đi với cô ấy.”

Lâm Triệt thấy có Trần Vũ Thịnh thì yên tâm hơn rất nhiều, liền gật gật đầu đồng ý.

Khi Thẩm Du Nhiên và Trần Vũ Thịnh tới nơi, cô nhìn thấy có rất nhiều người đứng đó, có cảnh sát và cả vệ sĩ của Cố gia.

Bên trong có một gã đầu trọc, gã ta nhìn hai người họ xong rồi ngạo nghễ lên tiếng: “Ha, không ngờ hôm nay chỉ mua đại một con bé mà lại dính cả một đám thế này, số xem ra không may rồi.”

Thẩm Du Nhiên tức giận lên tiếng: “Em gái tôi ở đâu? Muốn tiền thì có thể thương lượng, nhưng phải đưa người ra đây!”

“Đưa người ra? Tiền ở đâu?” Gã đầu trọc cợt nhã hỏi lại.

Trần Vũ Thịnh nói: “Ông cứ nói đi, cô ấy mượn bao nhiêu? Dù tính luôn cả lãi cũng chỉ hơn mười vạn.”

“Này, cậu em à, phân biệt rõ ràng một chút, con bé mượn tiền vốn đã hơn mười vạn, tính luôn cả lãi mẹ lãi con tổng cộng là năm mươi hai vạn.”

“Cái gì?”

Trần Vũ Thịnh và Thẩm Du Nhiên kinh ngạc nhìn nhau.

Thẩm Du Nhiên hoàn toàn không ngờ được, Thẩm Du Lam vẫn còn đi học, tại sao lại cần nhiều tiền như vậy làm gì?

“Tiền đã mượn chúng tôi sẽ trả, nhưng lãi suất thì không.” Trần Vũ Thịnh cứng rắn nói.

“Này, làm ăn gì kỳ vậy? Anh em chúng tôi làm việc mệt nhọc cũng là kiếm miếng cơm thôi.” Gã đầu trọc nhăn nhó nói.

“Thiếu nợ phải trả là chuyện đương nhiên, nhưng cho vay nặng lãi lại là chuyện trái pháp luật, tôi tin ông cũng không muốn làm lớn chuyện, dây dưa thì đối với bất kỳ ai trong chúng ta đều không có lợi. Không cần thiết phải đấu một mất một còn, nơi để các người kiếm tiền còn rất nhiều, không cần phải bất chấp mọi thứ với chúng tôi, cùng lắm chỉ là mấy chục vạn, đối với các người cũng đâu đáng là gì.” Trần Vũ Thịnh chậm rãi lên tiếng.

“Này, cậu nói nghe nhẹ nhàng quá? Nhưng, đây là quy củ của chúng tôi, ai cũng như cậu thì người của chúng tôi sống bằng cái gì?”

“Được thôi, nếu người khác hỏi ông vì sao lại đi ngược lại quy củ của tổ chức, cứ để hắn ta đến tìm tôi, tôi sẽ nói cho hắn ta biết vì sao tôi lại có thể dẹp bỏ quy củ của các người.”

Một lời này làm gã đầu trọc sửng sốt, gã nhìn Trần Vũ Thịnh, lại nhìn đám vệ sĩ của Cố gia và cảnh sát đang bao quanh.

Chốc lát sau, gã quay đầu lại không biết nói gì với người bên cạnh, sau đó mới nói: “Được rồi, người sẽ đưa cho cậu!”

Thẩm Du Nhiên ngạc nhiên nhìn Trần Vũ Thịnh: “Bọn họ thật sự dễ dàng thả người vậy sao?”

Trần Vũ Thịnh đáp: “Dám nói chuyện quy củ với người của Cố gia thì chỉ thiệt thân cho bọn họ thôi, biết bản thân nói sai nên ông ta mới mau mắn như vậy.”

“À… ra vậy…”

Gã đầu trọc lập tức cho người đem Thẩm Du Lam từ bên trong ra, có vẻ như Thẩm Du Lam đã bị tra tấn, nhìn như một kẻ điên, trang phục lộn xộn, tóc tai rũ rượi.

Vừa thấy Thẩm Du Nhiên thì Thẩm Du Lam liền kêu lên: “Chị hai, cứu em… cứu em…”

Thẩm Du Nhiên đau lòng khi nhìn em gái, tới khi cảnh sát bước đến đưa Thẩm Du Lam vào xe thì cô mới lên xe.

Trần Vũ Thịnh nhìn nhìn, muốn để lại không gian riêng cho hai chị em của Thẩm Du Nhiên, thật ra chính anh cũng không muốn tiếp cận Thẩm Du Lam trong cùng một không gian như thế này, vậy nên anh đã lên xe riêng của mình.

Thẩm Du Nhiên đưa khăn ướt để Thẩm Du Lam lau mặt, nhìn thấy em gái mình đã an toàn thì cô mới tức giận nói: “Rốt cuộc em đã làm gì vậy hả?”

Thẩm Du Lam bĩu môi, nói: “Không… không có gì, em chỉ mượn tiền mua chút đồ thôi, nhưng chưa kịp trả, hôm qua xin tiền chị mà chị không cho em đó thôi…”

“Em mở miệng xin đến hơn mười vạn, chị điên hay sao mà đưa cho em!?”

“Không phải chị có Trần Vũ Thịnh sao? Anh ta nhiều tiền như vậy! Thế mà chị không chịu cho em, làm hại em hôm nay… hôm nay…” Nói đến đây thì Thẩm Du Lam bụm mặt khóc nức nở.

Thẩm Du Nhiên giận dữ, vặn hỏi: “Em lấy nhiều tiền như vậy làm gì? Không phải là đi đánh bài chứ?”

“Em… em chỉ mua hai cái túi xách, mua… ít đồ trang điểm và quần áo thôi…”

“Hai cái túi xách thì bao nhiêu tiền? Em nghĩ chị sẽ tin sao?”

“Là túi Chanel đó, mỗi cái chỉ có ba vạn thôi…”

“…” Thẩm Du Nhiên quả thật bị chọc tức đến muốn hộc máu.

Chốc lát sau thì xe đã đưa Thẩm Du Lam đến bệnh viện để kiểm tra tỉ mỉ.

Lúc này Lâm Triệt cũng đã tới, cô liền cầm tay Thẩm Du Nhiên, thấp giọng an ủi: “Được rồi, không phải người đã cứu được rồi sao, có gì về sau hẵng nói.”

“Con bé còn đang đi học mà đã xài tiền phung phí như vậy.” Thẩm Du Nhiên khổ sở nói: “Tôi không biết nên giải thích thế nào với ba mẹ tôi nữa.”

Bỗng dưng lúc này bác sĩ bước ra, nói: “Tối hôm qua, cô bé đã bị xâm phạm, khu vực vùng kín có dấu hiệu bị tổn thương.”

Trái tim Thẩm Du Nhiên tức khắc chấn động.

Cô còn chưa kịp hoàn hồn thì bác sĩ lại nói tiếp: “Nhưng, thật ra màng trinh của cô bé vốn dĩ đã rách từ trước, vết thương lại rất lâu, cho nên thân thể cũng không có gì đáng ngại.”

Thẩm Du Nhiên há hốc mồm thở dốc, cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe.

Em gái cô năm nay chỉ mới mười bảy tuổi…!

Mất một lúc thật lâu thì Thẩm Du Nhiên mới phản ứng lại được, run rẩy nói: “Nếu mẹ tôi mà biết thì sẽ tức chết mất…”

Từ nhỏ thì đứa em gái này đã được gia đình yêu thương cưng chiều, luôn cảm thấy đây là một đứa con gái ngoan, học tập tốt, diện mạo xinh xắn, tương lai nhất định sáng lạn, chỉ không ngờ bây giờ lại thành ra như vậy…

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 376

Leave a Reply