Chương 40. Giả tạo, lúng túng

“Cậu!” Hoa Sa Sa tức giận vung tay lên, nghĩ muốn cho Vân Vy một cái bạt tai.

“Hoa Sa Sa cậu làm sao vậy? Cậu muốn làm gì? Mọi người đều thấy tâm tình của cô ta không hề tốt, thậm chí còn muốn giơ tay đánh Vân Vy bèn vội vàng ngăn cản cô ta.

Vân Vy liền nắm thời cơ, giả vẻ uỷ khuất muốn khóc.

Bạch Văn Bình nhanh chóng giữ Hoa Sa Sa lại, nói: “Ở đây nhiều người, chuyện này về sau nói đi.”

Hoa Sa Sa oán hận thả tay xuống.

Bạch Văn Bình cũng hỏi: “Vân Vy, em vừa đi đâu?”

“Em đi vệ sinh xong liền đi trả tiền. Sau đó chú quản lý liền nói em không cần phải thanh toán nữa.” Vân Vy tỏ vẻ như cái gì cũng không hiểu, ngân ngấn tủi thân nhìn Bạch Văn Bình.

Bạch Văn Bình cũng có chút ảo não: “Anh vẫn luôn ở cửa nhà vệ sinh, tại sao không thấy em đi ra?”

“Lúc em đi ra, cũng không thấy anh ở đó mà.” Vân Vy vẫn lộ vẻ uỷ khuất.

Mọi người thấy Bạch Văn Bình và Hoa Sa Sa đều rất quá đáng, liền nói: “Nói như thế nào thì cũng là Vân Vy người ta mời mọi người ăn cơm. Hai người các cậu thế nào còn muốn mắng cô ấy? Vân Vy giúp các cậu trả tiền là vì tình cảm, không giúp các cậu trả tiền thì từ đầu vốn dĩ là việc của các cậu. Bây giờ hai người nói Vân Vy như vậy là có ý gì?”

Mọi người đều bảy miệng tám lưỡi giúp Vân Vy nói chuyện.

Hoa Sa Sa biết vừa rồi mình đã biểu hiện không đúng, giả bộ ra vẻ tươi cười, nói: “Đúng vậy, kỳ thực là do mình vừa mất ví cho nên đã nhờ Vân Vy giúp mình thanh toán. Tiền này, mình nhất định sẽ trả lại cho Vân Vy. Bữa ăn này, cứ coi như là mình mời mọi người ăn cơm đi.”

“Không cần trả đâu.” Vân Vy xua xua tay, “Chú quản lý cũng đã nói sẽ miễn hoá đơn, mình không thể nhận tiền của cậu được.”

“Nhưng dù bất kể như thế nào, đây đều là mình mời mọi người ăn cơm.” Hoa Sa Sa lớn tiếng nói, uy hiếp nhìn Vân Vy.

Vân Vy làm ra vẻ không thấy gì, cũng không hiểu gì, vẫn tiếp tục xua tay: “Thật không sao mà.”

Thấy vậy, những bạn học cũng không hoà nhã nữa liền nói: “Quản lý đã nói là nể mặt Vân Vy nên mới mời bữa này, tiền này của cậu trả hay không cũng không có ý nghĩa gì nữa. Đêm nay coi như là Vân Vy mời, Hoa Sa Sa, nếu cậu muốn mời thì để lần sau đi.”

“Vân Vy, cảm ơn cậu.” Có một bạn học quay sang nói với Vân Vy.

“Cảm ơn cậu đã thịnh tình khoản đãi, lần sau chúng ta cùng đi chơi nữa nhé.” Lập tức có thêm mấy bạn học liền vây quanh Vân Vy nói chuyện.

“Được, được.” Vân Vy gật đầu vui vẻ, khuôn mặt nhỏ nhắn tươi cười như một đứa trẻ sắp được cho đi chơi.

Mặc kệ nói như thế nào, trong lòng mọi người hoàn toàn đã quên hết Hoa Sa Sa vừa rồi đã nhiệt tình khoản đãi họ như thế nào.

So sánh với chuyện Vân Vy trả tiền thì ngược lại, sự nhiệt tình của Hoa Sa Sa lại có vẻ giả tạo, cũng rất lúng túng.

Mà sự âm thầm của Vân Vy thật sự đã khiến người khác phải coi trọng để trong lòng.

Mọi người đều nói chuyện với Vân Vy, sau đó cũng chia nhóm ba nhóm bảy nhàn nhạt chào hỏi Hoa Sa Sa rồi ra về.

Vân Vy cũng thừa cơ theo bọn họ cùng đi ra ngoài.

Chỉ còn lại Hoa Sa Sa và Bạch Văn Bình còn đứng tại chỗ.

Hoa Sa sa tức giận đến không ngừng giậm chân: “Con tiện nhân Vân Vy này! Thực sự là tức chết em! Tức chết em! Em cần phải đánh cho con tiện nhân này một trận! Cũng dám làm em mất mặt như vậy.”

“Anh nguyên bản vẫn đi theo cô ta, thật không nhìn thấy cô ta đi trả tiền. Cũng không biết cô ta đang giở trò gì!” Bạch Văn Bình nói.

Hoa Sa Sa sắc mặt càng nhăn nhó: “Đều tại anh! Anh không chú ý đến Vân Vy, bây giờ để xảy ra chuyện như thế này, thật là hao phí hết tâm tư của em muốn mượn hơi những bạn học bằng hữu này. Hiện tại bây giờ họ đều trở mặt trở thành bạn tốt của Vân Vy rồi. Bạch Văn Bình, có phải là anh cố ý đúng không?”

Bạch Văn Bình nhanh biện giải: “Cái gì mà cố ý? Em rốt cuộc nghĩ cái gì? Anh còn không phải đang tận lực giúp em hay sao?”

Edited by Shi Yao
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply