Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 391

Chương 391. Người mà tổng thống muốn đính hôn

Vừa bước vào cửa, người hầu trong phủ tổng thống cung kính nói: “Du tiểu thư mời đi bên này, đây sẽ là khu vực cô sinh hoạt sau này. Tổng thống đã dặn dò, cô có thể thoải mái đi lại trong phủ tổng thống, bên kia là gian thư phòng, mỗi ngày sẽ có các chuyên gia đến giảng dạy.”

Du Mẫn Mẫn hơi hiếu kỳ: “Tôi cần phải học những gì?”

“Du tiểu thư cần học các lễ nghi truyền thống, lễ nghi ngoại giao, tiếng Anh, tiếng Pháp, văn học cổ, nghệ thuật giám định và thưởng thức…”

“Khoan, khoan đã! Tôi phải học hết tất cả những cái đó?”

“Đúng vậy, Du tiểu thư.”

Người hầu ở nơi này đều mặc trang phục đồng nhất màu đen, nữ hầu nhiều hơn nam, mỗi một người đều giống như được tuyển chọn và đào tạo rất chuyên nghiệp, từ tóc tai đến quần áo, cả việc đi đứng nói năng đều thể hiện tác phong chỉn chu. Đây là lần đầu Du Mẫn Mẫn chứng kiến cuộc sống bên trong phủ tổng thống, nhất thời đứng ngây ngốc tại chỗ.

“Đang nhìn cái gì?”

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên từ phía sau.

Du Mẫn Mẫn giật mình quay lại, tổng thống đã đứng ngay cửa từ lúc nào.

Ở bên trong phủ tổng thống không có quá nhiều vệ sĩ, cho nên lúc này Cố Tĩnh Minh chỉ đứng một mình ngay cửa, vóc dáng đĩnh bạt cao cao trong âu phục đen khiến người ta cảm thấy anh thật lạnh lùng.

Du Mẫn Mẫn hơi lo lắng hỏi: “Tôi phải học nhiều thứ vậy sao?”

“Vị trí đệ nhất phu nhân cũng không phải dễ làm, thời điểm cô đồng ý thì nên hiểu cô sắp phải gánh vác rất nhiều trách nhiệm.”

“Được rồi, tôi không nói mình không học, chỉ hơi ngạc nhiên thôi.” Du Mẫn Mẫn bất đắc dĩ lắc đầu.

Cố Tĩnh Minh nhìn một lượt Du Mẫn Mẫn từ trên xuống dưới, nói: “Từ nay về sau trang phục của cô sẽ do chuyên gia tới giúp cô lựa chọn.”

“Là nhà thiết kế sao?”

“Có thể xem là vậy.”

“Không cần đâu, hôm nay tôi ăn mặc khá đơn giản, nhưng thật sự có việc, tôi sẽ mặc đồ phù hợp hơn.”

“Cho dù có việc hay không, hay dưới bất cứ tình huống nào, thì trang phục trên người cô đều là tiêu chí để đám đông đánh giá, tuyệt đối không thể có sai sót. Cô hẳn đã nghe nói tổng thư ký quốc vụ năm đó ra ngoài mặc một bộ đồ lố lăng nên đã bị yêu cầu từ chức.”

Du Mẫn Mẫn sửng sốt.

Đáy lòng cô thầm bĩu môi thở dài, tâm trạng bỗng nhiên cảm thấy nặng nề, dọn vào ở bên trong phủ tổng thống quả là một thay đổi lớn, đại khái giống như… nhất cử nhất động của cô đều sẽ thành đại sự mà ảnh hưởng đến chính quyền vậy.

Cố Tĩnh Minh đem một xấp tài liệu để trên bàn trước mặt cô, nói: “Một tháng sau sẽ công bố hôn ước, ba tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ. Thời điểm công bố sẽ là lần đầu cô xuất hiện trước công chúng, nhớ rõ, lúc đó cô chính là đệ nhất phu nhân tương lai, ít nhất hãy ra dáng một quý phu nhân.”

“…” Du Mẫn Mẫn nhìn xấp tài liệu dày cộm kia, lật sơ vài trang chi chít chữ và chữ, những nội dung cần học, thời gian học ra sao, y như một thời khoá biểu kín mít của sinh viên luyện thi đại học: “Nhưng thời gian gấp gáp quá, tôi chưa thể kịp làm quen…”

“Đây là thông báo, không phải thương lượng.” Một câu lạnh nhạt của Cố Tĩnh Minh đã chặn lời cô.

Nét mặt Du Mẫn Mẫn hơi biến sắc, cô biết có lẽ người này rất chán ghét cô, đành yên lặng nói: “Thôi được, tôi sẽ cố gắng.”

Cố Tĩnh Minh nhìn cô thật sâu một cái, rồi xoay người đi, bỗng dưng bước chân anh dừng lại, chậm rãi quay đầu nói: “Tôi không thể hứa hẹn điều gì, chỉ có thể nói, nếu có một ngày cô muốn có cuộc sống của riêng mình, tôi sẽ thả tự do cho cô.”

Du Mẫn Mẫn kinh ngạc nhìn đối phương.

Cố Tĩnh Minh nói tiếp: “Tôi đã điều tra qua, có vẻ như cô chưa từng trải qua mối tình nào, cũng không có bạn trai, đúng không?”

Du Mẫn Mẫn yên lặng, gật gật đầu.

“Cô nên cảm thấy may mắn.” Cố Tĩnh Minh nói xong lập tức bỏ đi.

Đêm đó, Du Mẫn Mẫn ở lại phủ tổng thống, cô gọi điện thoại cho mẹ mình báo không về nhà vì phải công tác. Ngày thường cô ở lại làm việc khá trễ, đôi lúc ngủ lại công ty, vậy nên mẹ cô không mảy may nghi ngờ gì.

Cúp điện thoại, nhìn lại căn phòng sang trọng lộng lẫy, cả áo ngủ tơ tằm bận trên người cũng vô cùng quý giá, Du Mẫn Mẫn bước đi lẫn thẫn trong phòng, nhìn ra bên ngoài sân vườn đầy các vệ sĩ đang đi tới đi lui, hoàn cảnh xa lạ này làm cô khó mà ngủ được.

Ngày hôm sau.

Trên khắp các mặt báo là tin tức phu nhân tương lai của tổng thống đã dọn vào phủ tổng thống ở, chuẩn bị học tập lễ nghi, nhất định đây sẽ là vị đệ nhất phu nhân được hâm mộ nhất từ trước đến nay. Sở dĩ nói như vậy, là bởi vì vị tổng thống này ngoài vị thế chính trị của bản thân, anh còn là một người đàn ông ưu tú trên mọi phương diện, luôn nằm trong tốp những người đàn ông được hâm mộ nhất C quốc và trên cả thế giới, thần tượng của rất nhiều phụ nữ.

Lâm Triệt nhìn tin tức trên tivi, thấy ai ai cũng sôi nổi suy đoán xem vị phu nhân của tổng thống rốt cuộc là ai.

Dương Lăng Hân ở bên cạnh hỏi: “Chị Lâm Triệt, chị chưa gặp sao?”

Lâm Triệt nhún vai nói: “Anh cả thường ngày rất ít khi về Cố gia, cả chị cũng thỉnh thoảng mới về, nên đúng là chưa gặp.”

“Đáng tiếc thật đó, không biết là ai nhỉ? Ai nha, tuy tổng thống thật đẹp trai, dù không giàu có và phong độ như Cố Tĩnh Trạch, nhưng ngài ấy vẫn là vị tổng thống tuấn tú nhất từ trước đến giờ, không biết cô gái nào lại may mắn vậy nữa?”

Lâm Triệt cười cười, tuy cô hơi tò mò không biết anh trai của Cố Tĩnh Trạch định kết hôn với ai, nhưng điều cô lo lắng nhất lúc này lại là Du Mẫn Mẫn, không biết vì sao đến giờ Du Mẫn Mẫn vẫn chưa đến.

Bỗng dưng lúc này điện thoại reo lên, là Du Mẫn Mẫn gọi đến. Cô nói đang ở bên ngoài công ty, có thể phần công việc của cô phải điều chỉnh lại một ít.

Lâm Triệt và Dương Lăng Hân vội vàng ra ngoài, vừa bước ra cổng công ty lại nhìn thấy Du Mẫn Mẫn đứng đó cùng hai vệ sĩ của tổng thống.

Vệ sĩ tổng thống và vệ sĩ Cố gia khác nhau, vệ sĩ của Cố gia sẽ có một tấm khăn lụa màu lam được dắt trong túi áo vest, còn vệ sĩ tổng thống sẽ có đính huy hiệu chính phủ trước ngực.

Lâm Triệt kinh ngạc sửng sốt thật lâu.

Du Mẫn Mẫn cắn răng nói: “Về sau chị sẽ không thể xuất hiện nhiều trên màn ảnh để phát ngôn thay cho em, công việc của chị bây giờ chỉ có thể là giúp em lập các kế hoạch, trước mắt chị sẽ tìm một trợ lý khác cho em, chị vẫn sẽ là quản lý của em, nhưng các công việc đối ngoại thì phải giao cho người khác.”

“Du… Du Mẫn Mẫn, chị…” Lâm Triệt sững sờ.

Du Mẫn Mẫn biết không thể giấu được nữa, đành nói: “Em đã nghe tin tổng thống sắp đính hôn, đúng không?”

“Đúng, em có biết.”

“Người mà tổng thống đính hôn… là chị…”

“Cái gì?”

“Cái gì?”

Cả Lâm Triệt và Dương Lăng Hân đều giật mình nhìn Du Mẫn Mẫn, nhất thời ngây ngẩn không tin được.

Du Mẫn Mẫn bất đắc dĩ nói: “Chuyện này nói ra rất dài, tóm lại, hiện tại chị sẽ thay đổi công việc một chút.”

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply