Song Bảo Trăm Tỷ Đi Tìm Mẹ – Chương 6

Chương 6. Cô là người do lão gia kêu tới?

Ấn đường Phong Thanh Ngạn ninh lại: “Môi đỏ nóng bỏng? Õng ẹo tạo dáng? Con học những từ này ở đâu?”

“… không ở đâu hết…”

“Từ bây giờ tịch thu di động!”

“Đừng mà daddy~…”

Cậu nhóc rên rỉ trong bất lực, cuối cùng đành bỏ cuộc dựa đầu vào cửa kiếng, nhìn về phía sau. Tuy rằng chiếc xe đã đi khá xa khỏi cục cảnh sát, nhưng khi nãy lúc Hạ Tiểu Nịnh dịu dàng nắm lấy tay cậu, cái cảm giác mềm mại ấm áp đó vẫn còn lưu lại trên bàn tay nhỏ bé chưa rời khỏi…

Từ năm năm trước Hạ gia đã dọn đến đế đô, cả gia đình sống trong một căn hộ nhỏ gần quán ăn của Hạ Tiểu Nịnh. Hôm nay Hạ Tiểu Nịnh trở về nhà muộn hơn ngày thường, còn chưa về đến nhà đã thấy mẹ cô, Cố Lâm Anh đang đứng ở dưới lầu chờ cô.

Vừa thấy bóng dáng Hạ Tiểu Nịnh, Cố Lâm Anh liền tiến đến nhét một cái túi sưởi ấm vào tay cô: “Sao hôm nay con về trễ vậy? Mẹ gọi di động lại không gọi được?”

“À con tắt máy, có chút xíu phiền phức nhỏ.”

“Phiền phức gì!?” Cố Lâm Anh tức khắc khẩn trương hỏi, vừa hỏi thì bà lại vừa nhìn xung quanh.

Hạ Tiểu Nịnh nhẹ nhàng ôm lấy bả vai của bà: “Không có gì đâu mẹ, đã giải quyết ổn thoả rồi!”

“Vậy sao?”

“Đương nhiên, con gái mẹ lớn rồi, cũng hai mươi bốn tuổi rồi, mẹ phải tin con chứ!” Hạ Tiểu Nịnh mỉm cười lém lỉnh.

Dù nghe cô nói vậy, nhưng sắc mặt Cố Lâm Anh vẫn hốt hoảng: “Con… con nhớ phải luôn chú ý an toàn, biết không?”

“Tuân lệnh mẫu thân đại nhân, con nhất định sẽ chú ý!” Hạ Tiểu Nịnh ngoan ngoãn gật gật đầu.

Ba mẹ cô cái gì cũng tốt, chỉ có tật hay lo lắng thái quá, mỗi lần cô có việc về muộn thì mẹ cô sẽ luôn đứng trước nhà trông ngóng. Ngay cả quán ăn nhỏ kia cũng do cô kiên trì thuyết phục mới được khai trương, trước đó ba cô còn nói rằng cô hãy an tâm cả đời ở nhà để ông bà nuôi, có nuôi cô tới già cũng không thành vấn đề.

Những năm gần đây hàng xóm đều lân la giới thiệu mối để cô coi mắt, nhưng đều bị ba mẹ cô không khách khí mà cự tuyệt vì lo lắng đối phương không tốt. Họ làm vậy thì cô cũng mừng thầm, bởi vì thật lòng mà nói, đối với chuyện hôn nhân thì cô không có hứng thú một chút nào.

Cố Lâm Anh gắt gao nắm chặt tay Hạ Tiểu Nịnh, hai người vừa lên lầu vừa trò chuyện.

“Ba đâu rồi mẹ? Hôm nay cuối tuần thì ba về nhà chưa?”

“Ông ấy về rồi, đã đi ngủ.”

“Sớm vậy sao? Còn chưa đến chín giờ mà?”

“Ông ấy nói trong người hơi mệt, hôm nay trong nhà chủ nhân có tiệc, cho nên từ tối qua đến giờ phải nấu nướng quần quật cả buổi không nghỉ ngơi. Vừa về đến nhà thì trán nóng hừng hực như muốn sốt, uống thuốc xong thì đã ngủ rồi.” Cố Lâm Anh bất đắc dĩ nói.

“Đúng là áp bức người quá đáng!” Hạ Tiểu Nịnh tức giận nói: “Có bữa tiệc thôi mà cũng làm rình rang quá mức! Ba chính là đầu bếp số một của cả nước, có bao nhiêu người mời làm mà ba còn chưa nhận lời!”

“Suỵt—!” Cố Lâm Anh nhẹ nhàng mở cửa: “Con nói nhỏ một chút, đừng làm ồn để ba con ngủ. Sáng mai ông ấy còn phải đến nhà đó để làm.”

“Còn muốn đến đó nữa?” Hạ Tiểu Nịnh sửng sốt.

“Đúng vậy, đã nhận lương và ký hợp đồng với người ta rồi, sao nói nghỉ là nghỉ được?”

“…” Hạ Tiểu Nịnh yên lặng vài giây, lập tức nói: “Mẹ cho con địa chỉ đi, ngày mai con sẽ đi!”

Ngày hôm sau.

Hạ Tiểu Nịnh từ sáng sớm đã theo địa chỉ mà mẹ cô đưa để lên xe buýt, phải đi rất nhiều chuyến xe, đứng đến mỏi cả chân mới đến nơi.

Trước mặt cô là một biệt thự lộng lẫy ở trong trang viên rất lớn cạnh bờ biển, khung cảnh thơ mộng, trong không khí còn thoang thoảng hương hoa nhẹ nhàng. Nghe nói chủ nhân biệt thự này là người rất có quyền thế, quy củ bên trong vô cùng nghiêm ngặt khắc nghiệt. Ba của cô làm việc ở đây nhiều năm, nhưng đến cả việc xin nghỉ phép về nhà cũng rất khó khăn, vậy đã đủ hiểu chủ nhân nơi này là người khó chịu đến cỡ nào.

Hạ Tiểu Nịnh hít sâu một hơi, bước đến nhấn vào chuông cửa.

Không lâu sau, một người đàn ông trung niên mặc áo bành tô, tay đeo bao tay trắng bước ra, chậm rãi mở cánh cổng sắt được khắc hoa văn khéo léo.

“Xin chào, tôi là…” Hạ Tiểu Nịnh lịch sự cúi chào, định xưng tên.

“Cô là người do lão gia kêu tới?” Quản gia lập tức ngắt lời cô, trong ánh mắt nhàn nhạt ý khinh thường.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply