Chương 390. Lâm Lị giáp mặt hạ nhục Du Mẫn Mẫn

Nhưng nếu đáp trả lại ngay bây giờ, nhất định sẽ làm tin tức này càng thêm ồn ào, ngược lại chỉ khiến sự trở lại của Lâm Lị trở nên nổi tiếng hơn.

Trong lúc Du Mẫn Mẫn còn đang suy nghĩ nên xử lý như thế nào thì không ngờ Lâm Lị lại tiếp tục nã đạn, lúc được người dẫn chương trình hỏi về nguyên nhân tại sao chia tay với Tần Khanh, Lâm Lị không ngần ngại nói thẳng là bởi vì Lâm Triệt!

Cô ta tỏ vẻ cao thượng nói rằng đã sớm biết Lâm Triệt có tình ý với Tần Khanh, vì không muốn tình cảm chị em bị tình yêu nam nữ làm ảnh hưởng, cho nên đã lựa chọn chia tay.

Dân cư mạng lại bị oanh tạc một trận vì câu chuyện cảm động này.

Giống như chỉ chờ Lâm Lị tâm sự nỗi lòng, một số các blogger chuyên đi soi mói giới giải trí lập tức đăng tin trên mạng xã hội weibo, nói đã tìm được chứng cứ chứng minh Lâm Triệt là người thứ ba xen vào cướp đi Tần Khanh.

Một số bạn học cũ cũng lên tiếng nói, lúc còn đi học Lâm Triệt và Tần Khanh rất thân mật, nhất định là Lâm Triệt đã yêu thầm Tần Khanh. Một số antifan cũng rầm rộ đồn đại, Lâm Triệt là người thứ ba xen vào tình cảm người khác, giống như mẹ của cô.

Lâm Lị nhìn tin tức trên mạng mà mỉm cười đắc ý, tuy rằng cô ta cũng bị mắng mỏ không ít vì một số fan hâm mộ nói rằng cô ta dựa vào hình ảnh Lâm Triệt để tự lăng xê bản thân, bất quá cũng không sao, vì mục đích tự lăng xê của cô ta đã đạt được. Nhờ vào scandal dính với Lâm Triệt mà tên của Lâm Lị đã xuất hiện trong danh sách được tìm kiếm nhiều nhất trên mạng internet, cho nên chắc chắn bộ phim truyền hình sắp tới sẽ càng nổi tiếng.

Vốn dĩ Lâm Lị còn lo lắng mình sẽ bị Cố Tĩnh Trạch phong sát, nhưng Lục Sơ Hạ đã trấn an cô ta rằng mọi việc sẽ không sao, bởi vì Cố Tĩnh Trạch sẽ không quản những chuyện vặt vãnh này. Quả nhiên, Cố Tĩnh Trạch thật sự không động tay vào.

Lâm Lị hoàn toàn tin tưởng vào Lục Sơ Hạ, có lẽ Cố Tĩnh Trạch muốn để Lâm Triệt tự phát triển bản thân nên sẽ không can thiệp vào những việc này.

Làm náo loạn mọi chuyện lúc này quả thật rất đúng thời cơ!

Lâm Triệt bị tin tức này quấy nhiễu đến bực bội, ở phim trường mà cô tức tối đến đau đầu. Không ngờ Lâm Lị này lại lôi những chuyện trong quá khứ ra trộn lẫn thật giả, nói năng nhăng cuội khiến người ta không phân biệt đúng sai.

Du Mẫn Mẫn nói: “Em đừng bực mình, chúng ta sẽ tìm cơ hội phản kích.”

“Em thật phiền não muốn chết, không ngờ cô ta lại tự nhiên kiếm chuyện với em, em muốn xem thử nói hết những chuyện này rồi, nếu em vẫn cứ im lặng và không còn đề tài nào nữa thì xem cô ta nói thêm được chuyện gì?”

Du Mẫn Mẫn nhướng mày: “Cô ta có thể lôi chuyện của Cố Tĩnh Trạch ra.”

“Trừ phi cô ta chán sống rồi mới làm vậy.” Lâm Triệt bất đắc dĩ lắc đầu.

Vì bây giờ tình hình khá bát nháo nên Lâm Triệt đành ở yên trong phim trường, những việc linh tinh đều phải nhờ Du Mẫn Mẫn đi ra ngoài xử lý. Không ngờ khi Du Mẫn Mẫn đến một trường quay khác thì lại gặp Lâm Lị.

Lần này quay lại thì Lâm Lị được phất lên nên trong lòng vô cùng vui vẻ, đã lâu rồi không được hưởng thụ cảm giác làm minh tinh, vẻ mặt cô ta lại kiêu ngạo hếch lên trời, mặc cho bản thân bị mắng là tự lăng xê cũng không để tâm.

Vừa nhìn thấy Du Mẫn Mẫn, hiển nhiên Lâm Lị không bỏ qua cơ hội này, lập tức bước tới nói: “Ai nha, sao không thấy Lâm Triệt nhỉ?”

Du Mẫn Mẫn khinh thường hừ một tiếng, không muốn để ý cô ta.

Lâm Lị cười nói: “Đừng nói là trốn một xó nào không dám chui ra chứ? Thật là, tôi còn đang chờ đáp trả lại mà!”

Du Mẫn Mẫn nhíu mày nói: “Cô đừng tưởng chúng tôi không cách trị được cô, chỉ là có một số việc chúng tôi không muốn quá tuyệt tình. Suy cho cùng làm gì cũng nên chừa đường lui cho mình để ngày sau này còn có thể nhìn mặt nhau. Cô nên hiểu một điều, sống trong giới giải trí này, không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn.”

“Ha, Du Mẫn Mẫn, cô định dạy đời tôi sao? Cô nghĩ mình giúp Lâm Triệt nổi tiếng, được người ta xem trọng là người đại diện cho minh tinh được mấy ngày thì đã thành đàn chị sao? Không soi gương lại xem mình ai đi!”

Du Mẫn Mẫn cười lạnh: “Gương, tôi đã soi, ít nhất tôi nhận thức được mình là ai. Còn cô? Tôi nghĩ việc của Lâm Triệt thì cô phải rõ ràng hơn tôi, đừng đùa giỡn quá trớn đến lúc không còn đường quay lại.”

Câu nhắc nhở này khiến Lâm Lị tức khắc nhớ ra, đằng sau Lâm Triệt chính là Cố Tĩnh Trạch, nhưng đổi lại bây giờ chỗ dựa của cô ta chính là Lục gia. Lục gia nào phải gia đình bình thường?

Lâm Lị hừ một tiếng: “Vậy thì cô nên soi gương lần nữa đi, cô là cái thứ gì, chỉ là chó săn đi chùi đít cho người ta, đừng tưởng tôi không biết chuyện của cô, nghe nói nhà cô nghèo lắm, có cần tôi cứu tế làm việc thiện không?”

Du Mẫn Mẫn nhàn nhạt nhìn đối phương, cô chưa kịp nói gì thì ở phía sau đã có một nhóm người mặc âu phục nhanh chóng bước tới. Người tới là trưởng bí thư của tổng thống, người này thường xuất hiện trong các bản tin chính trị, là đại diện của phủ tổng thống, cho nên khá nhiều người biết đến.

“Du tiểu thư.” Trưởng bí thư cung kính cúi chào, nói: “Hiện tại không biết cô có thể đi cùng chúng tôi một chuyến không?”

Du Mẫn Mẫn đáp một tiếng, quay lại nói với Dương Lăng Hân: “Em đi xem tiết mục sắp tới đi, chờ chị quay lại sau.”

Dương Lăng Hân kinh ngạc nhìn một màn này, chỉ có thể yên lặng gật gật đầu: “Em biết rồi.”

Du Mẫn Mẫn cười cười, sau đó xoay người đi theo trưởng bí thư rời khỏi đây. Lâm Lị đứng đối diện ngơ ngác nhìn theo, mà cảm thấy kỳ quái. Tiếp theo nghe được người xung quanh bàn tán.

“Người lúc nãy có phải trưởng bí thư bên cạnh tổng thống không?”

“Đúng rồi, trông rất giống nha!”

“Anh ta tìm Du Mẫn Mẫn?”

“Đường đường là trưởng bí thư của tổng thống, sao lại tìm Du Mẫn Mẫn?”

Một người như Du Mẫn Mẫn không thể có khả năng quen biết người trong giới chính trị hoặc nhà tài phiệt được… tất cả mọi người đều cảm thấy quái lạ, nhìn theo hướng Du Mẫn Mẫn mà mơ màng khó hiểu.

Du Mẫn Mẫn nhìn đối phương, nói: “Trưởng bí thư, tổng thống có việc gì sao?”

Trưởng bí thư từ tốn đáp: “Du tiểu thư, bắt đầu từ hôm nay, có thể cô phải dọn vào ở bên trong phủ tổng thống.”

“Cái gì?” Du Mẫn Mẫn cả kinh: “Vì sao?”

“Bởi vì, tổng thống dự định vài ngày nữa sẽ công bố thân phận của cô, hiện tại cô cần phải dọn vào ở trong phủ tổng thống để học tập lễ nghi và làm quen mọi thứ, tránh đến lúc đó lộ ra sơ hở gì.”

Du Mẫn Mẫn vô cùng kinh ngạc, cô thật sự phải chuyển vào ở trong phủ tổng thống?

Đó là nơi mà báo chí đưa tin hằng ngày trên trang nhất, những gian phòng màu vàng tráng lệ như cung điện, hiện tại cô phải đến ở nơi đó? Ông trời thật biết trêu chọc người mà!

“Không thể không đi được sao?” Du Mẫn Mẫn cẩn trọng hỏi, nghĩ lại chỉ giả làm vị hôn thê, cũng đâu cần phải làm thật đến vậy.

Trưởng bí thư nói tiếp: “Việc này đã quyết định, chuyện liên quan đến hình tượng của tổng thống thì mỗi chi tiết đều không được phép sai sót.”

Thôi được rồi, việc của tổng thống thì việc gì cũng là đại sự. Người của Cố gia thật là khó chơi, vừa xong việc Cố Tĩnh Dư, giờ lại đến Cố Tĩnh Minh…

Du Mẫn Mẫn cảm thấy huyệt thái dương của mình như muốn nhảy lên, không thể tin được có ngày cô lại vào ở trong phủ tổng thống.

Phủ tổng thống.

Du Mẫn Mẫn tiến vào cổng lớn của phủ tổng thống, thứ vẫn được trình chiếu trên tivi hằng ngày, sau đó bước vào bên trong. Xung quanh phủ tổng thống là một ít trang viên để các chính khách có thể nghỉ ngơi tạm thời khi đến đây, ở giữa là một toà kiến trúc màu vàng rất lớn.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply