Chương 396. Đẹp trai vậy thì là người lương thiện rồi

Lâm Triệt đang nằm lì ăn vạ trong nhà của Thẩm Du Nhiên, trong người uể oải đến mức hôm nay cô không muốn đến phim trường, chỉ muốn nằm nhà, không muốn làm gì khác. Đột nhiên nghe được tiếng chuông điện thoại, vừa cầm lên thấy Cố Tĩnh Trạch thì thiếu chút nữa cô đã bấm trả lời. Bất quá nghĩ lại thì không được, hai người họ còn đang cãi nhau mà.

Vậy nên cuối cùng cô đã bấm tắt điện thoại.

Lâm Triệt hừ một tiếng, chun mũi nhìn cái điện thoại.

Không thèm để ý đến anh!

Đàn ông ai cũng nói dối, đàn ông không ai tốt!

Bỗng dưng lúc này có tiếng gõ cửa vang lên.

Lâm Triệt sửng sốt ngồi bật dậy chạy ra, không lẽ Thẩm Du Nhiên đã về, nhưng nếu là Thẩm Du Nhiên thì sẽ có chìa khoá chứ?

Cô bước đến mở cửa thấy Cố Tĩnh Trạch đứng ngay bên ngoài, bình thường khi anh ở biệt thự thì thiết kế cửa ở biệt thự rất cao, còn ở nơi này trần nhà khá thấp và cửa cũng hơi thấp nên khiến anh trở nên trông có vẻ cao to, giống như chỉ cần tiến vào thì đầu anh sẽ đụng vào thành cửa.

Lâm Triệt nghẹn họng, vội vàng đóng cửa, chỉ không ngờ Cố Tĩnh Trạch đã nhanh tay chặn lại.

Anh đặt tay ngay cửa khiến cánh cửa không đóng được, dù bị sập vào tay nhưng chẳng hề hấn gì, bất quá Lâm Triệt thấy anh bị kẹt tay thì hơi đau lòng, cô mở cửa ra, căm giận nhìn anh mà nói: “Anh làm gì vậy hả?”

“Lâm Triệt!” Cố Tĩnh Trạch trầm mặt, cánh môi khẽ giật giật.

Cô quay mặt đi, không thèm nhìn đến anh: “Anh buông tay ra, tôi phải đóng cửa!”

“Được rồi Lâm Triệt, đi về nhà với anh.”

“Không về!”

Gương mặt Cố Tĩnh Trạch âm trầm nặng nề: “Nơi này không an toàn, đi về với anh!”

“Sao lại không an toàn? Về chỗ của anh mới là không an toàn!”

“…” Cố Tĩnh Trạch kiên nhẫn nói: “Đừng loạn nữa, đi về với anh.”

“Nơi đó có kẻ háo sắc với phụ nữ hư thân! Tôi không về! Hừ!”

Cố Tĩnh Trạch nói: “Nơi này cả cánh cửa cũng không chống trộm được, em ở đây quá nguy hiểm, đi về với anh được không?”

“Nơi này không cần phòng trộm, chẳng ai rảnh đến đối phó người thường bình dân như tôi hết!”

“Lâm Triệt, em có thể hiểu chuyện một chút được không?” Cố Tĩnh Trạch nghe cô nói bốn chữ người thường bình dân thì ánh mắt liền tối sầm lại.

Lâm Triệt tức giận nói: “Được, tôi không hiểu chuyện, anh thì hiểu chuyện, nhưng tốt xấu gì tôi cũng không có nói dối! Hừ!”

“Em…!”

“Tránh ra, tôi phải đóng cửa, anh đừng có ăn vạ đứng đây được không?”

Lâm Triệt muốn đóng cửa nhưng tay của anh vẫn chặn ngay cửa, mà cô thì lại không muốn mạnh tay để kẹp tay anh.

“Em mau dọn đồ đi về! Giờ em có hai lựa chọn, hoặc là em tự đi, hoặc anh sẽ vào bắt em đi!” Cố Tĩnh Trạch bá đạo nói.

Lâm Triệt sửng sốt, nhìn lại phía sau anh còn dẫn theo một đống vệ sĩ thế này, mà không cần đến vệ sĩ nữa, bởi vì chỉ một mình anh thì cô đã đánh không lại rồi.

“Không đi! Anh… anh đừng hòng vào đây, anh mà vào là tôi sẽ kêu lên đó!”

“Em kêu cái gì?”

“Tôi sẽ kêu mọi người đến xem có người tự ý xông vào nhà dân!” Lâm Triệt gắt lên.

“Anh muốn xem thử có ai ngăn được anh!” Cố Tĩnh Trạch hừ một tiếng, nói xong liền dùng sức đẩy cửa ra.

Lâm Triệt thấy không ngăn được anh thì vội vàng kêu lên: “Cứu mạng! Cứu mạng! Có người phá cửa cướp bóc!”

Nhà bên cạnh lập tức có một phụ nữ trung niên hốt hoảng mở tung cửa chạy ra, thấy ở ngoài nhiều người như vậy thì ngẩn ngơ nhìn, không biết xảy ra chuyện gì, ngơ ngáo hỏi: “Cái gì? Cái gì? A… đây là vay nặng lãi tới đòi nợ sao?”

Bác gái này chỉ có thể liên tưởng như thế, chứ nếu không thì sao lại có nhiều người kéo đến đây như vậy.

Cố Tĩnh Trạch bất đắc dĩ hít một hơi thật sâu, lịch sự nói: “Bác gái, tôi đến tìm người, không phải cho vay nặng lãi.”

Lâm Triệt nghe vậy vội vàng nói: “Bác gái, bác gái! Anh ta là dân cho vay nặng lãi đó! Mau giúp tôi báo cảnh sát đi! Thật ra ông chồng kỳ cục của tôi thiếu tiền nên đi vay mượn, kết quả ông chồng không biết xấu hổ đó đã bỏ chạy một mình nên giờ bọn họ mới tìm đến đây đòi tiền, gia đình tôi ở quê có người già trẻ nhỏ, một mình tôi không thể chết ở đây được!”

“…” Cố Tĩnh Trạch đứng lặng người nhìn người cô nhóc đáng chết này.

Dám gọi anh là ông chồng không biết xấu hổ?

Ánh mắt bác gái kia chấn động, run run nói: “Mấy người… mấy người… cho vay nặng lãi là phạm pháp đó! Mấy người giờ ăn hiếp một cô gái sao?”

Lâm Triệt vội vàng gật gật đầu: “Đúng, đúng, họ còn không cho tôi đóng cửa nữa, bác gái mau giúp tôi báo cảnh sát đi!”

Bác gái sợ mất mật rồi, nói tiếp: “Mấy người… mấy người không đi là tôi báo cảnh sát thật đó!”

Cố Tĩnh Trạch thở dài một tiếng, trừng mắt liếc nhìn Lâm Triệt rồi từ tốn giải thích: “Bác gái, bác hiểu lầm rồi, cô ấy là vợ tôi, chúng tôi có hiểu lầm nên cô ấy mới đến đây không chịu gặp tôi. Tôi đến đón cô ấy về.”

“…” Bác gái kia khó hiểu nghi hoặc.

Cố Tĩnh Trạch tiếp tục nói: “Bác gái, chúng tôi đều là người lương thiện, bác nhìn tôi giống như dân cho vay nặng lãi sao?”

Bác gái kia nhìn kỹ lại Cố Tĩnh Trạch, vóc dáng cao cao gầy gầy, khuôn mặt rất tuấn tú lịch thiệp, tuy có vẻ hơi lạnh nhạt, bất quá nhìn không giống dân giang hồ chút nào, hơn nữa nhìn anh với Lâm Triệt coi vậy mà lại có nét phu thê.

Vậy nên bác gái liền bật cười ha hả: “Ai u đúng vậy nha! Nhìn cậu đâu có giống dân cho vay nặng lãi, nhìn đẹp trai vậy mà sao đi làm giang hồ được! Đẹp trai vậy nhất định là người lương thiện!”

Lâm Triệt: “…”

Bác gái à, bộ đẹp trai thì không biết làm chuyện xấu sao?

“Bác gái, bác đừng có tin người vậy chứ?” Lâm Triệt bất lực kêu lên.

Bác gái cười hì hì, nói: “Ai nha, cô bé à, vợ chồng thì cãi nhau đầu giường hoà nhau cuối giường thôi, nể tình chồng cô đẹp trai vậy thì đừng giận nữa nha!”

Cố Tĩnh Trạch nghe đối phương nói vậy thì sắc mặt đã bớt âm trầm, bình thản nhìn về phía Lâm Triệt.

“Tôi không về! Về thì anh ta lại ăn hiếp tôi!” Lâm Triệt bĩu môi nói.

“Được rồi, theo anh về, nhanh lên.” Cố Tĩnh Trạch nhìn Lâm Triệt.

“Không! Anh buông ra, tôi phải đóng cửa!”

“Không được đóng!” Cố Tĩnh Trạch dùng sức đẩy cửa vào.

Lâm Triệt nóng nảy, chân của cô từ góc cửa đã vươn lên đá vào người Cố Tĩnh Trạch khiến anh đau đớn nên lùi người về phía sau một chút.

Cô nhóc này còn dám đá anh?

Cố Tĩnh Trạch lui về sau nên tay cũng buông khỏi cạnh cửa, vừa ngẩng mặt lên thì cánh cửa đã đóng sầm trước mặt.

Anh đứng lặng người vì bị nhốt bên ngoài.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

5 thoughts on “Thiểm Hôn Kiều Thê – Chương 396

Leave a Reply