Chương 389. Phát hiện bệnh của Cố Tĩnh Trạch

Từng chút từng chút một tiếp cận, Lục Sơ Hạ lập tức nhào đến ôm lấy Cố Tĩnh Trạch. Nhưng chỉ trong tích tắc thân thể Cố Tĩnh Trạch hơi động đậy vì cảm nhận được điều gì ở phía sau, anh lập tức quay lại kéo cánh tay của Lục Sơ Hạ và hất cô ta đi theo phản xạ tự nhiên.

Lục Sơ Hạ bị đẩy ngã trên mặt đất, vừa đau đớn vừa ai oán nhìn anh mà gào lên: “Cố Tĩnh Trạch, anh làm gì vậy?”

Cố Tĩnh Trạch hờ hững nhìn đối phương: “Không nên cố gắng tiếp cận một người đàn ông, nhất là từ phía sau lưng, điều này hẳn là em nên biết.”

Đúng vậy, Cố Tĩnh Trạch từng được huấn luyện đặc biệt cho nên cảm giác về việc tập kích hoặc đánh lén rất nhạy bén.

Lục Sơ Hạ tủi thân uỷ khuất liền oà khóc, dường như muốn bộc phát hết bao nhiêu nỗi tủi hờn nhiều ngày qua khóc một trận: “Cố Tĩnh Trạch, anh như vậy… như vậy… anh ăn hiếp em, rốt cuộc là sao chứ?”

Cố Tĩnh Trạch nhíu mày, lấy trong túi ra một chiếc khăn tay, cúi người xuống định đưa cho Lục Sơ Hạ, nào ngờ cô ta bỗng nhiên thuận thế nắm chặt lấy cánh tay của anh, định kéo anh ngã xuống.

Lục Sơ Hạ giống như thèm thuồng gấp gáp không thể nhịn được nữa, muốn chạm vào lồng ngực rắn chắc của anh, chỉ hận không thể đè anh xuống.

Tuy nhiên phản xạ của Cố Tĩnh Trạch khá nhanh, dù bị ngã nhưng anh vẫn xoay người né sang một bên. Anh khẽ nhíu mày khó chịu, cảm thấy Lục Sơ Hạ này thật quá phận, không biết điểm dừng, chỉ là nhìn lại thì phát hiện nước mắt của cô ta đang dính trên cánh tay của mình, chính xác hơn là rất nhiều nước mắt.

Cố Tĩnh Trạch tức khắc cảm thấy cơ thể bất ổn.

Lục Sơ Hạ tất nhiên không hay biết gì, lấy tay gạt đi nước mắt mà hờn dỗi nói: “Anh chán ghét em đến vậy sao? Cố Tĩnh Trạch, em có gì không tốt, Lâm Triệt có gì tốt mà anh lại luôn che chở bảo vệ như vậy?”

Vì phần cánh tay bị dính nước mắt của Lục Sơ Hạ khá lớn nên sởi bắt đầu nổi lên, thậm chí còn có xu hướng lan ra xung quanh.

Vốn dĩ còn đang khóc lóc đau khổ, nhưng Lục Sơ Hạ liếc mắt nhìn thấy cánh tay anh hơi khác thường thì ngơ ngác hỏi: “Cố Tĩnh Trạch, anh làm sao vậy? Tay của anh…”

“Tránh ra! Đừng đụng vào tôi!” Cố Tĩnh Trạch đứng dậy, tức giận quát.

Lục Sơ Hạ chồm người dậy định lại gần thì Cố Tĩnh Trạch đã nhấn nút gọi vệ sĩ bên ngoài vào mang cô ta đi.

Lục Sơ Hạ chỉ có thể đứng nơi đó, cảm giác có điều không đúng ở đây, Cố Tĩnh Trạch có vấn đề, trên tay bỗng dưng nổi sởi… vì sao anh lại bị bệnh sởi, còn phản ứng mạnh như vậy?

Trong nháy mắt dường như Lục Sơ Hạ đã mơ hồ đoán được điều gì.

Chờ Trần Vũ Thịnh đến nơi thì thấy Lục Sơ Hạ vẫn còn đứng bên ngoài, thái độ cô ta nhìn chằm chằm soi mói càng làm Trần Vũ Thịnh mất thiện cảm và lạnh nhạt.

Cố Tĩnh Trạch bước ra lập tức nhìn thấy Lục Sơ Hạ.

“Yên tâm, em sẽ không nói cho bất kỳ ai, không ngờ cơ thể anh lại có bệnh như vậy.” Lục Sơ Hạ chủ động mở miệng.

Cố Tĩnh Trạch trầm mặc không nói gì.

Lục Sơ Hạ nói tiếp: “Thật đó, em sẽ không nói với ai, chúng ta dù sao cũng là quan hệ thân thích, hơn nữa còn biết nhau từ nhỏ. Em biết, nếu tin tức này bị truyền ra ngoài thì sẽ gây ra nhiều vấn đề, ảnh hưởng đến tương lai và sự an toàn của anh, cho nên em nhất định không nói ra, anh yên tâm đi.”

Sau một lúc thật lâu, Cố Tĩnh Trạch mới gật gật đầu: “Được, tôi tin em.”

Nhưng, anh chỉ nhìn cô ta thật sâu, lại không nói gì khác.

Chờ Lục Sơ Hạ đi rồi, Trần Vũ Thịnh và Cố Tĩnh Trạch mới quay lại vào phòng.

“Bây giờ nên làm gì?” Trần Vũ Thịnh hỏi.

Cố Tĩnh Trạch ngồi trên ghế, lấy tay vân vê một món đồ trang trí: “Nếu là người khác thì rất đơn giản, luôn có cách để làm cho một người vĩnh viễn phải im lặng.”

“Nhưng cô ta lại là Lục Sơ Hạ, đúng không?” Trần Vũ Thịnh hiển nhiên hiểu ý.

Cô ta chính là Lục Sơ Hạ, đại tiểu thư Lục gia, đệ nhất danh viện C quốc, không những được xem là thân thích vì hai nhà Lục Cố đã liên hôn, hơn nữa cô ta từng cứu Cố Tĩnh Trạch một mạng.

“Xem tình hình thế nào rồi tính.” Cố Tĩnh Trạch chỉ có thể trả lời như vậy.

Anh ngước mắt lên nhìn Trần Vũ Thịnh, cảm thấy gần đây anh chàng bác sĩ này có chút quái lạ, nhưng suy cho cùng anh không phải người hay hỏi đến chuyện riêng tư của cấp dưới nên chỉ cười nhạt, xua xua tay ý bảo Trần Vũ Thịnh có thể rời khỏi.

Tại phim trường.

Từ ngày biết chuyện đến nay, Cố Tĩnh Dư vẫn vui vẻ thoải mái nói chuyện phiếm với Lâm Triệt, không có vấn đề gì bất thường xảy ra, tiến độ quay phim nhanh hơn, cả đoàn phim đều vui vẻ hăng hái.

Hôm nay, Du Mẫn Mẫn bỗng nhiên nghe được một tin, liền nói lại với Lâm Triệt: “Nghe nói chị của em vừa ký hợp đồng phim với một công ty mới đầu tư vào công ty chúng ta, đợt này công ty lại sắp sửa dồn lực để lăng xê cô ta.”

“Chị của em? Lâm Lị?”

“Đúng vậy.”

“Cũng đúng, giới giải trí luôn có nhiều chuyện bất ngờ mà.”

“Phải, không ngờ còn có người tình nguyện nâng đỡ Lâm Lị, dù sao công ty đã tốn quá nhiều tiền để lăng xê cho cô ta trước đây mà vẫn không thể nổi tiếng được, hơn nữa sau khi Tần gia và Lâm gia huỷ bỏ hôn ước thì có nhiều nhà tài trợ đã rút hợp đồng quảng cáo với cô ta, đừng nói là nâng đỡ. Hiện tại nghe nói công ty mới đầu tư là dồn tiền vào một bộ phim truyền hình, cô ta là nữ chính, xem ra có thể sẽ khá nổi tiếng.”

Kỳ thật hình tượng của Lâm Lị không quá tệ, tuy xinh đẹp nhưng lại thiếu đi khí chất của một vai nữ chính, có đôi khi khí chất còn quan trọng hơn cả ngoại hình.

Du Mẫn Mẫn không coi trọng Lâm Lị, nhưng ngẫm nghĩ lại, nếu công ty đã quyết định lăng xê Lâm Lị thì hẳn là có lý do. Vốn dĩ việc này sẽ không có gì ghê gớm, chỉ không ngờ tiết mục phỏng vấn đầu tiên của Lâm Lị thì cô ta đã nhắc đến Lâm Triệt.

Người dẫn chương trình là người được chỉ thị trước, trong kịch bản phỏng vấn sẽ trực tiếp hỏi Lâm Lị về điều mà nhiều người không biết, liệu có phải Lâm Lị và Lâm Triệt là hai chị em ruột hay không.

Lâm Lị tỏ vẻ hờ hững nói: “Đúng vậy, mấy năm nay chúng tôi đều phát triển sự nghiệp một cách riêng biệt, Lâm Triệt không muốn liên quan nhiều đến nhau, không muốn ai làm phiền em ấy.”

Lời nói này giống như mơ hồ chỉ ra rằng Lâm Triệt có mâu thuẫn và cố tình đối nghịch với Lâm Lị.

Người dẫn chương trình lại hỏi: “Vậy quan hệ giữa hai chị em cô có tốt không?”

Lâm Lị nói thẳng: “Tôi và Lâm Triệt thường ngày không tiếp xúc nhiều.”

“Ồ, không phải hai người là chị em ruột sao, vì sao lại ít tiếp xúc?”

“Gia đình tôi có ba chị em, chỉ có quan hệ của tôi và Lâm Dư là tương đối tốt.”

“À, có phải là nhà chế tác nổi tiếng tiểu dư Lâm Dư đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Còn Lâm Triệt…?” Người dẫn chương trình hỏi lấp lửng.

“Thật ra chúng tôi không hẳn là chị em ruột, tuy rằng là chị em cùng cha, nhưng em ấy là do một người hầu trong nhà cố tình quyến rũ ba tôi để mang thai, ba tôi không nỡ bắt bà ấy phá thai nên nhận con về nuôi dưỡng. Có lẽ vì điều này nên chúng tôi không được hoà hợp cho lắm.”

Lúc này, trên mạng internet lập tức dậy sóng.

Lâm Lị vậy mà lại công khai nói Lâm Triệt là con ngoài giá thú, là con riêng của ông chủ và người hầu, đề tài này tức khắc bị truyền đi một cách nhanh chóng rầm rộ.

Du Mẫn Mẫn hay tin thì ngẩn ngơ, sau đó tức giận quát: “Lâm Lị này thật quá đáng, muốn lấy Lâm Triệt ra làm đề tài để dìm xuống rồi tự nâng cô ta lên sao?”

Dương Lăng Hân ở bên cạnh vội nói: “Vậy làm sao bây giờ chị Du, chúng ta cứ để họ lợi dụng sao?”

Du Mẫn Mẫn nhíu mày: “Đương nhiên không thể để cô ta bôi xấu tên tuổi Lâm Triệt như vậy!”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply