Chương 398. EQ thấp thảm bại

“Tần Khanh… thật sự có ý với Lâm Triệt sao? Sao lại lên tiếng bảo vệ Lâm Triệt đến vậy?”

Dân cư mạng bắt đầu phân tích mổ xẻ vấn đề, xem ra Lâm Triệt quả thật là người vô tội, còn người đàn ông Tần Khanh kia thật quá quắt khi lợi dụng tình cảm của phụ nữ.

Cũng có người nói tuy Lâm Triệt và Lâm Lị là chị em nhưng lại có sự khác biệt khá lớn, Lâm Triệt xinh đẹp hơn nhiều, có thể thấy được hai người không cùng mẹ sinh ra. Ngoài ra, vì Lâm Lị luôn ca cẩm trên truyền thông nên mọi người bắt đầu cảm thấy nhàm chán, thấy rõ cô ta có tâm cơ, nếu là một người đàn ông bình thường thì hẳn ai cũng sẽ thích Lâm Triệt chứ không phải là Lâm Lị.

Tất nhiên, có một phần dư luận lên tiếng mắng Lâm Triệt, họ cho rằng Tần Khanh là đàn ông xấu xa và chụp mũ cô chính là kẻ thứ ba, mẹ cô là kẻ thứ ba nên cô cũng mang dòng máu đi làm người thứ ba phá hoại tình cảm người khác!

Ngay lúc này có người tìm được rất nhiều tin tức và ảnh của Lâm Triệt cùng Tần Khanh. Có nhiều tấm hình từ lúc học sơ trung đến khi tốt nghiệp, có ảnh chụp chung, có ảnh chụp riêng, có thể nhận ra Lâm Triệt cùng Tần Khanh đã quen biết nhau rất lâu và trong một thời gian dài, thậm chí là trước cả Lâm Lị.

Đây giống như sự chứng thực cho lời nói của Tần Khanh, hai người họ đã biết nhau trước khi anh phát sinh quan hệ tình cảm với Lâm Lị, mà Lâm Lị cũng là thông qua Lâm Triệt mới biết Tần Khanh. Theo những gì trong ảnh chụp, dễ dàng thấy được sự ôn nhu săn sóc mà Tần Khanh đã dành cho Lâm Triệt, nhiều năm không hề thay đổi.

Vậy là có người lên tiếng khẳng định, nếu đã quen biết Lâm Triệt trước, nghĩa là Tần Khanh không nói dối.

Sau đó có người tiếp tục săm soi ảnh chụp của Lâm Triệt lúc cô học sơ trung cho đến cao trung, gương mặt đáng yêu xinh đẹp ngây thơ, nhìn rất giống với hiện tại, xem ra cô mang một nét đẹp tự nhiên không hề phẫu thuật thẩm mỹ.

Tin tức cứ vậy bùng nổ lan toả khắp mạng internet.

Du Mẫn Mẫn lướt nhìn tin trên điện thoại, nói: “Không ngờ Tần Khanh lại bỗng nhiên nói vậy.”

Cô quay sang nhìn Lâm Triệt đang thẫn thờ, thở dài một tiếng. Tần Khanh vì Lâm Triệt nên đã lên tiếng, người sáng suốt đều có thể nhận ra.

Lâm Triệt cầm lấy di động bước ra ngoài góc hành lang, chần chừ một lúc thì mới gọi cho Tần Khanh. Đầu dây bên kia đổ chuông một hồi lâu thì có người nhấc máy.

“Lâm Triệt?”

“Tần Khanh… anh vốn dĩ không cần làm vậy.”

“À… em nói chuyện đó?” Tần Khanh cười cười: “Không sao, chuyện anh có thể làm vì em, cũng chỉ có như vậy.”

“Nhưng, sự thật không phải vậy, anh hà tất phải nói dối để chịu sự mắng chửi của người khác?”

“Tuy không phải vậy, nhưng không thể phủ nhận việc anh từ hôn đã mang đến rắc rối cho em, đây chính là trách nhiệm của anh. Đương nhiên anh không thể ngồi không mà nhìn, thôi được rồi, cứ để anh giúp em đi. Lâm Triệt, dù anh có là một người đàn ông vô dụng không giỏi giang, ít nhất anh cũng sẽ cố gắng vì bạn bè của mình.”

Lâm Triệt không biết nói gì khác, chỉ đành cảm ơn anh, đáy lòng vô cùng áy náy, bàn tay khẩn trương nắm chặt điện thoại.

Quay lại vào phòng, Dương Lăng Hân thấy tâm trạng Lâm Triệt không tốt thì mới nói: “Chị Lâm Triệt, bây giờ tất cả mọi người đều chĩa mũi vào Lâm Lị, không đụng đến chị, sao chị lại không vui?”

Lâm Triệt cười gượng: “Không có, chị không vì chuyện đó mà không vui.”

Dương Lăng Hân hào hứng nói tiếp: “Hơn nữa, mọi người đều cảm thấy chị xinh đẹp hơn Lâm Lị nhiều, đáng lắm, Lâm Lị không có gì làm lại đi gây sự, giờ thì ai cũng cảm thấy chị ta chỉ là kẻ gây rối!”

Lâm Triệt: “…”

Dương Lăng Hân thấy Lâm Triệt im lặng, thì lại nhỏ giọng hỏi tiếp: “Chị Lâm Triệt, chuyện đó… Tần nhị thiếu nói vậy có đúng không? Có phải anh ta thích chị từ nhỏ không?”

Du Mẫn Mẫn nhíu mày, đặt tay lên bả vai Dương Lăng Hân, nghiêm mặt nhắc nhở.

Lời không nên nói thì tuyệt đối không thể nói bậy!

Lâm Triệt nhìn nhìn Dương Lăng Hân, trầm mặc không nói gì.

Dương Lăng Hân le lưỡi, cười cười: “Em chỉ cảm thấy chị Lâm Triệt là người tốt như vậy, có nhiều người thích cũng không khó hiểu.

“Được rồi, em đi dọn dẹp tài liệu trước đi, sắp đến giờ tan tầm rồi.” Du Mẫn Mẫn nói xong thì nhìn vào đồng hồ đeo tay: “Chị phải đi trước, hai người cứ đi ra ngoài ăn gì đi.”

“Vâng, được.” Lâm Triệt đáp một tiếng.

Gần đây Du Mẫn Mẫn tương đối bận nên thời gian ở công ty không nhiều, Lâm Triệt cũng đã quen rồi. Cô ra ngoài ăn cơm chỉ dẫn theo một mình Dương Lăng Hân, đi đến nhà hàng nhỏ gần đây ăn nhẹ.

Tại Cố gia.

Trần Vũ Thịnh vô ngữ nhìn Cố Tĩnh Trạch: “Tôi nói cậu không cần giải thích, chứ đâu có nói cậu hung hăng đến nhà lôi kéo người ta đi? Cậu phải nói ngọt vào để dỗ dành cô ấy về, chứ không phải đi đánh cướp, hiểu không?”

Cố Tĩnh Trạch hít một hơi thật sâu, dựa lưng vào ghế, trừng trừng mắt nhìn ra bên ngoài, không nói lời nào. Trần Vũ Thịnh bất lực nhìn Cố Tĩnh Trạch, chỉ số EQ của người này đúng là thảm bại mà…

Bất quá nghĩ lại, không ai ngờ Cố Tĩnh Trạch lại gặp phải tình huống này, bằng không với địa vị và quyền lực của Cố Tĩnh Trạch thì chẳng có người phụ nữ nào lại không răm rắp nghe lời, làm gì có chuyện cãi tay đôi với anh?

Lâm Triệt này cũng thật lợi hại!

Không những khiến Cố Tĩnh Trạch phải đích thân đến tìm, lại còn trước mặt nhiều người mà hung hăng đá anh một cái.

Sau khi giảng bài cho Cố Tĩnh Trạch xong, Trần Vũ Thịnh chỉ có thể bất đắc dĩ rời khỏi.

Vừa ra ngoài thì đã gặp Thẩm Du Nhiên, anh nói: “Tôi đã giúp cô khuyên nhủ rồi, nhưng EQ của anh ta thấp quá, xem ra không hiệu quả.”

Thẩm Du Nhiên gật gật đầu nói: “Tôi thấy anh ta đối xử với Lâm Triệt rất tốt, chắc sẽ không làm chuyện có lỗi với Lâm Triệt. Nhưng, tốt xấu gì cũng nên đi dỗ dành người ta chứ, nhìn hai người họ mà tôi sốt cả ruột.”

“Đôi khi cãi nhau lại là một kiểu yêu đương, thôi mặc kệ họ, đi thôi.”

Thẩm Du Nhiên cùng Trần Vũ Thịnh lên xe trở về phòng làm việc, giữa đường đi đã nhận được điện thoại báo cáo một trường hợp tâm lý kẻ giết người biến thái, cần họ đến hỗ trợ.

Vừa đến phòng làm việc thì Trần Vũ Thịnh liền thay áo rồi đi cùng Thẩm Du Nhiên tới nơi hẹn.

Các phụ tá trong phòng làm việc nhìn nhau rồi bàn tán.

“Gần đây tiến sĩ Trần có vẻ rất coi trọng Thẩm Du Nhiên nhỉ, đi đâu cũng đi cùng nhau.”

“Đúng vậy, còn tự mình chỉ dạy cô ấy rất nhiều thứ, trong khi tiến sĩ Trần bận rộn như vậy, không phải… là có gì chứ?”

“Thật là tiếc quá đi, tiến sĩ Trần độc thân nhiều năm giờ đã bị người ta cướp đi sao? Oa oa…”

“Đó đâu phải người thường, trợ lý Thẩm là bạn thân của Cố thiếu phu nhân, là do Cố thiếu phu nhân giới thiệu đến phòng làm việc của chúng ta. Cô hâm mộ thì ráng đi mà làm bạn thân của Cố thiếu phu nhân đi!”

Lâm Triệt và Dương Lăng Hân đến nhà hàng nhỏ để ăn. Vì tâm trạng không vui nên Lâm Triệt có vẻ không muốn ăn gì.

Dương Lăng Hân nói: “Chị Lâm Triệt, chị ăn nhiều một chút đi, chị gầy quá, không ăn nhiều sẽ không tốt cho sức khoẻ.”

Lâm Triệt cười cười: “Ừ, chị sẽ ăn, em cũng ăn đi.”

Lúc này bàn bên cạnh dường như đã nhận ra Lâm Triệt.

“Lâm Triệt? Whoaa! Cô cũng đến đây ăn cơm sao!?”

Lâm Triệt nhìn thấy fan hâm mộ thì ngẩng đầu cười cười.

“Có thể chụp chung một tấm không?” Fan hâm mộ kia lên tiếng.

Edited by Airy Nguyen
Chương trước Mục lục Chương sau

Leave a Reply