Chương 38. Mất hứng

“A? Không phải chứ, không phải ví tiền của Bạch Văn Bình cũng để quên rồi?” Các bạn học bắt đầu rối rít nghị luận.

“Không phải, không phải…Đợi mình để mình nói người nhà mang tiền qua đây.” Hoa Sa Sa vội vàng nói.

Thế nhưng mấy hôm trước cô mới hỏi trong nhà không ít tiền, đêm nay tiêu phí đều là các sơn hào hải vị bậc nhất, cô thật không có lòng tin có thể hỏi được tiền trong nhà nữa,

Trong đám đông bắt đầu có một số người lộ vẻ không hài lòng.

Bọn họ vốn không phải chỉ vì chút chuyện ăn uống với Hoa Sa Sa mới tới đây, ở đây toàn những người “không quý tất quý”, còn đều là bạn học trong trường với nhau, mọi người đều muốn nhân cơ hội này tăng thêm tình cảm, bồi đắp quan hệ, vì vậy mới muốn góp mặt vào bữa tiệc xã giao này.

Bây giờ Hoa Sa Sa mời ăn cơm nhưng lại không chuẩn bị tiền thanh toàn, điều này làm cho mọi người cùng nhau đứng đây đều cảm thấy không còn mặt mũi nào.

Sớm biết như vậy, còn không bằng tự mình tìm bạn đến ăn, còn có thể vui chơi thoả thích nữa.

Có mấy bạn học lên tiếng: “Rốt cuộc là bao nhiêu tiền, không được thì chúng ta liền chia nhau đi.”

“Cái chủ ý này không tệ, không được thì liền chia đầu người đây, đừng đứng ở đây thêm cho mất mặt nữa.”

Hoa Sa Sa không ngóc đầu lên được, liền hỏi người phục vụ: “Tổng cộng hết bao nhiêu tiền?”

“Tiểu thư, tổng cộng hết năm mươi bảy vạn.” Nhân viên phục vụ nói.

“Đắt như vậy?” Cô kinh hãi hô một tiếng.

Nhân viên phục vụ lộ vẻ mất kiên nhẫn nói: “Chỉ tính riêng rượu vang loại cao cấp nhất tiểu thư đã gọi mười bình, thức ăn kỳ thực không đắt. Nhưng phòng tiểu thư đã chọn là phòng cao cấp nhất, cho nên các chi phí khác đều cao hơn.”

Hoa Sa Sa lúc gọi đồ hoàn toàn không có chút nương tay nào, cô nghĩ đến dù sao cũng là tiền của Vân Vy nên đương nhiên coi tiền như rác.

Sau khi cô mở màn như vậy, những người khác cũng gọi thêm không ít đồ mà hoàn toàn không nhìn mức giá.

Bây giờ nghe thấy giá đắt như vậy, những người khác cũng có chút nuốt nước bọt.

Mặc dù rất nhiều người ở đây đều là con là có tiền có thế, thế nhưng ăn một bữa đắt đỏ như vậy, cũng thật sự là vượt quá tâm lý mong muốn của mọi người.

Có mấy bạn học quần áo hàng hiệu, là con cái nhà phú nhị đại liền nói: “Quên đi, chia nhau ra mỗi người cũng không đến hai ba vạn, liền chia đi.”

Thế nhưng lập tức có người không đồng ý: “Là Hoa Sa Sa nói mời khách chúng ta mới tới, thế nhưng bây giờ lại muốn chúng ta đưa tiền? Nếu nói sớm là phải chia tiền, còn lâu bọn tôi mới tới.”

Mấy người phản đồi này đều là người có điều kiện kinh tế bình thường., nghe nói mỗi người phải đóng hai ba vạn, nói gì cũng không đáp ứng.

Dù sao mặc kệ mọi người đều ầm ĩ đến như thế nào, những lời này đều đổ lên trên đầu Hoa Sa Sa.

Hoa Sa Sa trong khoảng thời gian ngắn liền trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, sắp bị nước bọt nhấn chìm thành một chấm be bé giữa đại dương rồi.

Cô hiện tại cũng không có khả năng đi tìm người ta vay tiền, trước kia có thể mượn được bao nhiêu cô đều đã mượn.

Bữa cơm tối này, một phần cũng là muốn cảm ơn những người trước kia đã cho cô mượn tiền.

Cô vội vàng nói: “Không phải như vậy đâu, mọi người đi KTV trước đi, chuyện nơi này, cứ để mình giải quyết. Mọi người cứ đi trước đi.”

“Quên đi, mất hứng! Tiền cơm còn chưa thanh toán xong, đi KTV, nhỡ may đang chơi liền bị người ta chặn lại đi sao, khỏi đi.” Đại đa số mọi người đều đánh trống bàn lùi.

“Mọi người, không phải như vậy, mình không phải là không có tiền trả, mời mọi người ăn cơm vui chơi là thành ý của mình, chỉ là xảy ra chút vấn đề, ví tiền của mình bị mất cho nên mới không có cách nào thanh toán, mong mọi người tin mình.” Hoa Sa Sa nhanh mồm nhanh mép thi triển tài năng ăn nói khép nép của mình.

Nhân viên phục vụ nói: “Mời mọi người đứng gọn sang bên này, tránh ảnh hưởng tới các khách hàng của các phòng khác ạ.”

Bọn họ ầm ĩ, Lục Chiến Đình và Vân Vy ở trong phòng ngay gần đó đều nghe được rõ ràng.

Lục Chiến Đình nhìn Vân Vy: “Trò hay như vậy, em không muốn nhìn mà đã vội rời đi là sao?”

“Trước đây thấy còn chưa đủ sao?” Vân Vy cười.

“Mấy bạn học này, đều là bạn cùng lớp của em?” Lục Chiến Đình hỏi.

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply