Chương 386. Phải rời khỏi Cố Tĩnh Trạch

Đúng vậy, quả thật cô chưa nói cho Cố Tĩnh Dư biết điều này. Vì khi mọi chuyện vừa bắt đầu, Cố Tĩnh Trạch nói với cô rằng không cần phải nói ra, về sau có nhiều lần cô muốn nói nhưng không tìm được cơ hội phù hợp. Thế nên hiện giờ có muốn, cũng không biết nên mở miệng thế nào.

Lục Sơ Hạ khinh thường nói: “Tôi không ngờ cô là đứa con gái không biết xấu hổ như vậy, đã lấy Tĩnh Trạch mà còn đi lừa gạt em trai của anh ấy, truyền tai tiếng khắp nơi? Tĩnh Trạch có biết cô vô liêm sỉ như vậy không?”

Du Mẫn Mẫn nhíu mày nói: “Cô có thể nói chuyện đàng hoàng hay không? Cái gì gọi là không biết xấu hổ vô liêm sỉ? Lời nói có thể tuỳ tiện nói bậy sao?”

“Cô là cái thứ gì mà dám nói chuyện với tôi?” Lục Sơ Hạ trừng mắt nhìn Du Mẫn Mẫn.

Du Mẫn Mẫn cười mỉa đáp trả: “Cô vừa mới nói chuyện với tôi đó, còn hỏi tôi là thứ gì?”

“Cô…!” Lục Sơ Hạ nghiến răng nói: “Lâm Triệt, cô quản người của mình kiểu gì vậy hả?”

Lâm Triệt nghiêm mặt nói: “Hiện tại là vấn đề của tôi và cô, cô rốt cuộc muốn gì thì nói thẳng ra đi!”

Thật ra Lục Sơ Hạ hay bất kỳ một ai khác đều không biết hợp đồng hôn nhân giữa cô và Cố Tĩnh Trạch. Trước đây không nói với Cố Tĩnh Dư là bởi vì không ai biết được họ sẽ ly hôn khi nào, một hợp đồng hôn nhân bí mật thì không cần phải nói ra. Ai mà biết được rốt cuộc lại có quá nhiều việc xảy ra, giữa cô và Cố Tĩnh Trạch vẫn là vợ chồng, hơn nữa, còn là vợ chồng thật sự trên nhiều mặt chứ không phải chỉ là hợp đồng.

“Nói thẳng? Được! Tôi muốn cô rời khỏi Cố Tĩnh Trạch một thời gian!”

“Cái gì?” Lâm Triệt không thể tưởng tượng được cô lại nghe một yêu cầu như thế này.

Lục Sơ Hạ hiểu kêu Lâm Triệt rời khỏi Cố Tĩnh Trạch là chuyện không thể, trên đời này không một phụ nữ ngu ngốc nào có thể rời khỏi người đàn ông như Cố Tĩnh Trạch, vậy nên phương án tối ưu là yêu cầu Lâm Triệt rời khỏi một thời gian.

Trong thời gian đó, không có Lâm Triệt cản trở thì cô ta nhất định có thể từ từ tiếp cận và chiếm lấy tình cảm của Cố Tĩnh Trạch, chỉ cần một thời gian là được.

Lục Sơ Hạ kiêu ngạo nói: “Thế nào? Cô tự suy nghĩ xem?”

“Ha hả, rời khỏi anh ấy một thời gian? Nếu không thì sao?” Lâm Triệt bật cười nói.

Gương mặt Lục Sơ Hạ đanh lại: “Nếu không, tất cả mọi việc cô làm, tôi sẽ nói hết cho Cố Tĩnh Dư, nói rằng cô lừa gạt anh ấy, trên pháp luật bây giờ thì cô là vợ của Cố Tĩnh Trạch, là chị dâu của anh ấy! Đến lúc đó để xem, với tính cách của Cố Tĩnh Dư mà bị người khác dắt mũi, xem anh ấy xử lý cô thế nào!”

Lâm Triệt cười rộ lên: “Là vậy thôi?”

Lục Sơ Hạ gật đầu: “Đúng, là như vậy. Thế nào, cô đồng ý hay không?”

Lâm Triệt quả thật cảm thấy nếu nói cho Cố Tĩnh Dư thì sẽ rất phiền toái, cô còn chưa nghĩ đến mình nên giải thích với anh như thế nào. Nhưng, đổi lại phải rời khỏi Cố Tĩnh Trạch một thời gian ư…?

Du Mẫn Mẫn đứng bên cạnh nhìn Lâm Triệt, lúc này cô không tiện ra mặt để quyết định gì thay cho Lâm Triệt cả, nên chỉ có thể yên lặng.

Lâm Triệt lạnh lùng cười: “Một thời gian là bao lâu?”

“Một tháng thì thế nào?” Lục Sơ Hạ nói: “Quá có lợi đi chứ? Cô đâu có mất mát cái gì!”

“Cô bàn tính cũng kỹ lưỡng thật.” Lâm Triệt cười lạnh.

“Là do cô làm sai, chẳng qua xui xẻo bị tôi biết được chuyện xấu thôi, có trách thì tự trách mình đi.”

“Vậy nếu tôi không đồng ý?” Lâm Triệt thản nhiên hỏi.

“Không đồng ý?” Lục Sơ Hạ kinh ngạc hỏi.

Cô ta đã suy nghĩ rất nhiều, Lâm Triệt này có ý gạt Cố Tĩnh Dư thì nhất định đang toan tính mục đích riêng, tuy cô ta nghĩ hoài không ra mục đích của Lâm Triệt là gì, nhưng chắc chắn Lâm Triệt sẽ không thể để Cố Tĩnh Dư biết được.

Lâm Triệt tiếp tục khẳng định: “Đúng vậy, tôi không đồng ý, cô bàn tính sai nước đi rồi.”

Lục Sơ Hạ tức giận kêu lên: “Lâm Triệt, tôi cho cô cơ hội cuối cùng, tốt nhất cô nên trân trọng! Rốt cuộc có đồng ý hay không thì tự suy nghĩ đi!”

“Đáng tiếc làm cô thất vọng, tôi sẽ không đồng ý, tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà rời khỏi Cố Tĩnh Trạch. Chuyện tôi làm sai thì tôi sẽ chịu trách nhiệm, không để Cố Tĩnh Trạch bị ảnh hưởng, đây cũng là điều mà tôi học được từ anh ấy.” Lâm Triệt cứng rắn nói.

Lục Sơ Hạ hừ một tiếng: “Được! Để xem cô có chịu trách nhiệm nổi không! Đừng nhìn vẻ bề ngoài Cố Tĩnh Dư không lạnh nhạt như Tĩnh Trạch mà nghĩ anh ấy dễ tính hơn để có thể bỏ qua cho cô, người của Cố gia thì ai cũng giống nhau thôi.”

Dứt lời, Lục Sơ Hạ lập tức quay người bỏ đi.

Nhìn bóng dáng cô ta đi mà Lâm Triệt thở dài u sầu.

“Làm sao bây giờ, cô ta sẽ đi nói với Cố Tĩnh Dư sao?” Du Mẫn Mẫn lo lắng hỏi.

“Có lẽ vậy, em cũng không chắc, rốt cuộc cô ta định làm gì thì em cũng không biết…”

“Nếu nói ra thì sẽ thế nào?” Du Mẫn Mẫn hỏi.

Lâm Triệt khẽ lắc đầu: “Em không biết nữa, em chỉ hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Em và Cố Tĩnh Dư quả thật rất thân thiết, nhưng chỉ là bạn bè, em chưa từng nghĩ linh tinh gì khác, nếu anh ấy biết mình bị gạt chắc sẽ rất tức giận. Chỉ tại em không tốt, không nên gạt anh ấy, giờ anh ấy muốn trừng phạt em thế nào thì em cũng chỉ có thể chấp nhận.”

Du Mẫn Mẫn ngẫm nghĩ một chút, nói: “Nếu không thì em nên tự mình đi nói ra sự thật đi.”

“Vậy chúng ta ra ngoài để xem anh ấy ở đâu.” Lâm Triệt gật gật đầu nói.

Hai người đi một vòng khắp phim trường nhưng đều không thấy Cố Tĩnh Dư.

Bỗng nhiên nghe tiếng gọi của Tống Thư Hải: “A Lâm Triệt, sao cô còn ở đây, cảnh quay của cô xong rồi mà?”

“Tôi đi tìm Cố Tĩnh Dư, cô có nhìn thấy anh ấy không?”

“Anh ta hả? Vừa rồi tôi thấy Lục Sơ Hạ đi tìm anh ta nói gì ấy, họ đi ra ngoài rồi.”

Đáy lòng Lâm Triệt tức khắc trầm xuống…

Lục Sơ Hạ đã gặp Cố Tĩnh Dư, cô đã chậm một bước sao?

Cô vội vàng chạy ra ngoài thì nhìn thấy Cố Tĩnh Dư đang đứng trong bãi giữ xe, đối diện là Lục Sơ Hạ với vẻ mặt sắc lạnh.

Lục Sơ Hạ nhìn thấy Lâm Triệt thì khoé miệng nhếch lên nụ cười thâm hiểm: “A Lâm Triệt, cô đến rồi sao? Đúng lúc lắm, lại đây nào!”

Cố Tĩnh Dư thấy Lâm Triệt thì khó hiểu hỏi: “Sao em lại quen biết Lâm Triệt?”

Lâm Triệt nghe xong câu này thì cả người đều căng thẳng hồi hộp.

Lục Sơ Hạ hừ một tiếng: “Sao em lại biết Lâm Triệt à? Cái này phải hỏi Lâm Triệt mới đúng, Lâm Triệt này, sao chúng ta lại biết nhau nhỉ?”

Cố Tĩnh Dư khẽ nhíu mày, dường như cảm nhận được điều gì đó mờ ám, anh nghi hoặc nhìn hai người họ: “Rốt cuộc có chuyện gì?”

Lâm Triệt gắt gao cắn môi, nhìn nhìn Cố Tĩnh Dư, lại nhìn nhìn Lục Sơ Hạ, cô khẽ siết chặt nắm tay lại, từng bước từng bước tiến đến. Trong lòng đã hạ quyết tâm, dù hậu quả thế nào thì cô vẫn sẽ chịu trách nhiệm hết. Cô không còn là con nít nữa, cô phải tự gánh vác hết mọi thứ thuộc về mình.

Nghĩ vậy, bước chân của Lâm Triệt càng lúc càng nhanh, chỉ vài bước đã đến trước mặt Cố Tĩnh Dư, chậm rãi nói: “Cố Tĩnh Dư, có chuyện này… tôi vẫn luôn gạt anh.”

“Cái gì?” Cố Tĩnh Dư nhíu mày.

Lâm Triệt yên lặng nhìn Lục Sơ Hạ, lại cúi đầu.

Lục Sơ Hạ chỉ hận không thể khiến tất cả mọi người trên thế giới này căm ghét Lâm Triệt, vậy nên vốn dĩ cô ta tính toán cho dù Lâm Triệt có chấp nhận rời khỏi Cố Tĩnh Trạch thì cô ta vẫn sẽ nói hết cho Cố Tĩnh Dư biết, để cho Lâm Triệt phải sống không yên ổn.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply