Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 382

Chương 382. Vẫn còn niệm tưởng

Cố Tĩnh Trạch nhìn nhìn Lâm Triệt, không nói gì nữa.

Ngày hôm sau, ở tập đoàn Cố thị.

Tần Hạo tiến vào phòng làm việc của Cố Tĩnh Trạch, cẩn thận đặt tài liệu lên bàn, cung kính nói: “Cố tổng, đây là tư liệu về các công ty tham gia đấu thầu dự án xây cầu vượt biển, ngài xem qua một chút, hiện tại đã chọn được vài nhà đấu thầu tương đối có thực lực. Đã hỏi qua tổng thống, cả tổng thống cũng nói mọi thứ đều ổn, chỉ cần ngài ra quyết định cuối cùng.”

Cố Tĩnh Trạch mở tài liệu ra, nhìn lướt qua vài trang rồi ánh mắt bất ngờ dừng lại: “Tần gia có tham dự đấu thầu lần này?”

“Đúng vậy, bọn họ là cạnh tranh bằng thực lực, dù sao họ đã có kinh nghiệm nhiều năm, các chuyên gia cũng đánh giá chất lượng của họ không tệ.” Tần Hạo vừa nói vừa quan sát thái độ của Cố Tĩnh Trạch, bởi vì không hiểu vì sao bỗng nhiên Cố Tĩnh Trạch lại hỏi về Tần gia, rốt cuộc là có ý gì?

Là không ngờ rằng Tần gia cũng tham dự? Hay không thích Tần gia tham dự?

Ngay lúc này, Cố Tĩnh Trạch lập tức nói: “Vậy thì chọn Tần gia đi, nếu họ đã có nhiều năm kinh nghiệm như vậy, cả các chuyên gia đánh giá chất lượng cũng cảm thấy họ phù hợp thì cứ chọn họ.”

Nói xong, anh liền để xấp tài liệu sang một bên.

Tần Hạo giật mình, mắt tròn mắt dẹt nhìn Cố Tĩnh Trạch. Nếu nhớ không lầm thì trước đây Cố Tĩnh Trạch rõ ràng từng sai Tần Hạo đi điều tra, hiển nhiên biết quan hệ của Lâm Triệt và Tần Khanh trong quá khứ. Theo lý mà nói, đúng ra Cố Tĩnh Trạch nên đuổi Tần Khanh đi xa thật xa mới đúng, sao lại giao cả một công trình lớn như vậy cho Tần gia!? Tuy Tần gia thật sự có thực lực, nhưng không phải chỉ có một mình Tần gia là công ty phù hợp duy nhất!

Bất quá, tâm tư của ông chủ thì người làm cấp dưới sao có thể tuỳ tiện suy đoán, Tần Hạo thừa hiểu Cố Tĩnh Trạch sẽ không đem công việc ra để đùa giỡn.

Lâm Triệt trở về nhà.

Cố Tĩnh Trạch từ bên trong bước ra, liền nói: “Đi, anh dẫn em ra ngoài ăn.”

“Hả? Nhưng em ăn rồi, vừa mới ăn cơm hộp lúc còn ở đoàn phim.”

“Vậy thì đi ăn khuya.” Cố Tĩnh Trạch nói xong, không để Lâm Triệt kịp từ chối thì đã ôm lấy bả vai cô và kéo cô ra ngoài.

“Này này này, rốt cuộc là đi đâu chứ?” Lâm Triệt ngơ ngác hỏi, cuối cùng vẫn bị anh lôi kéo đi.

Không lâu sau, hai người đến một nhà hàng thuộc sở hữu của Cố thị, Lâm Triệt thấy không khí bên trong vô cùng náo nhiệt thì không hỏi tò mò: “Ở đây có sự kiện gì vậy?”

Cố Tĩnh Trạch nhẹ nhàng bâng quơ nói: “À, có một công trình vừa đấu thầu xong, sắp khởi công, mọi người đang mở tiệc ăn mừng ở đây nên anh cũng định lại chào hỏi một tiếng.”

Sau khi hai người cùng vệ sĩ bước vào, người ở trong nhà hàng lập tức nhận ra Cố Tĩnh Trạch.

“Cố tổng tới!”

“Cố tổng tới sao?”

“Cố tổng đại giá quang lâm, thật là… quá coi trọng công trình của chúng ta rồi!”

Trước giờ Cố Tĩnh Trạch là người hiếm ai có thể gặp được, đây lại là lần đầu tiên anh có mặt trong một bữa tiệc, tất cả mọi người đều hoan hỷ và cảm thấy anh thật đánh giá cao về công trình này.

Nhưng, Cố Tĩnh Trạch chỉ lướt mắt nhìn một vòng quanh sảnh và dừng lại ngay bàn của chủ nhân bữa tiệc. Là Tần Khanh…!

Trong khoảnh khắc ánh mắt của anh dừng lại thì ý cười tích tắc loé lên, tuy rằng không thể hiện quá nhiều, chỉ là khiến người khác khó hiểu đôi chút.

Lâm Triệt đi bên cạnh Cố Tĩnh Trạch nên có rất nhiều người đều đang dòm ngó cô bằng đôi mắt hiếu kỳ, nhất thời chưa phản ứng kịp thì đã bị anh nắm tay kéo vào bên trong. Cô ngơ ngác đi, khi ngẩng đầu lên thì vô cùng kinh ngạc, đây chẳng phải là… Tần Khanh sao?

Lúc này Tần Khanh đã đứng lên khỏi ghế, từ thời điểm Cố Tĩnh Trạch bước vào sảnh phòng này thì anh đã nhìn thấy Lâm Triệt đi bên cạnh Cố Tĩnh Trạch, vừa kinh hãi khiếp sợ, trong lòng lại thoáng buồn.

Lâm Triệt ngạc nhiên nhìn Tần Khanh, lại quay đầu nhìn Cố Tĩnh Trạch.

Rốt cuộc có chuyện gì?

Trong lúc cô còn đang ngây người thì Cố Tĩnh Trạch đã một tay ôm lấy bả vai cô, nói với Tần Khanh: “Tần nhị thiếu, chúng ta lại gặp mặt. Lần này anh có thể trúng thầu, tôi cũng rất vui.”

Tần Khanh mỉm cười, nhìn người đàn ông trước mặt mà tâm tình thật khó mà hình dung được. Anh chỉ có thể nhìn nhìn Lâm Triệt, rồi lựa lời đối đáp: “Cố tổng khách khí rồi, có thể được phụ trách công trình này là vinh hạnh của Tần thị.”

“Ngồi xuống đi, tôi chỉ đến xem náo nhiệt, mọi người không cần khách sáo.” Cố Tĩnh Trạch nói xong, liền kéo ghế ra, ý bảo Lâm Triệt ngồi xuống trước.

Lâm Triệt vẫn còn mơ hồ mông lung, cô nhìn nhìn Tần Khanh rồi mới ngồi xuống ghế. Ngay sau đó Cố Tĩnh Trạch cũng ngồi xuống bên cạnh.

Cố Tĩnh Trạch ngước mắt nhìn thấy Tần Khanh vẫn đứng yên, mới nhàn nhạt nói: “Ngồi đi, còn đứng làm gì?”

Tần Khanh: “…”

Cuối cùng Tần Khanh đành phải ngồi xuống.

Cố Tĩnh Trạch đặt một tay lên bàn, tư thế ngồi hơi nghiêng nghiêng một chút, khí chất thấp thoáng đè nặng lên tâm lý đối phương. Cả một bàn này chỉ vì sự tồn tại của anh mà những người khác đều tự giác yên lặng, không ai dám lớn tiếng, dù cho tất cả người ngồi trong bàn này đều là những tay kinh doanh lớn hoặc là người có địa vị, bất quá nếu đứng trước mặt anh thì họ đều yếu thế.

Lâm Triệt đưa mắt nhìn Tần Khanh ra hiệu, ý muốn dò hỏi rốt cuộc chuyện này là thế nào, nhưng ánh mắt đó của cô đã bị Cố Tĩnh Trạch phát hiện.

“Lần này công trình của Tần gia là do Tần nhị thiếu đảm nhiệm?” Cố Tĩnh Trạch chủ động lên tiếng.

Tần Khanh nghe xong, vội vàng trả lời: “Đúng vậy, Cố tổng.”

“Quả là tuổi trẻ tài cao, hãy thể hiện thật tốt đi.”

Tuy câu này bề ngoài là cổ vũ khích lệ, nhưng nghe thấy từ miệng Cố Tĩnh Trạch nói ra thì Tần Khanh thật sự cảm thấy không thoải mái. Nhất là khi Lâm Triệt đang ngồi bên cạnh đối phương!

Lâm Triệt nhìn thấy Tần Khanh dường như đang nghẹn lời thì hơi xấu hổ, đành cúi đầu xuống yên lặng ăn uống.

Cố Tĩnh Trạch lại nói tiếp: “Đúng rồi, nghe nói Tần nhị thiếu và A Triệt là bạn học?”

“À… đúng…” Tần Khanh nhìn nhìn Lâm Triệt.

“Sao chưa từng thấy hai người có họp mặt bạn học?”

“Bởi vì… mọi người ai cũng bận rộn, cho nên không có dịp tụ họp lại.”

“Vậy là gần đây không có tụ hội gì sao?”

“Chuyện này… đúng là không có, chỉ là lần này Tần thị có thể thắng được cuộc đấu thầu nên chúng tôi rất cảm kích Cố tổng. Nếu Cố tổng không chê, ngày mai ở Tần gia có tổ chức buổi tiệc đấu giá, hy vọng Cố tổng có thể tham dự.”

Cố Tĩnh Trạch nghe vậy, cười nói: “Được, nếu có thời gian, tôi nhất định đến.”

Những người còn lại trên bàn thiếu chút nữa là sặc nước! Đừng nói đến bọn họ, cả Lâm Triệt cũng tròn mắt kinh ngạc… Cố Tĩnh Trạch vậy mà lại nhận lời đến Tần gia làm khách?

Ai ai cũng ngạc nhiên xen lẫn hâm mộ, thì ra Tần Khanh lại có quan hệ tốt như vậy với Cố Tĩnh Trạch, có thể bởi vì anh là bạn học cũ của người phụ nữ của Cố Tĩnh Trạch chăng?

Tần Khanh nhìn Cố Tĩnh Trạch, khoảnh khắc nghe câu trả lời sảng khoái của đối phương thì tròng mắt anh bất giác lớn lên, chỉ là nhìn lại thái độ của những người ngồi cùng bàn thì anh chỉ đành im lặng, một lời đã nói ra thì không thể rút lại.

Lâm Triệt nghẹn họng trân trối nhìn Cố Tĩnh Trạch, người này điên thật rồi mà, rốt cuộc muốn làm gì đây?

Chốc lát sau, Cố Tĩnh Trạch chỉ uống một ly rượu xã giao, xem như đáp tạ mọi người rồi nói có việc phải đi. Hiển nhiên không ai dám ngăn cản, ngược lại còn sốt sắng khom lưng kính cẩn đưa tiễn.

Khi ra đến cửa, tức khắc có vệ sĩ của Cố gia tiếp bước, không để bất kỳ ai tiếp cận quá gần với chủ nhân của họ, vậy nên mọi người chỉ có thể đứng lại tại đó, không thể tiễn Cố Tĩnh Trạch ra tận cổng mà đứng nhìn theo với ánh mắt cảm thán hâm mộ, Cố nhị thiếu quả nhiên khí thế không ai sánh được.

Tần Khanh đứng lặng người nhìn Lâm Triệt rời khỏi, trầm mặc nhắm mắt lại, nghe mọi người xung quanh bàn tán về Cố Tĩnh Trạch mà đáy lòng càng nặng nề hơn.

Chẳng lẽ Cố Tĩnh Trạch đã nhận ra trong lòng anh vẫn còn niệm tưởng về cô sao?

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

One thought on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 382

Leave a Reply