Song Bảo Trăm Tỷ Đi Tìm Mẹ – Chương 4

Chương 4. Daddy tới

“…” Cậu nhóc lập tức ưỡn người thẳng sống lưng, đôi mắt to dường như có chút hối hận, nhưng cảm xúc đó được giấu đi rất nhanh chóng, khẩu khí vẫn quật cường: “Có đến thì tôi cũng không về nhà!”

Hạ Tiểu Nịnh nghe mà cảm thấy khó hiểu.

Sao lại thế này? Cậu nhóc này thật sự có quen biết đám người này sao?

“Tiểu thiếu gia.” Người cầm đầu nhóm người áo đen kia tận tình khuyên nhủ: “Trong bữa tiệc tối nay, việc thiếu gia chuẩn bị kết hôn là do trưởng bối thuận miệng nhắc đến, nhưng cậu bỏ nhà trốn đi như vậy là không đúng rồi!”

“Có thuận miệng cũng không được nhắc đến! Tôi và em gái có mommy! Không thể để người phụ nữ khác làm tu hú chiếm tổ được!”

“… Nhưng mẹ của cậu ở đâu? Vì sao nhiều năm nay đều chưa xuất hiện lần nào? Cả thiếu gia cũng không tìm được cô ấy?” Người kia bất đắc dĩ nói lại.

Lời nói này quả thật tàn nhẫn, nhưng để phòng hờ cậu bé lại lên cơn bỏ đi nhà đi thì tên thủ lĩnh của đám vệ sĩ chỉ có thể thẳng thắn nói ra.

Quả nhiên nghe xong thì cậu bé gục mặt xuống, bặm miệng quật cường không nói gì, nhưng khoé mắt đã ẩn hiện màu hồng hồng.

Hạ Tiểu Nịnh ở bên cạnh nghe toàn bộ cuộc đối thoại, cái gì mà thiếu gia, rồi tiểu thiếu gia, những danh xưng này khiến trong đầu cô tưởng tượng ra một màn kịch quen thuộc như trong phim truyền hình, mẹ kế bước vào nhà hào môn hành hạ con riêng của chồng… thật là kịch tính nha, đúng chất drama! Cậu bé này thật là đáng thương mà!

Đáy lòng Hạ Tiểu Nịnh bỗng nhiên dâng lên cảm giác thương xót, nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu nhóc.

Đột nhiên lúc này một ánh đèn pha rọi vào từ ngoài cửa, khiến tất cả mọi người đều híp mắt quay đầu nhìn ra. Động cơ ô tô nhanh chóng đến gần, cuối cùng, một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng lại ngay bên ngoài.

Không biết ai nhận tin tức ở đâu, mà lập tức trong vòng mười giây thì toàn bộ nhân viên cảnh sát và cả cục trưởng đều tức tốc chạy ra xếp hàng, đứng thành hai bên một cách nghiêm trang để chào đón.

Đám vệ sĩ áo đen kia nhanh chóng bước tới, người đứng đầu bọn họ cung kính mở cửa xe ra. Chiếc giày da sang trọng với đôi chân dài thẳng tắp bước xuống, thân hình đĩnh bạt bước ra từ bên trong xe.

“Chào Phong thiếu!” Tất cả những người đang đứng ở đây đồng loạt lên tiếng.

Hạ Tiểu Nịnh ngẩng đầu nhìn qua, người đàn ông vừa xuống xe bận một bộ âu phục thủ công chỉn chu, dáng người dong dỏng cao, ít nhất cũng hơn một mét tám. Bước chân thâm trầm hướng về phía cửa, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, cứ từng bước từng bước đi lên bậc thang.

Cảm giác được cậu nhóc bên cạnh có vẻ hơi bất an, cái miệng nhỏ xíu dẩu dẩu miệng, ánh mắt vẫn còn quật cường, Hạ Tiểu Nịnh mới quay sang hỏi: “Đây là người nhà của em?”

Nghe được những người áo đen kia gọi đối phương là Phong thiếu, cô mới hậu tri hậu giác phát hiện thì ra cậu nhóc này mang họ Phong. Mà khí thế của người có danh xưng Phong thiếu kia đáng sợ thật, nếu đổi lại là cô hằng ngày đều phải sống chung với một người như vậy chắc khó mà thở nổi.

Phong Tu Viễn không trả lời câu hỏi của Hạ Tiểu Nịnh, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Phong Thanh Ngạn đang bước đến ngày càng gần.

Hai người họ đã đối diện nhau, một bầu không khí trầm mặc bao trùm, cuối cùng thì cậu nhóc đã ngẩng đầu lên, banh mặt nói: “Daddy~~~”

Hạ Tiểu Nịnh: “…”

Người này đúng thật là ba của cậu bé sao?

Cô yên lặng nhìn nhìn, từ sâu trong ánh mắt là vẻ xem thường, đối với loại đàn ông chỉ lo đi lấy vợ mới mà không quan tâm đến con cái thì rất đáng phỉ nhổ mà.

Phong Thanh Ngạn khom lưng cúi người xuống bồng cậu bé lên, một mùi hương nam tính nhè nhẹ lướt qua mũi của Hạ Tiểu Nịnh, bỗng nhiên cô lại nhạy cảm mà há mồm theo bản năng ——

“Hắt xì ——!!!”

Cứ như vậy mà hắt hơi không kiềm lại được.

Nước miếng, nước mũi cứ vậy mà bắn tung toé vào gương mặt điển trai của Phong Thanh Ngạn.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply