Chương 33. Keo kiệt

“Ô ô, có để lại.” Vân Vy chỉ chỉ di động, “Kỷ cô cô nói, dùng di động là được. Ô ô ô…”

Hoa Sa Sa đoạt lấy di động của Vân Vy nhìn, thế nhưng muốn khởi động máy phải dùng vân tay của Vân Vy.

Cô ta liền kéo tay Vân Vy, ấn trên màn hình, di động mở ra.

Kỷ cô cô thực sự để lại cho Vân Vy không ít tiền, bất quá đến lúc muốn dùng thì vẫn phải cần vân tay của Vân Vy.

Hơn nữa tấm thẻ này mà Kỷ cô cô để lại cho Vân Vy chỉ có thể dùng để chi tiêu, không thể chuyển khoản hay rút tiền ra.

“Lão yêu bà này thật là phiền phức!” Hoa Sa Sa cả giận mắng thầm.

Nếu không phải là di động này có chức năng thanh toán thì cô thực sự hận không thể ném vỡ chiếc di động này.

Vân Vy trong lòng cười thầm, nghĩ muốn gạt tiền của cô nữa sao, cũng không có dễ dàng như vậy.

Tấm thẻ tín dụng này là cô đặc biệt nhờ Kỷ cô cô tìm người bạn trong ngân hàng làm, chỉ độc nhất một chiếc cho Vân Vy, chuyên môn chống trộm phòng ngừa lừa đảo, dù cho Hoa Sa Sa có trộm được di động của Vân Vy thì không có vân tay của Vân Vy thì cũng không thể làm được chuyện gì.

Hơn nữa di động này chỉ nhận vân tay của cơ thể sống, cho dù có làm ngón tay mô phỏng vân tay của Vân Vy, thế nhưng không thể đồng nhất được nhiệt độ cơ thể người thì cũng không cách nào mở di động ra được.

Cô buồn cười nhìn Hoa Sa Sa và Bạch Văn Bình, cô ý thân thiết nói: “Sa Sa vì sao lại tức giận như vậy?”

“A, không có việc gì, không có việc gì.” Hoa Sa Sa có lệ nói hai câu: “Cậu ở nhà, đừng đi ra ngoài, tối này tôi tới tìm cậu. Ngàn vạn lần không được đi ra ngoài, bên ngoài có một con sói xám rất to, nó sẽ ăn thịt cậu!”

Vân Vy cố ý ra vẻ rất sợ sệt nói: “Vy Vy sẽ không ra, Vy Vy sợ sói xám to.”

Hoa Sa Sa và Bạch Văn Bình bèn đi ra ngoài, vừa đi vừa đang như thương lượng điều gì đó.

Vân Vy biết bọn họ khẳng định là không có ý tốt hảo tâm gì đâu, chắc chắn là đang tìm cách tính kế với cô.

Dù sao thì binh đến tướng chắn, nước đến đất chặn, Vân Vy cái gì cũng không sợ.

Bọn họ đã thích chơi như vậy, cô liền phụng bồi tới cùng!

Cái trò chơi này, cô thật đúng là không muốn nhanh như vậy mà đã kết thúc.

Đợi bọn họ đi xa rồi, Vân Vy rất nhanh liền trở về căn hộ của Lục Chiến Đình.

Ở căn nhà này tất cả đều làm cho cô có cảm giác buồn nôn.

Trở lại căn hộ của Lục Chiến Đình, tâm tình của cô rốt cuộc mới một lần nữa vui vẻ trở lại.

Cô đi về phía ghế sofa, vừa định mở máy tính thì liền phát hiện trên máy tính có đặt một tờ giấy, nét chữ trên đó như rồng bay phượng múa: “Cơm ở trên bàn, máy vi tính đã khoá.”

Rất rõ ràng, Lục Chiến Đình không muốn cô xem lại hình ảnh xuân cung đồ tối qua, anh không cho phép cô nhìn thân thể Bạch Văn Bình.

“Keo kiệt.” Vân Vy thì thầm một tiếng.

Bất quá trên bàn ăn truyền đến mùi hương thức ăn thơm nức mũi khiến cô thèm nhỏ dãi, cô lập tức đi về phía bàn ăn ngồi xuống.

Vân vy thoả mãn ăn uống xong thì tâm tình đã hoàn toàn trở lại, chuẩn bị xem xét lại sự nghiệp học hành của cô.

Cô là con gái duy nhất của Vân gia, gia nghiệp to lớn, sau này khẳng định đều sẽ do cô nắm giữ quản lý.

Trước đây ông ngoại và mẹ cô đã từng nói với cô rất nhiều lần, muốn cô cố gắng nỗ lực.

Bất quá trước kia cô còn nhỏ tuổi, còn không hiểu rõ ý nghĩa của sự nỗ lực là gì, hơn nữa trong nhà cũng có người làm của cô che chở, cô chưa bao giờ phải quá lo lắng về tương lai của mình.

Cô vẫn luôn sống cuộc sống của một vị thiên kim đại tiểu thư, đem phần lớn thời gian tập trung vào việc ăn nhậu chơi bời.

Có thể thi đậu trường đại học trứ danh nghiêm khắc này cũng là dựa vào sự thông minh thiên phú của cô, may mắn mới đạt được kết quả đột biến.

Bất quá sau khi trải qua chuyện lần này, Vân Vy cấp tốc trưởng thành.

Cô hiện tại mới biết, cha mẹ trưởng bối không thể lo cho cô cả đời được, vinh quang của gia tộc cũng không có khả năng vĩnh viễn giúp đỡ soi sáng cho cô được.

Không có người nào cả đời sẽ đều là con đường bằng phẳng để đi qua cả.

Con đường của chính bản thân mình, chỉ có thể do tự mình đi thăm dò và chú ý phương hướng mới có thể đạp qua bụi gai, theo gió vượt sóng mà tiến lên.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply