Chương 379. Chàng trai ấm áp trong ký ức

Ánh mắt Lâm Triệt hơi thay đổi một chút: “Là một người bạn chị quen từ hồi nhỏ.”

“Vậy sao, chị Lâm Triệt thật xinh đẹp, bạn bè bên cạnh chị ai cũng đẹp hết.”

Lâm Triệt cười cười: “Ừ, em cũng rất xinh.”

Dương Lăng Hân thẹn thùng nói: “Làm gì có, chị chọc em!”

“Sao lại không? Em cũng là người ở bên cạnh chị mà, em cũng rất xinh đẹp.”

Sau bữa cơm thì Cố Tĩnh Dư lại rời khỏi khách sạn để đi công việc riêng.

Ba cô gái được dịp thảnh thơi bước ra ngoài dạo phố cả một ngày, đến chiều tối mới trở về để chuẩn bị cho ngày hôm sau tham dự tuần lễ thời trang. Lâm Triệt chọn được ba bộ lễ phục, một bộ để xuất hiện trên thảm đỏ, hai bộ còn lại trông đơn giản hơn sẽ thay ra trong quá trình tham dự, cô còn chuẩn bị thêm vài bộ đồ để đi dạo phố.

Sắp xếp quần áo xong, vừa định nghỉ ngơi thì bên ngoài có người gõ cửa. Lâm Triệt cảm thấy quái lạ, trong lòng đinh ninh đó là nhân viên của khách sạn nên bước ra. Thời điểm mở cửa thì cô vô cùng kinh ngạc.

“Tần Khanh?” Lâm Triệt ngạc nhiên nhìn đối phương.

“Lâm Triệt.” Tần Khanh cười cười, nhìn vào bên trong: “Anh có thể vào ngồi không?”

“A… đương nhiên có thể.” Lâm Triệt vội tránh qua một bên để Tần Khanh bước vào.

Sau khi ngồi xuống, Tần Khanh nhìn một lượt khắp phòng, thấy bộ lễ phục sang trọng bên trong thì liền nói: “Không ngờ cô gái nhỏ năm nào một hai muốn đi đóng phim, muốn làm diễn viên, giờ cuối cùng đã trở thành đại minh tinh.”

Lâm Triệt mỉm cười: “Ai nha, làm gì có, em đâu phải minh tinh gì…”

Tần Khanh yên lặng nhìn cô, tuy anh nhận thức rất rõ cô không phải người con gái của anh, nhưng bất giác vẫn không kiềm chế được mà muốn đến gần cô.

Lúc này Lâm Triệt có hơi lúng túng, cô không phải không muốn gặp Tần Khanh, chỉ là anh và Lâm Lị vừa mới từ hôn, hiện giờ hai người gặp mặt thì không khí khá ngượng ngùng. Chỉ là nhớ đến thời thơ ấu thì cảm giác e ngại cũng giảm bớt được đôi chút, dù sao hai người đã quen biết từ lúc còn rất nhỏ, mối quan hệ không giống với những người khác.

“Lần này em đến là đi cùng Cố Tĩnh Dư?” Tần Khanh hỏi.

“À đúng, em và anh ấy cùng đóng một bộ phim nên đến đây, cũng nhân dịp quảng bá phim một chút.”

“Hai người đóng chung một phim? Bộ phim nào của anh ta cũng rất được chú ý, lần này thì danh tiếng của em nhất định sẽ càng nổi.”

Lâm Triệt cười: “Chưa chắc đâu, vẫn còn đang trong quá trình quay mà, em cũng không nghĩ nhiều. Dĩ nhiên em hy vọng phim sẽ thành công.”

Nụ cười của cô khiến Tần Khanh ngưng trọng, bỗng nhiên anh cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, vì sao ngày xưa lại không nhận ra nụ cười của cô đẹp đến như vậy. Anh vừa định nói chuyện thì di động của cô đã reo lên.

Lâm Triệt cúi đầu nhìn, cô vội nói xin lỗi rồi ra một góc nhận điện thoại.

Tần Khanh nhìn theo bóng dáng của cô, lại nghe thấy cô nói chuyện với đối phương: “Alo, sao anh chưa ngủ?”

Dù vừa rồi Tần Khanh không nhìn được người gọi đến là ai, nhưng dựa vào giọng nói vui vẻ dịu dàng của cô thì cũng lập tức đoán ra, người gọi điện thoại là Cố Tĩnh Trạch.

“Anh biến đi! Làm gì có!”

“Quỷ thật, sao anh cứ hươu nói vượn hoài vậy?”

“Được, được, chờ bổn tiểu thư về nhất định sẽ có quà cho anh!”

Lâm Triệt cười ha hả rồi vui vẻ nói huyên thuyên. Tần Khanh không khỏi híp mắt nhìn, trong lòng vô cùng kinh ngạc, không lẽ đây là cách nói chuyện thường ngày của Lâm Triệt và Cố Tĩnh Trạch sao? Thoạt nhìn không hề có cảm giác đó là Cố Tĩnh Trạch!

Chốc lát sau, Lâm Triệt nói buồn ngủ nên mới cúp điện thoại, quay đầu lại ngượng ngùng nói: “Nói chuyện hơi lâu, em quên mất thời gian.”

Tần Khanh chậm rãi đứng dậy: “Không sao, anh chỉ đến thăm em thôi, khó có dịp ở nơi xa xứ thế này mà vô tình gặp nhau. Ngày mai em cứ tham dự tuần lễ thời trang đi, có dịp sẽ gặp sau.”

“Được.”

Lâm Triệt và Tần Khanh chào tạm biệt nhau, tiễn Tần Khanh rời khỏi phòng mà cô yên lặng dựa vào cửa, nhớ lại những tình cảm vụn vặt thơ ngây ngày đó, hoá ra bây giờ đáy lòng cô rất yên bình, có thể đạm nhiên gặp anh mà cười chào hỏi.

Rốt cuộc người kia vẫn là Tần Khanh, chàng trai ấm áp tràn ngập ánh nắng mặt trời trong ký ức của cô. Cô chỉ hy vọng sau khi anh và Lâm Lị chia tay, anh có thể sống một cuộc sống hạnh phúc.

Ngày hôm sau.

Thảm đỏ chính là trung tâm được chú ý nhất, Lâm Triệt và Du Mẫn Mẫn cùng bước đến, ở bên ngoài có rất nhiều minh tinh và ngôi sao trên mọi lĩnh vực đến từ nhiều quốc gia khác nhau, bầu không khí này hoàn toàn khác biệt với một buổi lễ bình thường trong nước. Vậy nên Lâm Triệt có hơi khẩn trương.

Với tấm thiệp Cố Tĩnh Dư cho cô thì cô có thể đi thẳng vào hội trường vì đây là thiệp ưu tiên. Nhưng, vì Cố Tĩnh Dư bận chút công việc sẽ đi xe riêng vào sau nên không thể đi cùng cô.

Lúc này Lâm Triệt ngồi trong xe, xoa xoa tay nói: “Bây giờ nếu có chuyện gì mất mặt xảy ra thì chắc em chết mất, chị Du, chị nhìn em xem, lễ phục của em ổn chứ? Có khi nào em vừa bước ra sẽ bị vấp ngã té xuống không?”

Du Mẫn Mẫn cười nói: “Được rồi, em mà té thật thì chắc chắn sẽ lên đầu đề báo trong nước đó!”

“A a a! Chị đừng có làm em sợ mà, em đã nói kiểu áo quây ngực này dễ té lắm!”

“Được rồi, em khẩn trương cái gì? Trừ một vài diễn viên trong nước đến đây, đa số em đâu có biết ai, có gì phải lo lắng? Phóng viên ở nước ngoài không soi mói minh tinh nhiều như trong nước đâu, đơn giản vì họ nhìn người Châu Á chúng ta ai cũng từa tựa nhau, không phân biệt được.”

“Nói cũng đúng…” Lâm Triệt lấy thiệp mời ra xem lại: “Thiệp này không phải giả chứ? Có khi nào đến nơi không được vào rồi bị đuổi ra không?”

“Thôi được rồi, thiệp Cố Tĩnh Dư đưa em mà có thể giả sao? Đi nhanh nào!” Du Mẫn Mẫn không để Lâm Triệt ngồi suy nghĩ linh tinh nữa, lập tức kéo tay Lâm Triệt xuống xe.

Sau khi đưa thiệp mời ra thì đã được phục vụ mời vào bên trong, ánh đèn trên thảm đỏ vô cùng rực rỡ hào nhoáng, bất quá cũng không liên quan gì Lâm Triệt, bởi vì cô đúng là không quen biết ai ở đây.

Lúc này Lâm Triệt nhận ra có một vài người quen thuộc trong giới giải trí ở C quốc, cô liền hỏi: “Sao những người đó lại đứng đợi ở bên ngoài?”

Du Mẫn Mẫn nói: “Bọn họ mới là người nên khẩn trương vì không có được thiệp mời, họ có tới cũng chỉ là đứng đó góp mặt thôi chứ không thể tiến vào đây được.”

“Thì ra là vậy.”

Cùng lúc đó, truyền thông ở C quốc bắt đầu đưa tin về tuần lễ thời trang, một ít hình ảnh chớp nhoáng đã được đăng tải. Trên mạng xã hội cũng sôi nổi bàn tán, xem nghệ sĩ nào mới là người có phong cách thời thượng nhất.

Tại hội trường chính nơi diễn ra tuần lễ thời trang, tất cả mọi người đều đang chờ đợi đọc tên danh sách khách mời, để xem rốt cuộc ai mới là những vị khách chân chính, ai chỉ là người cưỡi ngựa xem hoa tới làm phông nền.

Lúc này, có một phóng viên đến từ C quốc kinh hô lên: “Kia là Tần Oản đúng không?”

Lâm Triệt ngẩng đầu lên theo tiếng hô đó, liếc mắt đã nhìn thấy được Tần Oản xuất hiện trong lễ phục hồng thắm xinh đẹp đang bước đi trên thảm đỏ, lễ phục này là một bộ áo truyền thống được cách tân với đuôi áo kéo dài.

Tần Oản quay đầu mỉm cười, phất tay với phóng viên, một ít phóng viên nước ngoài tranh thủ chụp lia lịa.

“Whoaa, nhất định là cô ấy lên đầu đề rồi!” Lâm Triệt cảm thán nói.

Quả thật là cách xuất hiện của Tần Oản rất thu hút ánh nhìn của mọi người, khó ai có thể chê bai được.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

3 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 379

Leave a Reply to nleebaongoc Cancel reply