Chương 32. Tiểu yêu tinh

Nhưng rồi, anh lại tiến sát đến vành tai của Vân Vy nói: “Nhưng tổ chức y học quốc tế khuyến nghị, con gái tốt nhất nên tròn mười tám tuổi mới bắt đầu nên hưởng thụ cuộc sống. Vì thân thể khoẻ mạnh của em là hạnh phúc dài lâu của chúng ta, anh sẽ cân nhắc lại điều đó.”

Vân Vy bị anh phả hơi nóng vào tai, lửa trong lòng càng nóng, lời nói có vẻ ẩn nhẫn như khắc chế của anh lại càng khiến trong lòng cô thêm mềm nhũn.

Cô không hề tỏ ra yếu đuối mà còn hỏi ngược lại: “Đình thiếu sẽ không sợ bản thân vì nhẫn nhịn mà ảnh hưởng đến hạnh phúc dài lâu về sau chứ?”

“Tiểu yêu tinh!” Lục Chiến Đình đã nhủ thầm trong lòng không biết bao nhiêu lần là phải ẩn nhẫn, thế nhưng tiểu yêu tinh này lại hết lần này đến lần khác khiêu khích anh, lớp phòng tuyến khắc chế cuối cùng của anh kia đã vô cùng mỏng yếu rồi.

Lục Chiến Đình đem Vân Vy đè lên trên ghế sofa, động tác của anh rất nhanh nhẹn, nhân thủ cũng rất linh hoạt, giống y như báo đi săn.

Mà cô chính là chú dê con đang đợi bị làm thịt.

Lục Chiến Đình ở trên mặt Vân Vy hung hăng gặm một cái, bàn tay to lớn của anh tét một cái vào mông cô, lúc này mới tính là có chút giải hận.

Anh đứng lên, bỏ lại Vân Vy, trực tiếp đi về phía phòng ngủ của mình.

Vân Vy xoay người nằm bò ở trên ghế sofa, nhìn bóng lưng anh đi xa dần, cho đến khi trong phòng tắm của anh rất nhanh truyền ra tiếng xả nước.

Cô bèn thè lưỡi.

Vị hôn phu này của cô, thật đúng là không chọn lầm mà!

Không chờ Lục Chiến Đình từ phòng tắm đi ra, Vân Vy liền nhanh chóng trốn về phòng của mình.

Cô không thể lại khiêu khích giới hạn nhẫn nại của anh thêm nữa.

Đêm nay, giấc ngủ của Vân Vy như càng có thêm hương sắc ngọt ngào.

Sáng sớm ngày hôm sau tỉnh lại, cô không rửa mặt, đem đầu tóc đánh rối xù tung lên y như cái tổ gà, đi sang căn hộ sát vách.

Tối hôm qua Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa ở trong phòng ngủ trước đây của Vân Vy chiến đấu kịch liệt, sau đó liền lăn ra ngủ.

Bọn họ một bên là vừa chờ Vân Vy trở lại, một bên lại tiếp tục bàn bạc kế hoạch làm thế nào để chiếm được tài sản của Vân Vy.

Nghe thấy tiếng đập cửa, Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa vội vàng vội vã mặc quần áo vào.

Bọn họ vừa mở cửa thì nhìn thấy Vân Vy giống như một đứa ăn mày tị nạn đang đứng trước cửa, tóc tai rối mù, quần áo cũng nhăn nhúm.

Hoa Sa Sa vội vàng nói: “Vy Vy a, cô xảy ra chuyện gì thế này, tối qua đi đâu mà bây giờ mới trở về?”

“Trời tối lắm, mình không biết đường nên ở lại công viên ngủ. Bây giờ trời sáng rồi nên mới tìm được đường trở về.” Vân Vy cố ý bày ra bộ dáng thương tâm nói chuyện.

“Cô không biết gọi xe sao?” Hoa Sa Sa nói, lập tức đi móc hết túi của bộ trang phục cô đang mặc trên người, “Tiền của cô đâu? Thẻ đâu?”

Thực ra là cô ta muốn biết bây giờ Vân Vy còn có bao nhiêu tiền.

Kết quả là ở trong túi áo của Vân Vy cũng không tìm được cái gì.

Hoa Sa Sa đối với Vân Vy một chút đau lòng cũng không có, thay vào đó là sự tức giận đáng sợ: “Cô đến một đồng cũng không có, thẻ cũng không còn hay sao?”

Tối hôm qua cô và Bạch Văn Bình ở trong phòng Vân Vy tìm kiếm một lượt, không tìm thêm được cái gì mới mẻ còn chưa nói, mà những trang sức châu báu trước kia của Vân Vy được họ chuộc về cũng đã sớm bị Kỷ cô cô gói hết mang đi.

“Ô ô, Sa Sa thật hung dữ, Vy Vy rất sợ….” Vân Vy giả bộ như muốn rơi nước mắt tủi thân.

Hoa Sa Sa liền trút giận lên Bạch Văn Bình: “Anh nói làm sao bây giờ, còn có ba tháng nữa là nghỉ hè, lúc đó Vân Vy khẳng định phải quay về Vân gia, Chúng ta muốn lấy đồ của cô ta lúc đó càng thêm khó khăn, phải làm sao bây giờ?”

“Đúng vậy, phải thừa dịp lúc cô ta đang ngốc nghếch, Vân gia lại không có ai phát hiện mà tranh thủ ra tay.” Bạch Văn Bình cũng vô cùng sốt ruột.

“Vy Vy ngoan, Vy Vy đừng khóc.” Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa vội vàng dỗ dành, một bên vừa vỗ về, một bên vừa nói: “Vy Vy, Kỷ cô cô có đưa cho cậu thẻ tín dụng không?”

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply