Song Bảo Trăm Tỷ Đi Tìm Mẹ – Chương 40

Chương 40. Đã sớm có chuẩn bị!

Hạ Tiểu Nịnh vẫn mải đưa lưng quay ra hướng xe mà nhìn về phía cổng trường, cho nên cô không nhận ra có người đang chăm chú nhìn cô.

Cô xoa xoa lòng bàn tay vào nhau, sau đó lấy ra cái bình giữ nhiệt từ trong túi xách, từ sáng sớm cô đã nấu sẵn một phần canh rong biển để trong bình này. Nắp bình vừa mở ra thì hương thơm ấm áp đã nghi ngút tỏa ra bốn phía, hơi nóng mờ mịt lan tỏa, các bông tuyết giống như thức thời đều tản ra mà không rơi vào bình.

Hạ Tiểu Nịnh cầm lấy bình giữ nhiệt lên, nghiêng bình húp một hớp, nhún nhún hai bả vai, nhắm mắt há miệng hít sâu một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nở nụ cười thích thú… bộ dáng thỏa mãn như thể đang nếm canh bào ngư cực phẩm trên đời. Tiếp theo, cô lại cúi đầu húp thêm một ngụm.

Phong Thanh Ngạn: “…”

Hoá ra cô đã sớm chuẩn bị, tự cung tự cấp, căn bản không sợ thời tiết lạnh lẽo này!

“Thiếu gia, cần tôi xuống mời Hạ tiểu thư lên xe không?” Tài xế cẩn thận hỏi.

Nhìn hình ảnh trước mắt so với sự tưởng tượng của mình quá khác biệt, sắc mặt Phong Thanh Ngạn trầm lại, chỉ nói một chữ: “Đi.”

“Dạ.”

Chiếc xe Rolls-Royce màu đen cứ vậy mà yên lặng nổ máy rời khỏi. Toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối, Hạ Tiểu Nịnh đều không biết Phong Thanh Ngạn đã từng đến đây, hơn nữa còn ở gần cô đến như vậy.

Nửa tiếng sau.

Phong Thanh Ngạn ngồi ở bàn ăn có vị trí đẹp nhất trong nhà hàng Pháp, ưu nhã thưởng thức món gan ngỗng và rượu vang đỏ. Chỉ là mơ hồ nhìn ra cửa sổ, anh lại nhớ đến bàn tay nhỏ nhắn đang cầm bình giữ nhiệt, với hơi ấm từ canh rong biển lan toả trong không khí…

Buổi tối.

Hôm nay đúng là một ngày đặc biệt, vì đây là lần đầu Phong Mạn Mạn làm bài thi xong mà lại vui vẻ đến vậy, ăn tối xong thì cô bé lôi kéo Hạ Tiểu Nịnh vào phòng kể chuyện cổ tích. Cả hai trò chuyện đùa giỡn qua lại đến hơn mười giờ tối thì cô bé mới chịu ngủ.

Hạ Tiểu Nịnh bước ra khỏi phòng trẻ em, vươn vai tự xoa bóp cái cổ mỏi nhừ, chậm rãi bước xuống lầu định trở về phòng ngủ, nhưng đi ngang qua phòng khách thì đã bị Lâm Vân Vân gọi lại.

“Lâm tiểu thư có việc sao?” Hạ Tiểu Nịnh hỏi.

“Tôi thấy Mạn Mạn tối nay rất thích món canh bí đỏ cô nấu, vừa rồi tôi có vào bếp làm thử nhưng không nấu ra được vị giống như cô làm. Hay cô dạy tôi đi, được không?” Lâm Vân Vân thành khẩn nói.

“À đơn giản thôi.” Hạ Tiểu Nịnh bước đến, ngồi xuống nói: “Trước hết cô làm thế này…”

Tuy công thức nấu ăn gia truyền của Hạ gia rất độc đáo, nhưng không đến mức không dạy cho người ngoài. Hạ Chí Dũng là người hào phóng thoải mái, dĩ nhiên Hạ Tiểu Nịnh cũng rất vui vẻ chỉ dẫn cho người khác.

Chỉ là sau khi cô nói xong, Lâm Vân Vân tròn mắt nhìn: “Cô… có có thể nói lại lần nữa không?”

“…” Hạ Tiểu Nịnh cười cười: “Hay để tôi viết ra giấy cho cô nhé?”

“Hay quá! Thật cảm ơn cô!”

“Đừng khách sáo, Lâm tiểu thư.”

Lâm Vân Vân ngó trái ngó phải, bỗng nhiên tháo sợi dây chuyền đeo trên cổ ra, rồi đeo vào cổ của Hạ Tiểu Nịnh, vui vẻ nói: “Đây là thù lao!”

Hạ Tiểu Nịnh ngẩn người, nhìn lại sợi dây chuyền kim cương ngay cổ mà sửng sốt: “Tôi không thể nhận, cô lấy lại đi!”

Chỉ là công thức một món ăn thôi mà, cô nàng tiểu thư này sao lại khoa trương đến vậy, còn hào sảng tặng cô cả sợi dây chuyền đắt tiền!?

“Đối với cô, đây chỉ là một công thức nấu ăn, nhưng với tôi thì không chừng chính là chìa khoá mở cửa trái tim của anh Thanh Ngạn.” Lâm Vân Vân nghịch ngợm lè lưỡi nói: “Cảm ơn cô đã thuyết phục tôi ở lại, mong cô tiếp tục giúp đỡ tôi nha!”

Hạ Tiểu Nịnh: “…”

Đối phương đã nói thế thì cô không biết nên đối đáp thế nào, thật ra cô giữ Lâm Vân Vân ở lại cũng không có ý gì khác. Thôi mặc kệ, ngày mai cô sẽ tìm cơ hội để lại sợi dây chuyền vào hộp trang sức của cô nàng tiểu thư này vậy, dù sao trang sức của cô nàng cũng rất nhiều, có thêm một cái vẫn sẽ không phát hiện. Còn bây giờ nếu cô không nhận, có khi còn làm Lâm Vân Vân thấp thỏm bất an rồi nhặng xị lên, lúc đó còn phiền hơn nữa.

Đáy lòng suy nghĩ như vậy, Hạ Tiểu Nịnh gật gật đầu: “Vậy, Lâm tiểu thư, cô cố lên!”

“Cảm ơn!”

Hai người đang nói chuyện thì bỗng nhiên cửa lớn mở ra, một cơn gió lạnh ùa vào.

Vóc dáng tuấn dật của Phong Thanh Ngạn đứng nơi đó, áo khoác măng tô màu đen bị gió thổi tung bay, ngón tay thon dài mang theo hàn khí lạnh lẽo. Tầm mắt của anh nhìn lướt qua hai người phụ nữ trong phòng khách, cuối cùng dừng lại trước ngực của Hạ Tiểu Nịnh…

Đó là một sợi dây chuyền kim cương màu hồng nhạt!

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply